Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 199

❊ ❊ ❊

Trần Ngọc Thanh lập tức gật đầu: “Nửa năm trước ông ấy đột nhiên thích ăn gạo nếp, trước đây chưa bao giờ ǎn.”

Từ Dẫn Châu: “Vậy thì đúng rồi, luồng tà ma này rất yếu, chỉ ngẫu nhiên dính vào một chút, không gây chết người, nhưng chắc chắn có ảnh hưởng đến cơ thể. Gạo nếp trừ tà, vì vậy ông ấy sẽ vô thức ăn nhiều gạo nếp. Ông nghĩ kỹ lại xem, sau khi xảy ra chuyện gì thì bắt đầu thích ăn gạo nếp?”

Trong lòng Ngô Lão Lục còn sợ hãi nhìn nắm gạo nếp, có lẽ là vừa mới bị nghẹn nên để lại bóng ma, cũng có lẽ là bởi vì tà ma bị đuổi đi, ông ấy hiện tại nhìn thấy gạo nếp một chút, khẩu vị cũng không có, thậm chí muốn nôn.

Ông ấy nghiêm túc hồi tưởng lại đầu năm trải qua mỗi một chuyện có chút ký ức, trầm tư hồi lâu, bỗng nhiên vỗ

bàn hộ: “Tôi nhớ ra rồi! Là bình gốm phía sau tòa nhà dạy học.

Từ Dẫn Châu: “Bình gốm?”

Ngô Lão Lục gật đầu nói: “Lúc đó tôi còn đang dạy học ở một trường trung học tư nhân, lúc đi đến tòa nhà thực nghiệm của trường đi qua phía sau tòa nhà dạy học, phát hiện trong bồn hoa có mấy cái bình gốm, tò mò nhặt lên xem, sau đó lập tức đem về. Từ ngày đó trở đi thân thể tôi bắt đầu không ổn lắm, trí nhớ suy giảm, còn thích ăn gạo nếp, tôi vẫn cho rằng là do tuổi tác”

Từ Dẫn Châu hiểu rõ, bảo ông ấy để lại địa chỉ trường trung học tư nhân, suy nghĩ một chút còn nói: “Lớn tuổi trí nhớ suy yếu là hiện tượng bình thường, có thể mua một là bùa Minh Tâm, có trợ giúp phòng ngừa bệnh Alzheimer, tăng cường trí nhớ.

Các vị ông bà cụ già ở đây vừa nghe tất cả đều ầm ĩ muốn mua [bùa Minh Tâm]. Thẩm Như Như còn ở trong chính điện tiếp đãi tín đồ, cô tiếp đãi mấy vị cao tuổi do dự hơn nửa ngày này cuối cùng cũng quyết định mua một lá (bùa Minh Tâm) thử xem, không nghĩ tới bỗng nhiên thấy cửa xông vào một loạt các cụ già mong muốn Thẩm Như Như lấy cho 1 lá (bùa Minh Tâm).

Ông bà cụ nhất thời nóng nảy, lập tức bỏ tiền lấy đi bùa chú trên tay cô, xoay người ra khỏi chính điện, sợ bùa chú bị cướp đi.

Thẩm Như Như vẻ mặt mơ hồ lấy ra hàng tồn kho của bùa Minh Tâm lấy ra phân phát cho mọi người, sau đó lại lấy ra giấy vàng cùng chu sa vẽ một ít lá bùa mới cho đủ, chờ các vị cao tuổi cầm bùa chú cảm thấy mỹ mãn đi ra ngoài mới trở lại chỗ ngồi, Từ Dẫn Châu chậm rì rì đi vào cửa: “Thế nào, bùa Minh Tâm bán hết rồi sao?”

Thẩm Như Như nhìn anh: “ Tồn kho trống không còn phải bổ sung hơn hai mươi lá nữa, là anh vừa rồi đi ra ngoài nói cái gì thế?”

Từ Dẫn Châu đem chuyện vừa rồi nói với cô, sau đó đưa địa chỉ trường học Ngô Lão Lục viết cho cô, cô nhìn gật đầu nói: “Vậy chúng ta bớt chút thời gian đến trường học nhìn một lát, trường học người đến người đi, sát khí càng dễ dàng truyền ra, ý chí của học sinh yếu kém, vạn nhất xảy ra tai nạn mạng người hóa thành lệ quỷ thì phiền toái”

Từ Dẫn Châu tùy ý lên tiếng: “Anh đi với em.

❊ ❊ ❊

Đoàn cao tuổi ở Huyền Thiên Quan ăn tiệc lưu động lại đến Lão Nhai dạo một vòng rồi mới an vị lên xe buýt trở về, các ông già bà già tinh thần mỗi người đều vô cùng phấn chấn, ngồi ở trong xe mở hí khúc nghe, tài xế âm thầm giật mình, chưa từng thấy đoàn cao tuổi nào có tinh thần sảng khoái như vậy.

Ngô Lão Lục ngồi ở chỗ ngồi nhìn Huyền Thiên Quan đi xa dần qua cửa sổ, tâm tình thư thái, làm đảng viên mấy chục năm, kiên định với chủ nghĩa duy vật cả đời, không nghĩ tới một bữa cơm đã bị đánh nát. Lá bùa Minh Tâm 1 xác thực rất tốt, ông ấy vốn cho là tâm lý bị ám thị bất đồng, giờ lại xác thực có thể cảm nhận được nó có tác dụng với việc tăng cường trí nhớ, vừa mới đi qua dãy số của mỗi một cửa hàng, ông ấy đều nhớ rõ ràng, mấy chục cửa hàng lận.

Đổi lại năm ngoái khi ông không bị tà ma quấy rầy thì cũng không đạt đến loại trình độ như này.

Buổi sáng ngày hôm sau, Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu đi tàu cao tốc tới tỉnh thành, đi tới trường trung học tư nhân mà Ngô Lão Lục nói.

Trường trung học Yến Hoa là trường trung học lâu đời của tỉnh, trường gần hồ Thủy Trạch, môi trường tuyệt đẹp. Hai người không thoát khỏi việc bị bảo vệ ngăn lại, không đi vô trường học bằng cửa chính, mà trực tiếp đi từ phía sau, tìm góc chỗ không có camera mà đi vào.

Nhìn động tác Từ Dẫn Châu lưu loát trèo tường, Thẩm Như Như cảm thấy vô cùng khôi hài: “Anh Châu, phỏng vấn một chút, lần đầu tiên vào trường học bằng phương thức này, anh có cảm nghĩ gì?”

Từ Dẫn Châu vỗ vỗ bụi trên tay, liếc mắt nhìn cô một cái, nghiêm trang nói: “Rất thú vị”

Thẩm Như Như nhịn không được cười ra tiếng, cười đủ rồi kéo anh đi tìm bồn hoa Ngô Lão Lục nhắc tới, hai người đi đường lén lút tránh né camera không ít, hai mươi phút sau mới thành công đến nơi.

Cũng may giờ là nghỉ hè, trong trường học không có học sinh đi học, bằng không bị đụng phải sẽ không dễ giải thích. Bình gốm trên bồn hoa không thấy đâu, có lẽ là bị học sinh mang đi chơi, cũng có lẽ là người lao công lấy đi mất, mặc kệ đó là kết quả nào tóm lại cũng không phải là chuyện tốt. Mà nơi từng chất đống bình gốm vẫn lưu lại một chút sát khí nhàn nhạt, Từ Dẫn Châu duỗi tay ra, một tia sát khí kia trong nháy mắt đã bị hút không còn một chút gì.

“Bình gốm mang sát khí hẳn là đào ra từ dưới đất, rất có thể là vật bồi táng” Thẩm Như Như suy đoán: “Chất đống ở đây, nhất định là đào được ở gần đây, chúng ta phải tìm một vòng trong trường học xem sao. Từ Dẫn Châu giơ tay lên, vươn ba ngón xoa xoa: “Âm u, đúng là đồ bồi táng”

Tia sát khí mà Ngô Lão Lục mang theo trên người quá lâu, đã không còn hơi của vật bồi táng, nhưng ở nơi này lại vô cùng rõ ràng.

Hai người bắt đầu vây quanh bồn hoa tìm kiếm đất bùn gần đó, nửa ngày trôi qua không thu hoạch được gì. Mắt thấy ánh nắng chiều phía chân trời đều bắt đầu tan biến, Thẩm Như Như có chút buồn bực: “Làm sao có thể không tìm thấy chứ? Có phải chúng ta đoán sai rồi không, mà trên thực tế những bình gốm kia là từ nơi khác đào lên rồi mang tới trường học.

Hai người đứng dưới tán cây đa phía trước tòa nhà thí nghiệm, dưới chân ngoại trừ một khu vực nhỏ mà cây đa cắm rễ, những nơi khác đều bị xi măng che lấp. Từ Dẫn Châu cúi đầu nhìn xi măng trầm tư một hồi nói: “Nửa năm có thể thay đổi rất nhiều thứ.

Thẩm Như Như theo tầm mắt của anh nhìn thấy xi măng trên mặt đất, cẩn thận suy nghĩ lại những lời này, nhướng mày nói: “Đúng vậy, nửa năm trước là đất bùn, không nhất định bây giờ vẫn là đất bùn.

י

Cô quan sát mảnh đất xi măng mới tinh dưới chân, nói: “Chỗ này hẳn là xây trong vòng nửa năm, phạm vi cũng đúng… Nhưng phải xác định thế nào đây, xi măng không thể nói đào là đào được… Vừa dứt lời, liền thấy Từ Dẫn Châu đi về phía trước hai bước, ngồi xổm xuống vươn một tay chạm xuống mặt đất, một lát sau, một loạt hắc khí nồng đậm từ dưới đất bay lên, tranh nhau chui vào lòng bàn tay của anh. Dưới lòng đất này không biết đến cuối cùng là cái mộ gì, sát khí vô cùng nồng đậm, quá trình này ước chừng giằng co khoảng mười phút, lúc Từ Dẫn Châu thu tay đứng lên, cả người đều tràn đầy cảm giác sung sướng ăn uống no đủ.

Thẩm Như Như: “.. Vậy là xong rồi?”

Từ Dẫn Châu lười biếng tựa vào vai cô, gật đầu nói: “Giải quyết xong rồi.

“Những bình gốm bị mang đi kia làm sao bây giờ?: “Thẩm Như Như nói: “Ngô Lão Lục chỉ là đụng một chút liền bị ảnh hưởng, nếu có người mang bình gốm về cất giữ, trong nhà phỏng chừng sẽ xảy ra chuyện”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »