Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 96
ta thích nàng sao?

❊ ❊ ❊

Trên đường lớn, một chiếc xe ngựa cùng mấy thị vệ cưỡi ngựa, cầm đuốc trên tay lao nhanh đến.Từ rất xa đã nhìn thấy phía trước có người đang đi tới, nhìn kỹ lại thì rõ ràng là Vương gia, càng kỳ quái hơn chính là Vương gia rõ ràng đang cõng Tuyết chủ tử trên lưng.

“Thuộc hạ tham kiến Vương gia, mời Vương gia lên xe ngựa.” Thị vệ đồng loạt quỳ xuống, không dám hỏi nhiều.

“Ai bảo các ngươi đến đây?” Mộ Dung Trần vừa đặt Cung Tuyết Thiến lên xe ngựa, vừa hỏi.

“Bẩm Vương gia, là quản gia, quản gia ra lệnh cho thuộc hạ tìm kiếm Tuyết chủ tử.” Thị vệ bẩm bảo sự thật, “Không ngờ lại gặp được Vương gia.”

“Đi thôi.” Mộ Dung Trần vào trong xe ngựa, chờ Tiểu Vân lên xe xong mới phân phó, quản gia quả nhiên biết tâm tư của hắn.

“Dạ, Vương gia.” Lúc này tất cả thị vệ mới lên ngựa quay trở lại đi về hướng Vương phủ.

Trong xe ngựa, Cung Tuyết Thiến ngã đầu vào trong ngực hắn, vừa mệt vừa đói, vừa bị dọa cho sợ, làm nàng chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Mộ Dung Trần nhìn khuôn mặt bị đánh sưng đỏ của nàng, trong ánh mắt ẩn chứa tia đau lòng, không khỏi lấy tay giúp nàng vén tóc, ngón tay nhẹ nhàng vuốt mặt nàng, nếu nàng không cố chấp như vậy thì làm sao xảy ra chuyện đó được.

Rất nhanh đã về tới Vương phủ.

Tiểu Vân vừa định đánh thức tiểu thư thì Mộ Dung Trần liền phân phó: “Ngươi đi xuống trước đi.”

“Dạ.” Tiểu Vân nhảy xuống trước.

Hắn ôm theo Cung Tuyết Thiến đang ngủ say xuống xe ngựa.

“Vương gia, người đã trở về.” Quản gia luôn luôn chờ ở cửa, tuy rằng sửng sốt khi nhìn thấy Vương gia nhưng cũng lập tức hiểu ra, vội vàng hành lễ nói.

“Ừ, sai người chuẩn bị nước tắm cùng bữa tối đem tới đây.” Mộ Dung Trần gật gật đầu phân phó.

“Nô tài đã sớm cho người chuẩn bị xong cho người.” Quản gia hồi đáp, ông đã sớm chuẩn bị xong hết thảy.

Cung Tuyết Thiến ở trong lòng hắn nghe được tiếng nói mới chậm rãi mở to mắt.

“Tỉnh dậy rồi à, đã về đến Vương phủ rồi, vào trong thôi.” Mộ Dung Trần buông nàng ra, nhưng vẫn nắm tay nàng như cũ, đi về phía Tuyết Uyển.

Trong Vương phủ, toàn bộ hạ nhân đều nhìn thấy cảnh này, đồng thời cũng thấy được y phục choàng trên người nàng, Vương gia cư nhiên trong đêm hôm khuya khoắt đích thân đi đón Tuyết chủ tử trở về, xem ra trước đó bọn họ đều đã đoán sai.

Mai uyển, Lan uyển, Tình uyển… Toàn bộ chủ tử nghe được nha hoàn hồi báo đều đồng loạt đứng dậy, sắc mặt cực kỳ khó coi, Vương gia lại có thể đích thân đón nàng trở về. Xem ra bọn họ nhất định phải diệt trừ nàng mới được.

Tuyết uyển.

Cung Tuyết Thiến tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ rồi ngồi vào bàn ăn bữa tối.

“Ăn xong rồi thì nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Mộ Dung Trần nhìn nàng nói, ngày hôm nay nàng đã chịu đủ giáo huấn rồi.

“Vâng, ăn xong rồi.” Cung Tuyết Thiến buông đũa, đi đến bên giường, nghe lời vô cùng.

Mộ Dung Trần cởi áo khoác, nằm xuống bên cạnh, ôm lấy nàng từ phía sau, lần đầu tiên nàng không cự tuyệt mà rất nghe lời nhấc đầu tựa vào trước ngực hắn.

Nàng nghĩ lại mà vẫn còn sợ, nếu hôm nay hắn không quay lại kịp thì hậu quả sau đó sẽ như thế nào?

“Sao còn chưa ngủ, đang suy nghĩ gì vậy?” Thanh âm của Mộ Dung Trần vang lên trên đỉnh đầu của nàng.

“Nghĩ đến bộ dạng hôm nay của chàng, rất đẹp trai.” Cung Tuyết Thiến nói, bộ dạng giết người kia không khiến nàng cảm thấy sợ hãi mà trái lại còn có chút mê luyến.

“Vậy nàng lại yêu bổn Vương rồi.” Mộ Dung Trần lấy tay nâng cằm nàng lên, trêu đùa nói.

“Ta vốn dĩ đã yêu chàng rồi mà!” Cung Tuyết Thiến nhìn vào đôi mắt của hắn mà nói, thật ra lúc này nàng cũng không biết mình là thật lòng hay là đang diễn trò nữa.

“Vậy sau này, nàng phải sửa đổi tính tình của mình đi, không được chọc giận bổn Vương nữa.” Mộ Dung Trần ôm nàng nói, nếu được như vậy thì có lẽ hắn sẽ đối xử với nàng tốt hơn.

“Nhưng mà nếu sửa đổi thì không còn là ta nữa rồi, bản tính của một người là không thể thay đổi, hơn nữa không phải chàng thích ta như vậy sao?” Cung Tuyết Thiến dùng tay ôm lấy hông của hắn nói.

“Mạnh Tâm Nghi, da mặt của nàng càng ngày càng dày, bổn Vương nói thích nàng khi nào?” Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm vào nàng, nhưng ánh mắt kia lại rất ấm áp.

“Đúng là chàng chưa nói, nhưng ta cảm nhận thấy điều đó ở chỗ này của chàng.” Cung Tuyết Thiến dùng ngón tay chỉ vào lồng ngực của hắn.

“Bây giờ bổn Vương mới biết nàng còn có bản lĩnh này nữa đấy.” Tuy rằng ngoài miệng Mộ Dung Trần trào phúng, nhưng trong lòng lại dậy sóng, hắn thích nàng sao?

“Con vịt chết còn cãi bướng.” Cung Tuyết Thiến trừng mắt nhìn hắn nói thầm một tiếng, sau đó mới nói: “Không nói nữa, ta mệt rồi, muốn ngủ.”

Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm khuôn mặt lúc nhắm mắt của nàng, trong lòng vẫn tự hỏi bản thân, hắn thích nàng sao? Nếu không thích thì tại sao thấy dáng vẻ thảm hại không chịu nổi của nàng lại đau lòng, nếu không thích thì vì sao đêm hôm khuya khoắt còn đi tìm nàng, nếu không thích thì vì cớ gì lần nào cũng đều dễ dàng tha thứ thái độ bất kính của nàng đối với mình, nhưng nếu thích thì thích ở điểm nào?

Ở trong mộng, nàng mơ thấy bốn tên hắc y nhân cùng nhau cười phá lên đầy âm hiểm, bước tới gần nàng, nhưng bóng dáng của Mộ Dung Trần lại tuyệt tình quay đi vứt bỏ nàng.

“Các ngươi không được lại đây, không phải các ngươi đã chết rồi sao?” Nàng sợ hãi lùi về phía sau, không ngờ hắn lại bỏ rơi mình một lần nữa.

“Ha ha ha….” Sắc mặt của bọn chúng cười đến dữ tợn, bàn tay hướng tới phía nàng.

“Đừng…đừng….” Nàng vẫn lui về phía sau.

Bốn tên ấy giữ chặt nàng lại, không chế được nàng, từng mảnh từng mảnh y phục trên người đã bị bọn chúng cởi ra, lộ ra cái yếm đỏ tươi, nước mắt tuyệt vọng của nàng không ngừng tuôn rơi.

“Đừng…đừng, buông ra. Mộ Dung Trần, mau cứu ta.” Trong lúc ngủ mơ, Cung Tuyết Thiến đột nhiên quát to lên, sắc mặt tràn ngập bất an sợ hãi, tay chân vô thức đấm đá lung tung.

“Mạnh Tâm nghi, mau tỉnh lại, nàng làm sao vậy, gặp ác mộng sao?” Mộ Dung Trần lấy tay, dùng sức lay lay nàng.

Lúc này Cung Tuyết Thiến mới lập tức tỉnh táo lại, thấy hắn ở trước mắt liền ôm chặt lấy: “Mộ Dung Trần, đừng bỏ lại ta, ta sợ lắm, thực sự rất sợ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »