Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5092 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 191

❊ ❊ ❊

Ngô đạo hữu cảm thấy mình quả thực muốn phát điên, âm thanh ấy trước sau cũng không cho người ta nghỉ ngơi, thật quá đáng!

Trong sân, càng ngày càng nhiều người gỗ tụ tập lại đây, Thẩm Như Như trên người chỉ có sáu thanh phi kiếm, đối phó có chút khó khăn, cô lấy ra [ bùa Toái Tinh 1 lợi dụng phi kiếm đem ngọn lửa vẩy trên người gỗ, người giấy một chút, nhanh chóng thiêu đốt hầu như không còn, mà những người gỗ này thoạt nhìn với người thật không có gì khác nhau, trí lực cũng rất cao, biết né tránh ngọn lửa. Cô dứt khoát đem bùa công kích trong túi toàn bộ lấy ra, giống như không cần tiền rải ra bên ngoài, bắn tiễn lửa cùng lôi điện luân phiên oanh tạc, trong viện cuối cùng cũng thanh tĩnh.

Thẩm Như Như thu hồi phi kiếm, nhìn chằm chằm vào bên kia sân: “Dư lão tiên sinh, trận Hồng Môn Yến này nên trở về ban đầu thôi.

Một nhân ảnh chậm rãi từ chỗ bóng tối đi ra, chính là thọ tinh Dư lão tiên sinh, dưới ánh trăng, sắc mặt của ông ấy cũng không dễ nhìn, trong trắng lộ thanh.

“Thực lực của Thẩm Quan chủ thật khiến người ta bất ngờ, khó trách cháu trai bất tài của ta lại bị cô bắt. Thẩm Như Như: “Bởi vì tôi bắt Dư Ma Tử, cho nên ông muốn giết tôi? Đạo hiệp hội dễ dàng tha thứ cho ông làm như vậy sao?”

Dư lão tiên sinh nở nụ cười: “Đạo hiệp tính là gì, từ trên xuống dưới đều là đồ tôi làm, còn muốn khoa tay múa chân với tôi? Cháu trai tôi tự gây nghiệt, ngồi tù cũng coi như rèn luyện tính tình nó, không trách cô được. Thẩm Như Như nghĩ thầm, ông làm bậy cũng không kém hắn, trên bất chính dưới ắt loạn, khó trách tính tình Dư Ma Tử cổ quái như vậy. Cô hỏi: “Nếu không trách tôi, tại sao lại lừa tôi”

Dư lão tiên sinh nói trắng ra: “Bùa chú của cô rất thú vị, đem nó chế thành con rối, có thể giúp tôi có hiệu lực hon.”

Thẩm Như Như:

””

Dư lão tiên sinh: “Tôi biết cô muốn mắng ta, tùy tiện mắng đi, tôi già rồi, không có thể lực để cãi nhau với cô, để Võ Nguyệt đến.

Ông ấy vẫy vẫy tay, một trận tiếng khua chiêng gõ trống chợt vang lên, trong tiếng chiêng trống, một gã nam nhân ăn mặc võ sinh nhảy ra, vung trường thương đâm về phía Thẩm Như Như.

Vũ Nguyệt thương pháp vô cùng tinh xảo, hơn nữa tốc độ rất nhanh, một chiêu rồi 1 chiêu liên tiếp không có chút khe hở nào, Thẩm Như Như nhất thời không đuổi kịp tiết tấu của hắn liền trở nên bị động, chỉ có thể không ngừng tránh né lui về phía sau. Cô cực lực giữ bình tĩnh, ngưng điều khiển phi kiếm tìm cơ hội đâm lên người Vũ Nguyệt. Nhưng người gỗ này so với bất kỳ người gỗ nào xuất hiện trước đó đều mạnh hơn, hơn nữa vô cùng cứng rắn, cho dù phi kiếm của cô là do chế tạo từ đá hoàng tuyền, cũng không cách nào làm thương tổn đến hán.

Hướng lên cổ tay hắn bổ một kiếm, chỉ có thể lưu lại một đạo ấn ký nhợt nhạt.

Lòng Thẩm Như Như không ngừng trầm xuống, trên người cô có sẵn ít bùa chú công kích, hiện tại căn bản tìm không thấy cơ hội vẽ, nếu như vẫn tiêu hao như vậy, cô sớm muộn sẽ thoát lực bại bởi đối phương. Trong đêm tối yên tĩnh, tiếng chiêng trống truyền đi đặc biệt xa, buổi tối ở dưới sân khấu nhìn thấy những diễn viên kia liên tiếp từ trong góc toát ra, từng người trang điểm đậm mặc trang phục diễn, tư thái vung tay áo, đi đường nhìn phảng phất còn đang diễn xuất trên sân khấu. Trong bóng đêm từng khuôn mặt màu mực đậm kia âm trầm đáng sợ, chậm rãi hướng tới giữa sân, Thẩm Như Như liếc đến nhất thời toát mồ hôi lạnh, chỉ một võ sinh cô đã ứng phó rất khó khăn, lại đến nhiều người gỗ như vậy, đêm nay sợ là thật sự phải giao phó ở đây. Người gỗ dần dần vây quanh, cô đành phải đem trong túi số bùa chú công kích toàn bộ ném ra ngoài, những người gỗ này thủy hỏa bất xâm đ*o thương bất nhập, duy chỉ có (bùa Dẫn Hồn 1 đối với chúng nó có chút hiệu quả.

Trong đó có hai nhân vật đóng vai hề bị (bùa Dẫn Hồn) dán trúng khiến cước bộ của hắn lung lay, động tác nhất thời chậm hơn nhiều so với những nhân vật khác.

Thẩm Như Như lập tức hiểu được Dư lão cho những con rối này chứa hồn phách, khó trách so với những con rối khác càng thêm hung mãnh, ánh mắt cô rét run, một bên tránh né công kích của con rối một bên nhanh chóng hoạt động đầu óc nghĩ biện pháp. Đối phó những con rối này, dùng bạo lực khẳng định không được, nếu như đem hồn phách trong cơ thể chúng dẫn ra thì tốt rồi, nhưng mà trên người cô đã dùng hết, cũng không có bùa thay thế nào khác…

Lúc này, trường thương của Vũ Nguyệt đột nhiên tới gần, Thẩm Như Như không thể né tránh, vai trái cơ hồ bị đâm xuyên, trường thương rút ra trong nháy mắt máu tươi lập tức phun ra, nhuộm đỏ quần áo của cô. Mất máu nhiều, sắc mặt của cô lập tức trở nên tái nhợt, tốc độ công kích của phi kiếm cũng chậm lại. Thẩm Như Như nhanh chóng hướng trên vai dán một lá [ bùa cầm máu 1 cầm máu vết thương, cố nén đau đớn điều khiển phi kiếm tiếp tục chiến đấu, nhưng mà số lượng địch thật sự quá nhiều, cô lại bị thương, cơ hồ bị áp chế liên tiếp phải bại lui.

Chỉ chốc lát sau, cô ngay cả phi kiếm cũng không thể điều khiển chuẩn xác. Một thanh phi kiếm mất đi linh lực khống chế rơi xuống đất, lưỡi kiếm vừa vặn dính vào vết máu cô vừa mới nhỏ xuống đất, phi kiếm dính máu tươi trong nháy mắt toàn thân phiếm hồng, tản mát ra sát khí nồng đậm.

Dư lão tiên sinh đứng ở bên ngoài xa xa quan sát nghi hoặc nhíu mày, lẩm bẩm: “Chuyện gì xảy ra vậy, sát khí ở đâu ra…… Lúc này Thẩm Như Như đã sắp thoát lực, trên người vết thương quá nhiều, cho dù có ( bùa cầm máu 1 cô vẫn chảy rất nhiều máu, nếu như không phải một ý niệm muốn sống mạnh mẽ cứng rắn chống đỡ lấy, cô đã ngã xuống.

Khi phi kiếm tản ra sát khí trở lại trong tay cô, cô có chút ngây người, đầu óc còn chưa kịp load, máu phi kiếm dính vào lòng bàn tay lập tức tản ra sát khí nồng đậm hơn, hù dọa đám người tạm thời dừng động tác công kích.

Cô cúi đầu nhìn phi kiếm nhuốm đầy máu trong tay, linh quang chợt lóe, 1 lần nữa điều khiển phi kiếm bay lên trời, lợi dụng máu tươi và linh lực vẽ ra từng nét bút màu đỏ thắm trên bầu trời đêm, cô mở miệng lớn tiếng đọc ra bùa chú (bùa Dẫn Hồn) vừa đọc vừa vẽ, bản phóng đại I bùa Dẫn Hồn 1 dần dần thành hình.

Dư lão tiên sinh mắt thấy tình hình không đúng lắm, lập tức tức giận mắng thúc giục mọi người: “Một đám ngu xuẩn, còn ngẩn người ra làm cái gì!”

Đám người gỗ lần nữa xông lên, Thẩm Như Như không nhìn chúng nó, toàn tâm đắm chìm vẽ bùa, sát khí trong phi kiếm chậm rãi trút xuống cùng linh lực trong bùa chú dây dưa cùng một chỗ, cuối cùng một vạch rơi xuống, 1 đồ án thật lớn [bùa Dẫn Hồn] rốt cục thành hình, đồ án màu đỏ thắm tản ra kim quang chói mắt, dưới kim quang còn có một tầng ám quang như ẩn như hiện, ánh sáng chợt lóe qua, sau một khắc tản ra bốn phía.

Vô số điểm sáng nhỏ vụn từ không trung rơi xuống, rơi vào trên người con rối, con rối lập tức mất đi năng lực hành động, hồn phách vặn vẹo từ trong con rối giãy dụa đi ra, chúng nó đều là ác quỷ oán khí cực sâu, toàn thân tỏa ra hắc khí, trong sân nhất thời âm phong gào thét, ánh trăng cũng bị che lấp.

Thẩm Như Như triệu hồi phi kiếm, sát khí nồng đậm làm cho đám ác quỷ chùn bước, chúng nó quay đầu hướng tới một người sống khác trong sân mà bay đi. Chúng nó bị nhốt ở trong người gỗ quá lâu, sớm đã mất đi ý thức tự chủ, chỉ còn lại có bản năng ăn uống.

Dư lão tiên sinh kinh hãi, lập tức lấy ra chén Tam Thanh thu hồn, nhưng mà một chén Tam Thanh không đối phó được với nhiều quỷ như vậy, chẳng mấy chốc ông ấy đã bị thành đàn ác quỷ vây quanh gặ,m cắn, không đến mười phút hồn phách đã bị gặm đến cặn bã cũng không còn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »