Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5163 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 127

❊ ❊ ❊

Tóm lại cho dù sau này bọn họ đi đến đâu, chỉ cần không thay đổi thân phận thì vết nhơ này sẽ vĩnh viễn hằn trên hồ sơ lý lịch của họ.

“Tôi thật sự không hiểu, rõ ràng trong đó có những người từng rất quý mến thầy, đến lúc thầy sa cơ lỡ vận lại phản bội thầy. Nếu không có danh sách này, đến tận bây giờ tôi vẫn không biết rốt cuộc họ là người hay là quỷ. Lưu Tuyền vừa mở lời đã nghẹn ngào: “Cô Thẩm, nhờ có cô mà chúng tôi mới biết được chân tướng của sự thật, nếu không thầy sẽ phải chịu tiếng xấu cả đời. Đợi sau khi xét xử xong, chú dì sẽ tổ chức tang lễ cho thầy, cô là ân nhân của thầy, chúng tôi đều mong cô có thể góp mặt trong tang lễ”

“Đúng vậy, cô Thẩm, Lật Tử không có nhiều bạn bè lắm, mấy năm nay lại càng xa cách. Chúng tôi không ngờ ngoại trừ Lưu Tuyền còn có người âm thầm giúp đỡ Lật Tử, ơn nghĩa này chúng tôi ghi lòng tạc dạ. Mẹ của Lật Tử khẽ khàng, ôn tồn nói.

Thẩm Như Như gật đầu, nói: “Dì cứ yên tâm, nhất định tôi sẽ đến dự lễ tang. Đây không phải là nơi nói chuyện, mọi người từ xa đến đây chắc cũng mệt mỏi, chúng ta vào nhà sau ngồi thêm một lát nhé.

Cô dẫn bọn họ đến nhà ăn ở nhà sau của Huyền Thiên Quan. Lúc không ăn cơm, bàn ghế trong nhà ăn đều được xếp gọn gàng, dựa vào một bên, không gian rộng rãi lại có sô pha và bàn trà, coi như tiếp khách cũng được. Linh Khê tự giác vào bếp đun nước pha trà, Thẩm Như Như mời ba vị khách ngồi xuống.

Một lúc sau, trời nhá nhem tối, Từ Dẫn Châu buông dao khắc xuống, cất miếng ngọc đi, đi theo nhóm người Thẩm Như Như vào nhà ăn. Anh đến vị trí quen thuộc cạnh cửa sổ, ngồi xuống, tiếp tục khắc bùa bình an còn đang khắc dở. Bước chân và động tác của anh cực kỳ nhẹ nhàng, không phát ra âm thanh nào nhưng vẫn thu hút ánh mắt của nhóm người Lưu Tuyền.

Phong thái ung dung, mặc kệ ánh nhìn của người khác khiến ai cũng nghĩ anh chính là chủ nhân của nơi này. Mẹ Lật Tử nhìn Từ Dẫn Châu mấy lần, nói: “Cô Thẩm, chồng cô đúng là một chàng trai trẻ trung, xuất sắc.

Bất kể ai làm khách đều thích khen chủ nhà, trước kia Thẩm Như Như không hiểu lễ nghi này có gì hay, hôm nay cô là chủ nhà được khen mới hiểu được sự tuyệt vời trong lễ nghi này. Cô không nhịn được mà cười rộ lên, liên tục xua tay giải thích: “Chúng tôi vẫn chưa tiến đến đó”

Mẹ Lật Tử hiền từ nói: “Thích nhau thì sớm ngày về chung một nhà, đừng chần chừ cuối cùng lại bỏ lỡ, tiếc nuối”

Thẩm Như Như gật gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.

Trò chuyện vài câu về cuộc sống gia đình, bầu không khí lập tức thoải mái hơn nhiều.

Thẩm Như Như thấy cảm xúc của bọn họ không đau buồn như lúc trước nữa, bèn dẫn dắt chủ đề về ban đầu. Cô lựa lời: “Dạo này trong đạo quan có nhiều việc, không những phải xây dựng thêm mà còn phải hoàn thành dự án xanh hóa, tôi thật sự thiếu điều phân thân ra thôi, thế nên không thể góp mặt trong buổi xét xử, có điều tôi nhất định sẽ tham dự tang lễ của Lật Tử.

Hơn nữa ngoại trừ nguyên nhân khách quan là công việc bận rộn thì bản thân cô cũng không muốn tham dự phiên tòa. Đối với người thường thì phiên tòa này là dấu chấm hết cho mọi chuyện, nhưng đối với cô thì không phải vậy, Hướng Ân Trừng và vài tên sinh viên kia chỉ là vai hề độc ác, cô chẳng hứng thú với kết cục gieo gió gặt bão của bọn chúng. Liên đại nhân mới là mục tiêu mà cô tìm kiếm tiếp theo, chỉ khi tìm được hắn ta, hóa giải bùa chú cho Lật Tử thì chuyện này mới thật sự kết thúc.

Thế nên cô hoàn toàn không muốn tham dự phiên tòa đã biết trước kết quả đó, về cơ bản là nó vô nghĩa. Lưu Tuyền không ngờ cô sẽ từ chối, cực kỳ bất ngờ, có điều cũng không ép buộc cô: “Vậy tôi sẽ chờ cô Thẩm trong tang lễ của thầy”

Bàn bạc chính sự xong, Lưu Tuyền chuẩn bị dẫn hai vị phụ huynh đến khách sạn trong thị trấn để nghỉ ngơi. Thẩm Như Như mời bọn họ nán lại thêm, ăn cơm tối rồi hẵng đi.

“Đồ ăn ở Huyền Thiên Quan rất ngon. Linh Khê ngồi bên cạnh, lặng lẽ làm bài nãy giờ bỗng dưng lên tiếng: “Trà cũng ngon lắm.

Hai vị phụ huynh có ấn tượng rất tốt với Huyền Thiên Quan. Quang cảnh và bầu không khí ở đây khiến bọn họ cực kỳ thoải mái, cảm xúc tiêu cực tích tụ trong lòng bao năm nay cũng vơi đi rất nhiều. Hai người nghĩ dù sao về khách sạn sớm như vậy cũng không làm gì, bèn quyết định ở lại ăn tối, ngồi chơi chốc lát rồi mới đi. Lưu Tuyền thấy hai vị phụ huynh hiếm khi thoải mái như vậy, tâm trạng anh ta cũng tốt hơn rất nhiều, bèn không nhắc đến chuyện quay về khách sạn nghỉ ngơi nữa.

Buổi tối Tuệ Trí và Chiêm Hạc đều có việc bận, Mạch Mạch cũng bị lôi đi phụ giúp, thế nên trọng trách nấu cơm đổ dồn lên vai Thẩm Như Như. Cô đeo tạp dề vào phòng bếp nấu nướng, để Linh Khê tiếp đãi ba vị khách.

Mẹ Lật Tử muốn vào bếp giúp cô nhưng Lưu Tuyền vội vàng ngăn bà ấy lại: “Dì cứ ngồi đây là được, cháu giúp cô Thẩm!”

Lưu Tuyền chạy một mạch vào phòng bếp, Từ Dẫn Châu giương mắt nhìn về phía phòng bếp, hơi dừng tay một lúc rồi tiếp tục khắc từng nét lên miếng ngọc.

Bên kia Linh Khê nghiêm túc đề cử các loại trà với hai ông bà. Suy cho cùng cậu ta chỉ là một thằng nhóc, nhắc đến đồ ăn là hào hứng ra mặt: “Trà ở đây đều được pha bằng nước giếng đã tinh lọc, hai người nghe đến bùa tinh lọc bao giờ chưa? Đó là một trong những lá bùa bán chạy nhất của quan, nhiều người mua lắm”

Hai vợ chồng già đưa mắt nhìn nhau, nâng chén trà lên nhấp một ngụm, ban nãy mải mê nói chuyện nên chưa uống ngụm trà nào, đúng là hơi khát thật. Bây giờ nước trà không còn nóng nữa, chén chỉ còn vương hơi ấm, hương trà thanh thanh thấm nhuần vào hơi thở, nước trà lành lạnh lướt qua đầu lưỡi, theo cổ họng chảy xuống dạ dày, vị trà ngọt lành lưu luyến trong khoang miệng, ngay cả từng hơi thở cũng đượm hương trà.

“Đúng là trà ngon? Ông cụ Tây ngạc nhiên cảm thán một câu, suốt một thời gian dài qua, đây là lần đầu đôi mắt ông sáng ngời như vậy: “Tôi chưa từng uống chén Bích Loa Xuân nào thanh khiết như này, các cậu mua lá trà ở đâu đấy?”

“Không phải do lá trà. Từ Dẫn Châu cầm miếng ngọc đã được khắc xong đi đến, lấy một cái chén sạch rồi rót trà đầy chén, uống xong mới nói: “Là nhờ nước.

Linh Khê gật đầu, nói: “Nước đã được lọc nhờ bùa tinh lọc sẽ rất thanh khiết, chỉ cần đun lên thôi cũng dễ uống rồi. Còn có thể mang nước đó đi tưới cây, nuôi vịt, cây cối động vật nuôi được có linh khí lắm!”

Hai vợ chồng già nghe xong sửng sốt: “Bùa của đạo quan thần kỳ như vậy ư?”

“Tất cả là nhờ Thẩm quan chủ lợi hại, nghìn người mới có một! Tam Thanh Cung ở thành phố B không có loại bùa như này đâu, những đạo quan ở các địa phương khác cũng không có luôn. Linh Khê tự hào nói, rất nhiều sư huynh sư đệ trong cung đều hâm mộ cậu ta được đến đây.

Từ Dẫn Châu cúi đầu nhìn Linh Khê: “Cậu càng ngày càng giống sư phụ cậu.

Còn bé mà đã lanh miệng như thế, trò giỏi hơn thầy.

Linh Khê cứ tưởng anh khen mình, hớn hở nở nụ cười ngây ngô: “Thật ạ? Thế thì tốt quá, nhất định sư phụ sẽ vui lám!”

Ông cụ Tây im lặng một lúc lâu rồi hoang mang hỏi: “Nếu bùa chú có hiệu quả thật thì quỷ thần cũng có thật ư? Có khi nào Lật Tử sẽ biến thành quỷ không?”

Từ Dẫn Châu nhớ lại gương mặt trắng bệch có ba nét gạch ngang của Lật Tử, cực kỳ bình tĩnh đáp: “Đã chết ba năm trước, chắc đi đầu thai rồi.

Ông cụ Tây: “.”

Trong phòng bếp, Thẩm Như Như đang định làm món măng non xào thịt.

Măng được đào ở giếng trời của nhà cũ nhà họ Từ, cực kỳ thơm ngon tươi rói, đây là món ăn được thích nhất trong Huyền Thiên Quan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »