Tế Giác không để ý thò đầu ra khỏi vết rách hư không, trong lòng giật mình, vội vàng rụt đầu lại, không dám nhìn nữa, thầm nghĩ: “Thần thông của A Ứng thí chủ không tới nơi tới chốn, sau khi mở hư không, hư không chẳng khép lại được.’
Hắn càng đi càng xa, trong lòng lo lắng bất an: “Không biết thần thông của A Ứng thí chủ duy trì được bao lâu, đi được bao xa?”
Mắt thấy sắp ra khỏi chỗ ở của các Tôn Giả, chỉ nghe giọng nói của Hứa Ứng vang lên trong Tu Di sơn: “Hỏng chuyện rồi! Tế Giác định chạy trốn! Mau bắt hắn lại!”
Tế Giác Phật tử trong lòng bối rối, vội vàng tăng tốc chạy thẳng tới.
Đám Tôn Giả kia nghe vậy lập tức nhìn khắp bốn phía tìm kiếm vị trí Tế Giác. Chỉ nghe giọng nói của Hứa Ứng lại vang lên từ phía xa: “Quan sát kỹ vào, Tế Giác ẩn thân trong hư không, còn lưu lại một vệt nhỏ!”
Tế Giác Phật tử trong lòng càng hoang mang, vội vàng giơ tay nắm lấy hai bên, định khép khe hở lại.
Vốn dĩ đám người còn khó tìm được hắn nhưng lại có mấy ngón tay thò ra từ hư không, làm sao lại buông tha cho hắn được? Ngàn vạn Tôn Giả lập tức chen chúc nhau lao tới, cao giọng quát: “Phản đồ Tế Giác, đi ra cho ta! Áp giải ngươi về gặp Phật Tổ thẩm vấn!”
Tế Giác không kịp nghĩ nhiều, xé mở hư không, ra sức lao đi, dốc hết toàn lực chạy như điên về phía đông. Không biết bao nhiêu Tôn Giả truy sát chửi rủa sau lưng hắn, cả đời này Tế Giác còn chưa nghe nhiều lời chửi tục như vậy.
Trong lòng hắn càng hoang mang: “Vì sao A Ứng thí chủ bán đứng ta? Chẳng lẽ pháp lực của hắn không chịu nổi? Chắc chắn là như vậy rồi.’
Trên Tu Di sơn, Hứa Ứng giải trừ thần thông, cười ha hả nói: “Llũ ngu ngốc đều đuổi giết Tế Giác rồi, ta càng dễ đào tẩu.’
Y đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Lại một lát sau, Hứa Ứng tự nhủ: “Đám Tôn giả này tu vi thực lực kém xa Tế Giác, bọn chúng không đuổi kịp Tế Giác, ta có thể tới Đông Hải gặp hắn. Nhưng khó mà chắc được Tà Phật có giả bộ bế quan tu luyện không, ta đợi thêm một thời gian ngắn vậy.”
Không ngờ y lại ngồi xuống chờ đợi.
Lại thêm một thời gian, tới giữa trưa Hứa Ứng mới không nhanh không chậm đi khỏi Tu Di sơn, vẫn tự lẩm bẩm: “Xem ra Kệ Bồ Đề đang bế quan thật. Thế thì ta có thể yên tâm rời khỏi Tu Di sơn rồi.”
Tuy Kệ Bồ Đề bế quan nhưng thực chất vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của Hứa Ứng và Tế Giác, thấy vậy không khỏi bực tức.
“Thằng nhãi này cứ thì thầm như vậy là cho ai nghe? Chẳng lẽ hắn biết ta đang âm thầm quan sát? Thế này thì đa nghi quá mức!”
Hứa Ứng vừa đi ra ngoài núi vừa lẩm bẩm: “Ta đi tới Đông Hải, con đường tốt nhất là đi thẳng, vì ta biết Tế Giác bỏ trốn sẽ có Tôn Giả hoặc La Hán muốn thông báo cho Kệ Bồ Đề. Nếu hắn tỉnh lại, hắn thần thông quảng đại, ta cũng khó mà thoát khỏi tai kiếp. Cho nên ta nhất định phải tiết kiệm thời gian hết mức, vì vậy nhất định phải đi thẳng.’
Kệ Bồ Đề bí mật quan sát, một lúc lâu sau mới tỉnh ngộ: “Hóa ra là thế.”
Hứa Ứng nghênh ngang rời khỏi Tu Di sơn, không ngờ lại chẳng có ai ngăn cản, cứ thế đi thẳng tới Đông Hải.
Khi tới giữa đại thế giới Thái Thủy chỉ thấy phía trước là dãy núi mờ ảo, sừng sững giữa mây mù, tuy thế núi không hùng vĩ như Tu Di sơn nhưng thanh sơn thủy tú, cảnh sắc lay động lòng người.
Nơi đó có chín ngọn núi, nguy nga như tiên cảnh.
Hứa Ứng đi và trong, không khỏi tán thưởng: “Nơi này cảnh sắc mỹ lệ, là nơi chôn xương. Ta mà chết thì nhất định phải mai táng ở đây.”
Y vừa dứt lời, đột nhiên dãy núi dao động, đại đạo phá diệt, tan thành bột phấn, hóa thành địa thủy hỏa phong phun trào, còn bầu trời đột nhiên vỡ nát, hư không tan vỡ tớ cực hạn, hóa thành cối xay khổng lồ chôn vùi tất cả, nghiền thẳng xuống dưới!
Bầu trời kia lại có chín tầng, cả chín tầng trời đều phá diệt, mặt đất có mười lớp, mười lớp đều hóa thành bột phấn, thiên địa đảo ngược!
Thiên địa sụp đổ, cửu thiên thập địa phá diệt, hủy hoại tất cả. Hứa Ứng bị kẹp trong cửu thiên thập địa, chỉ kịp hét thảm một tiếng rồi bị xoắn nát, ép thành bùn nhão.
Một lúc lâu sau cửu thiên thập địa xoay tròn kia mới chậm rãi dừng lại.
“Hứa Ứng, ngươi điệu hổ ly sơn, chắc không ngờ ta làm bọ ngựa bắt ve?”
Ngọc Xuyên công tử bước ra từ cửu thiên thập địa kia, cười nói: “Kệ Bồ Đề không giết ngươi, muốn thả các ngươi đi nên cố ý bế quan. Nhưng làm sao hắn ngờ nổi, hắn không giết ngươi nhưng ta lại muốn giết ngươi!”
Hắn tiến vào Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận, quan sát bốn phía, tìm kiếm bất diệt chân linh của Hứa Ứng, tiếp tục nói: “Ta biết chắc chắn ngươi sẽ đi đường này, ngươi sợ Kệ Bồ Đề tỉnh lại nên buộc phải đi đường thẳng, tới Đông Hải, lại vòng qua Thần Bí hải rời khỏi đại thế giới Cực Lạc!”