Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4732 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 36
vương phi, ta không ham

❊ ❊ ❊

Ngồi trong hoa viên, Cung Tuyết Thiến cùng Mộ Dung Vũ đều có chút trầm mặc, tựa như không biết nên mở miệng thế nào.

“Ta từng đến tìm nàng, nhưng mỗi lần đều bị chặn lại ngoài cửa, ta biết là hoàng huynh nhốt nàng, thực xin lỗi.”

“Không trách ngươi được, mọi chuyện qua lâu rồi, ta cũng đều đã quên hết.” Cung Tuyết Thiến nói, bị nhốt như vậy đối với nàng mà nói cũng không phải quá khó khăn, ngược lại, nàng rất thích ở trong đó.

“Hoàng huynh có làm khó dễ nàng hay không?” Mộ Dung Vũ nhìn nàng chằm chằm, đáng tiếc, mái tóc dài của nàng đã che khuất nửa mặt, dưới ánh trăng mờ không thấy rõ được.

“Không có.” Cung Tuyết Thiến đáp, hắn hỏi một câu nàng đáp lại một câu, hoàn toàn không có tâm tình nói chuyện phiếm.

Cách đó không xa đột nhiên có hai người đi tới, là Ngũ vương gia Mộ Dung Phong và thập nhị Vương gia Mộ Dung Vân.

“Thập tứ đệ, hóa ra đệ ở trong này.” Mộ Dung Vân nói.

Mộ Dung Phong lại nhìn Cung Tuyết Thiến đang đứng bên cạnh, lập tức hiểu ra, hắn vì sao nửa chừng lại chạy mất? Vài năm đã trôi qua, hắn còn cố chấp như vậy.

“Hoàng huynh, sao các huynh lại đi ra ngoài này? Yến hội đã xong rồi sao?” Trên mặt Mộ Dung Vũ có chút xấu hổ, giống như làm việc sai bị người khác bắt được vậy.

“Còn chưa có xong, ở trong phòng rất ngột ngạt nên đi ra ngoài này hít thở không khí.” Mộ Dung Phong khẽ cười nói.

“Vậy hoàng huynh cũng ngồi xuống nghỉ chút đi.” Mộ Dung Vũ nói, kỳ thật trong lòng ai cũng hiểu hắn đến tìm nàng, chỉ là không có ai nói ra.

Cung Tuyết Thiến vẫn không nói gì, nàng cũng không biết mình nên nói gì nữa? Tình cảnh thực xấu hổ, ngồi cũng không được đi cũng không xong.

“Ngươi chính là tiểu thiếp của hoàng huynh đúng không?” Thập nhị Vương gia hỏi nàng, khẩu khí rõ ràng không vui.

“Vương gia không phải đã biết sao?” Cung Tuyết Thiến thản nhiên hỏi ngược lại.

“Bổn Vương đang hỏi ngươi, ngươi hẳn nên trả lời phải hay không phải? Sao có thể vô lễ như vậy?” Sắc mặt Mộ Dung Vân tối lại, đối với nàng không có chút hảo cảm nào. Nàng chỉ là một tiểu thiếp của hoàng huynh, cư nhiên lại khiến cho Thập tứ đệ thần hồn điên đảo. Nhất định không phải người lương thiện gì.

“Hoàng huynh.” Mộ Dung Vũ vội vàng kêu lên, hắn đang làm cái gì vậy?

“Gọi cái gì? Ta nói không đúng sao?” Mộ Dung Vân trừng mắt với hắn, hắn chính là bị ma quỷ mê hoặc tâm trí rồi.

“Thập nhị Vương gia, ngươi là Vương gia quả không sai, nhưng ngươi cũng đừng quên ta là ai? Ta là nữ nhân của hoàng huynh ngươi, nói thế nào đi nữa ngươi cũng nên gọi ta một tiếng ‘Hoàng tẩu’, xét về thân phận, ta là bậc trưởng bối của ngươi, còn cái gì vô lễ hay có lễ?”Cung Tuyết Thiến cũng lạnh giọng nói, đừng tưởng nàng dễ bị ăn hiếp.

“Ha ha ha ha.” Nghe nàng nói xong, Mộ Dung Vân đột nhiên cười rộ một cách khoa trương, chỉ tay vào nàng nói: “Hoàng tẩu, ngươi cũng thật biết nâng cao mình, ngươi lên mặt cái gì? Nói cho ngươi biết, chỉ có chính phi của hoàng huynh chúng ta mới gọi là hoàng tẩu, ngươi cùng lắm cũng chỉ là một công cụ làm ấm giường thôi.”

“Hoàng huynh im mồm.” Mộ Dung Phong hét lên.

“Thập nhị đệ, không được làm càn.” Mộ Dung Phong cũng quát lớn.

“Các người sao lại nói giúp nàng ta chứ? Ta cũng đâu có nói sai?” Mộ Dung Vân bất mãn.

“Vương gia, ngươi nói không sai, có điều ta nói cho ngươi, Vương phi, ta còn không ham.”Cung Tuyết Thiến nhất thời tức giận thốt lên.

Bọn họ đều sửng sốt, nhìn chằm chằm nàng, nàng đang nói cái gì? Địa vị Vương phi, nàng không ham. Nếu đã như vậy sao nàng lại gả vào Vương phủ.

Cung Tuyết Thiến lúc này mới giật mình, nàng đang nói cái gì? Bọn họ có hoài nghi hay không?

“Ngươi chỉ sợ không phải là không ham, mà là ngươi biết ngưoi hoàn toàn không có tư cách đó, không thể không buông tay.” Mộ Dung Vân nhỏ mọn nói.

Cung Tuyết Thiến cũng không phản bác lại, như vậy cũng tốt, hắn thay nàng tìm được một lý do, không muốn ở đây mà ngây ngốc nữa, nàng đứng dậy nói: “Vương gia, các người ở đây tán gẫu, ta cáo lui trước.” Nói xong đã muốn đi, dưới chân lại cảm giác được một cỗ nóng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »