Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4924 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 13
bị phạt trong phòng tối

❊ ❊ ❊

Một lão nương dáng người mập mạp, vẻ mặt không có chút hảo ý, bước vào cười âm hiểm, ánh mặt trời từ trên nóc nhà chiếu xuống nếp nhăn trên mặt bà ta, khiến Cung Tuyết Thiến hình dung đến Dung ma ma ác độc.

“Chào Lý mama.” Tiểu Vân ở một bên vội vàng hành lễ, trong lòng thầm than không tốt rồi, tại sao lại là bà ta? Xem ra tiểu thư chạy trời không khỏi nắng rồi, làm sao bây giờ? Lòng nàng đầy lo lắng.

Suýt ngất, đúng là ma ma, Cung Tuyết Thiến bồn chồn, xong rồi, bà ta có thể biến thái giống như Dung ma ma hay không? Nàng cũng không ngây ngốc chờ bị phạt, vội vàng hành lễ, ngọt ngào nói:“Chào mama.” Tuy rằng thân phận tiểu thiếp của nàng hẳn là cao hơn so với ma ma, nhưng là ‘lễ nhiều người không trách’, huống chi nàng vẫn còn là một đứa nhỏ, nịnh nọt một chút đồng tình của bà ta đi.

Nàng chào một tiếng, khiến cho Lý mama ngẩn cả người, nghi hoặc nhìn chằm chằm nàng cả buổi, xác định nàng không có làm động tác gì nữa, mới cười lạnh nói: “Tuyết chủ tử, câu chào này, lão nô nhận không nổi.”

Cung Tuyết Thiến ngẩn người, giọng điệu này rõ ràng chứa đầy mười phần thuốc súng.Chẳng lẽ cô bé họ Mạnh này đã đắc tội với tất cả người trong Vương phủ sao? Sự thực này quả thật không thể không làm cho nàng bội phục, có điều hôm nay là trốn không được, những người này xem chừng đều chờ bỏ đá xuống giếng (thừa dịp người khác gặp nạn) với nàng.

“Người đâu?” Lý ma ma không thèm nhìn nàng, trực tiếp hướng ra ngoài cửa phân phó.

“Ma ma.” Từ ngoài cửa hai nô tỳ cao lớn thô kệch đi vào, vừa nhìn đã biết là người mạnh mẽ có võ, giống như huấn luyện viên môn đấm bốc vậy.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân sợ hãi gắt gao bám chặt lấy nàng.

Da đầu Cung Tuyết Thiến run lên, dán mắt nhìn theo tay các nàng, rồi trên người, may quá, không có cầm theo dụng cụ tra tấn nào, không có ngân châm, hẳn là không ra tay quá nặng. Nhưng nàng nhầm rồi.

“Bắt lấy nàng, không để cho nàng động đậy.” Lý mama phân phó.

“Dạ, mama.” Hai nô tỳ lập tức mỗi người một bên giữ chặt cánh tay Cung Tuyết Thiến, đẩy Tiểu Vân ra.

Lý mama lúc này mới âm trầm, khuôn mặt lộ vẻ cười cười, từng bước tiến lại gần nàng.

“Ngươi muốn làm gì?” Cung Tuyết Thiến hiện tại mới cảm thấy sợ, nụ cười của bà ta khiến nàng nghĩ đến ma quỷ.

“Rất nhanh thôi, ngươi sẽ biết.” Lý ma ma cười quỷ dị, chậm rãi vươn tay tới hạ thân của nàng.

Cung Tuyết Thiến trợn mắt hoảng sợ nhìn bà ta, bà ta muốn làm gì? Không đợi nàng kịp phản ứng lại, bên hông đùi nàng truyền đến một trận đau buốt.

“A…” nàng nhịn không được hét lên một tiếng thảm thiết.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân lập tức chạy qua, che trước mặt nàng, quỳ xuống dập đầu: “Mama, van cầu người tha cho tiểu thư.”

“Cút ngay, bằng không ngay cả ngươi cũng phải chịu phạt.” Lý mama không kiên nhẫn đẩy nàng.

“Mama, van cầu người, đừng.” Tiểu Vân lại nhào tới, ôm lấy chân của bà ta.

Lý mama bực mình hướng về nha hoàn ra hiệu, nha hoàn gật gật đầu, hung hăng đánh một chưởng vào phía sau Tiểu Vân, thân mình nàng mềm nhũn, liền hôn mê bất tỉnh.

“Tiểu Vân.” Cung Tuyết Thiên hô, cắn môi giận dữ trừng mắt với bà ta, bà ta so với Dung mama còn biến thái hơn.

“Nhìn cái gì? Lão nô hiện tại cũng không sợ ngươi nhìn, Tuyết chủ tử, ngươi không nghĩ tới có một ngày lại rơi vào tay lão nô đi.” Lý mama hung tợn cười âm hiểm, nói xong lại hung hăng dùng tay bấu lên bên hông đùi của nàng, trên mặt mang theo khoái cảm sau khi trả thù.

“Biến thái.” Cung Tuyết Thiến thống khổ nhắm mắt lại hét lên, loại đau nhức này thật giống như da thịt bị người ta xẻo đi vậy.

“Có phải rất đau hay không? Có điều đau là được rồi, vừa rồi hai phát đó là lão nô trả nợ cho ngươi, bây giờ mới chính thức bắt đầu giáo huấn.” Lý ma ma biến thái, đắc ý cười.

Mà Cung Tuyết Thiến lại hoàn toàn không biết bà ta đang nói cái gì? Cũng không đợi nàng hỏi, Lý mama liền lúc hai tay bấu lấy hai bên hông đùi nàng, hung hăng dùng hết toàn lực mà nhéo.

“A… Mụ phù thủy già, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu.” Nhìn sắc mặt ghê tởm của bà ta, Cung Tuyết Thiến kêu la thảm thiết, tiếng chửi bậy không ngừng từ phòng tối truyền ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »