Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 85
nửa đêm lén gặp

❊ ❊ ❊

Bên trong phòng tiếng thở gấp của Mai Cơ làm cho người nghe cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, thân hình kiều diễm của nàng thật động lòng người, hai tay không tự chủ vươn ra ôm lấy cổ Vương gia, hai chân trắng nõn thon dài kẹp lấy thân thể của hắn, động tác mờ ám đến cực điểm.

Mộ Dung Trần nhìn người trước mắt nhưng lại không có lấy một tia hứng thú, thậm chí còn có chút chán ghét. Trước mặt hắn lại hiện ra khuôn mặt ngây ngô của Mạnh Tâm Nghi, trong lòng vô cùng buồn bực, đột nhiên hắn đẩy Mai Cơ ra, rời đi.

“Vương gia….” Mai Cơ ở phía sau kêu lên, vẻ mặt sửng sốt trong nháy mắt biến thành màu trắng bệch. Vương gia không cần nàng nữa sao? Hay là nàng đã làm sai cái gì? Sao lại có thể như vậy được. Sau này bảo nàng làm sao sống yên ổn ở Vương phủ nữa.

Mộ Dung Trần ra khỏi phòng, bước chầm chậm ở trong hoa viên, từng cơn gió lạnh thổi trên mặt hắn, nhất thời khiến hắn thanh tỉnh không ít. Hắn làm sao vậy? Nữ nhân đối với hắn chẳng qua chỉ là công cụ tiết dục, từ khi nào hắn lại bị nữ nhân thao túng tâm tình. Hắn không thể cho phép chuyện như vậy xảy ra được, nhưng bước chân của hắn lại không tự chủ được đi về phía Tuyết uyển.

Cung Tuyết Thiến tựa nửa người vào bên giường, nước mắt chảy một cách lặng lẽ. Nàng rất nhớ cha mẹ, nhớ bạn bè. Năm năm rồi, mỗi một đêm khuya khi chỉ có một mình tĩnh lặng, nàng đều rất nhớ họ. Nàng biết mình rời đi cha mẹ nhất định rất thương tâm, rất khó sống. Không biết trong năm năm qua bọn họ sống ra sao? Có trở nên quá tiều tụy hay không? Nàng rất muốn đi vào trong giấc mộng của họ để nói cho họ biết nàng còn sống, còn sống rất tốt, khiến bọn họ yên tâm. Nhưng mà đó cũng chỉ có thể là giấc mộng mà thôi.

“Bảo bối, ai khiến cho nàng ủy khuất như vậy, nói cho ta biết đi.” Giọng nói tà mị đột nhiên vang lên bên tai nàng, tiếp theo đó thân mình liền rơi ngay vào trong lồng ngực của ai đó.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi vào đây bằng cách nào?” Cung Tuyết Thiến lấy tay lau nước mắt, kinh ngạc hỏi. Thị vệ của Vương phủ sẽ không đến mức lơi lỏng như vậy chứ? Có người tiến vào cũng không biết sao.

“Đương nhiên là vụng trộm vào rồi, ta cũng không thể quang minh chính đại tiến vào.” Cơ Tinh Hồn liếc mắt nhìn nàng, nàng hỏi như thế không phải rất vô nghĩa sao.

“Ta đương nhiên biết là ngươi vụng trộm vào, ta chỉ cảm thấy kỳ quái là sao ngươi lại không bị phát hiện.” Cung Tuyết Thiến tức giận nhìn hắn, hắn cố tình xuyên tạc ý của nàng, liền nhân cơ hội này rời khỏi lồng ngực của hắn.

“Bảo bối, nàng thật nhẫn tâm, người ta hao hết tâm tư tới thăm nàng, mà nàng lại trông mong ta bị người khác phát hiện, tim ta đau quá.” Trên mặt Cơ Tinh Hồn hàm chứa vẻ thống khổ, lấy tay ôm ngực nói.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi đừng giả bộ nữa, trông không thật chút nào, hơn nữa, ngươi có tim sao?” Cung Tuyết Thiến lườm hắn một cái, nhưng hành động của hắn lại khiến tâm tình của nàng tốt hơn nhiều.

“Vẫn là bảo bối hiểu ta nhất, lại có thể biết ta không có tim.” Cơ Tinh Hồn cười yêu nghiệt, lấy tay ôm bả vai của nàng.

“Cơ Tinh Hồn, ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng gọi ta là bảo bối nữa, khiến ta thấy ớn lạnh quá.” Cung Tuyết Thiến lấy tay đẩy hắn ra.

“Lạnh sao? Vậy để ta ôm chặt thêm một chút.” Cơ Tinh Hồn cố ý làm bộ như không hiểu ý tứ của nàng, tiếp tục lấy tay ôm eo nàng.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi buông ra.” Cung Tuyết Thiến không giãy khỏi hắn được nên gào lên.

“Không buông, ta cứ không buông, khi nào ta ôm đủ thì sẽ buông.” Cơ Tinh Hồn có chút vô lại trả lời nàng.

“Tùy ngươi.” Cung Tuyết Thiến không giãy dụa nữa, lúc bình thường nàng cũng khá thông minh nhưng vẫn không thể đấu lại hắn. Đột nhiên nghĩ rằng, thật ra Mộ Dung Trần còn dễ đối phó hơn một chút.

Khóe miệng khẽ nhếch lên, tại sao nàng lại nghĩ đến hắn chứ.

“Bảo bối, nàng sống ở Vương phủ không tốt sao? Ai dám ức hiếp nàng?” Giọng điệu của Cơ Tinh Hồn mang theo quan tâm.

“Không có, là ta nhớ đến cha mẹ thôi.” Cung Tuyết Thiến lắc đầu nói.

“Bảo bối, nàng cầm lấy vật này đi, có lẽ sẽ có lúc dùng đến.” Cơ Tinh Hồn lấy ra một gói nhỏ đặt vào trong ngực nàng.

“Cái gì vậy?” Cung Tuyết Thiến sửng sốt mở cái túi nhỏ ra, bên trong có mấy viên thuốc màu trắng.

“Đây là thuốc giải độc, nàng chớ xem thường nó, nó có thể giải được bách độc. Nếu nàng không phải bảo bối của ta, ta còn luyến tiếc không cho đâu. Nàng cất kỹ đi, nếu mất sẽ không còn nữa đâu.” Cơ Tinh Hồn nói.

“Cám ơn, rất cám ơn ngươi.” Một lần nữa Cung Tuyết Thiến cất thuốc vào trong ngực, chợt cảm thấy ấm áp. Tuy rằng hắn tà mị ngang ngạnh nhưng cũng không phải là một người hoàn toàn xấu.

“Bảo bối, sao lại khách khí như vậy, đừng quên sau này nàng có thể sẽ trở thành nữ nhân của ta, ta đương nhiên phải bảo vệ nàng thật tốt rồi.” Cơ Tinh Hồn lấy tay đỡ lấy nàng, vẻ mặt tà ác.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi đứng đắn một chút có được không?” Cung Tuyết Thiến cố ý nghiêm mặt nói. Thật không biết lời nào của hắn mới là thật.

“Ta thực sự rất nghiêm túc, nếu không phải vì muốn nàng trở thành nữ nhân của ta, sao ta lại có thể hào phóng như vậy.” Cơ Tinh Hồn nói xong liền nhanh chóng hôn lên mặt nàng một cái.

“Cơ Tinh Hồn….” Cung Tuyết Thiến vừa thẹn vừa giận quát.

“Bảo bối, ta ở đây, không cần kêu lớn tiếng như vậy, ta nghe được mà.” Vẻ mặt của Cơ Tinh Hồn vẫn như cũ, cười một cách quyến rũ.

“Buông.” Cung Tuyết Thiến thật sự không có biện pháp nào với hắn.

“Được. Ta buông.” Cơ Tinh Hồn hơi buông lỏng nàng ra, sau đó lại bất ngờ đặt nàng ở dưới thân.

“Cơ Tinh Hồn, ngươi làm gì vậy, mau thả ta ra.” Cung Tuyết Thiến hoảng hốt nhìn hắn, trong mắt chứ đựng sợ hãi.

“Bảo bối, nàng nghĩ ta sẽ làm gì?” Ánh mắt Cơ Tinh Hồn ám muội nhìn nàng, đôi môi nàng không tô son mà đỏ hồng khiến người ta nhịn không được muốn vuốt ve, hắn không tự chủ muốn hôn lên môi nàng.

“Không thể, không thể được.” Cung Tuyết Thiến dùng sức lắc đầu, nàng không phải nữ nhân tùy tiện như vậy.

“Bảo bối, nàng đang suy nghĩ gì? Cái gì không thể vậy?” Cơ Tinh Hồn đột nhiên buông nàng ra, giọng nói ẩn chứa khó hiểu. Nhưng trong lòng lại đang tự cười thầm bản thân mình, từ khi nào hắn lại không thể kiềm chế được với một nữ nhân? Mà còn là nữ nhân của kẻ khác.

“A….” Cung Tuyết Thiến sửng sốt, trong nháy mắt sắc mặt nàng trở nên đỏ ửng, chẳng lẽ là do nàng nghĩ nhiều quá sao? Thật là mắc cỡ chết đi được.

“Bảo bối, ta phải đi rồi, nàng phải tự bảo trọng đấy.” Cơ Tinh Hồn nhìn nàng, nói xong thì người cũng biến mất.

Cung Tuyết Thiến thở phào nhẹ nhõm, vừa muốn xoay người thì nghe thấy tiếng cửa mở, không quay đầu lại hỏi: “Ngươi không phải phi thân đi rồi sao? Tại sao lại trở lại.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »