Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4786 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 77
chủ động buông tha

❊ ❊ ❊

Cung Tuyết Thiến lập tức đứng dậy, mở miệng: “Ngươi thật sự tới đây?”

“Bổn Vương có khi nào nói mà không giữ lời? Nói đến thì đương nhiên sẽ đến, ngươi rõ ràng không đợi Bổn Vương.” Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm, nàng dám không để ý đến lời nói của hắn.

“Ha ha…” Cung Tuyết Thiến đột nhiên cười lạnh.

“Ngươi cười cái gì?” Mộ Dung Trần có chút tức giận.

“Vương gia, là cười ngươi, ngươi cũng dám nói mình là người nói lời giữ lời sao? Vậy ta xin hỏi Vương gia, ngươi đã nói đợi ta trưởng thành sẽ thả ta đi, vì sao sau đó lại lật lọng?” Trong lòng Cung Tuyết Thiến đều là oán giận.

“Bổn Vương có nói sẽ thả ngươi đi nhưng cũng không nói là sẽ không đón ngươi trở về.” Trong mắt Mộ Dung Trần chứa nụ cười đắc ý.

Cung Tuyết Thiến một lần nữa bị hắn nói đến á khẩu không trả lời được, nghiến răng nghiến lợi nhìn hắn, hung hăng nói: “Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận.”

“Bổn Vương rất muốn biết ngươi sẽ làm thế nào để khiến Bổn Vương phải hối hận, còn bây giờ lại đây giúp Bổn Vương cởi áo ra.” Mộ Dung Trần giơ hai tay lên ra lệnh.

“Không.” Cung Tuyết Thiến nói thật rõ ràng rồi xoay người đưa lưng về phía hắn.

“Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương đã cảnh cáo ngươi, tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn một chút, bằng không Bổn Vương sẽ không ngại thay ngươi cởi áo.” Mộ Dung Trần nhìn nàng, đối phó với nàng biện pháp của hắn chỉ có thể là vậy.

“Ngươi….” Cung Tuyết Thiến lập tức xuống giường, vẻ mặt không phục, dùng tay hung hăng cởi quần áo trên người hắn rồi ném xuống đất, chỉ thiếu nước dùng chân đạp lên.

Mộ Dung Trần nhìn thấy dáng vẻ tức giận của nàng, khóe môi không tự giác nhếch lên một nụ cười, bỗng dưng cảm thấy nàng thật đáng yêu.

Đáng yêu? Hắn bị chính ý nghĩ trong đầu làm cho hoảng sợ, tại sao hắn lại có thể có ý nghĩ như vậy.

“Ngươi ngủ trên giường, ta ngủ dưới đất.” Cung Tuyết Thiến vơ lấy một cái chăn quấn chặt thân thể rồi ngồi vào góc tường, nàng không muốn ngủ chung với hắn.

“Mạnh Tâm Nghi, Bổn Vương đếm đến ba, nếu ngươi không quay lại thì sẽ phải nhận lấy hậu quả.” Mộ Dung Trần uy hiếp nói.

“Ngươi đê tiện, đường đường là một Vương gia mà luôn uy hiếp người.” Cung Tuyết Thiến trừng mắt nhìn hắn nhưng không thể không ôm chăn leo lên gường, rúc vào một góc.

Nhìn thấy nàng cẩn thận trốn tránh mình như vậy, Mộ Dung Trần liền kéo nàng qua, ôm vào trong lồng ngực.

“Ta đã nói ta không tiện.” Cung Tuyết Thiến lập tức căng thẳng, giãy dụa thân mình.

“Đừng nhúc nhích, Bổn Vương chỉ muốn ngủ, nếu ngươi cứ động đậy thì đừng trách Bổn Vương.” Mộ Dung Trần ra lệnh, không biết vì sao nàng không cần làm gì cả nhưng lại có thể dễ dàng gợi lên dục vọng của hắn.

Cung Tuyết Thiến nghe hắn nói như vậy, quả nhiên nằm im không dám nhúc nhích, để hắn tùy ý ôm mình.

Mộ Dung Trần nhắm mắt lại, rất nhanh truyền ra hơi thở đều đặn.

Nhưng cả thể xác và tinh thần Cung Tuyết Thiến đều rất căng thẳng, không hề buồn ngủ, lén hé mắt nhìn xem hắn đã ngủ say chưa, muốn thoát khỏi cánh tay hắn nhưng làm thế nào cũng không di chuyển được, lại không dám dùng sức, cuối cùng đành phải thôi, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, thân thể dần dần thả lỏng, mơ mơ màng màng không biết lúc nào thì ngủ thiếp đi.

Lúc này Mộ Dung Trần mới mở mắt ra nhìn chằm chằm vào người đang nằm trong lòng, ngủ say, so với lúc thanh tỉnh thật là nhã nhặn, ôn nhu, nhưng hắn lại thích bộ dáng quật cường không chịu thua của nàng hơn.

Trước mặt lại hiện lên khuôn mặt của một nữ tử khác, nàng cũng giống Mạnh Tâm Nghi, không chịu thua như vậy.

“Nhu nhi.” Một tiếng gọi thâm trầm mang theo thâm tình cất lên, nhưng trên mặt hắn đều là thống khổ.

Một đêm tĩnh lặng trôi qua.

Cung Tuyết Thiến giật mình một cái, mở mắt liền thấy người bên cạnh đã không còn, liền thở phào nhẹ nhõm, may mắn, ngày hôm qua hắn thực sự không làm gì nàng.

“Tiểu thư, người tỉnh rồi, nhanh rửa mặt, nô tỳ đi lấy điểm tâm cho người.” Tiểu Vân đi vào, vẻ mặt tươi cười.

“Không cần, ta muốn ngủ thêm chút nữa. Đúng rồi, hắn vào cung lúc nào?” Cung Tuyết Thiến hỏi.

“Vương gia đã vào triều từ rất sớm.” Tiểu Vân quay lại, vui vẻ nói: “Tiểu thư, nô tỳ thật vui mừng thay người.”

“Vui mừng? Ta thì có chuyện gì đáng để vui đây?” Cung Tuyết Thiến nghi hoặc hỏi.

“Tiểu thư, người mới trở lại Vương phủ ngày hôm qua, Vương gia liền ngủ lại nơi này, đây là ân sủng rất lớn, các chủ tử khác đều ghen tỵ đến chết, điều này còn không đáng để vui mừng sao?” Tiểu Vân vừa giải thích xong liền lui ra ngoài.

Cung Tuyết Thiến cười lạnh nói: “Vui mừng? Đó cũng được coi là ân sủng sao?” Nhưng mà nàng có nên lập một kế hoạch thật tốt không? Như là làm thế nào để khiến hắn yêu thương mình.

Rất nhanh đã đến giờ cơm tối, Tiểu Vân đi vào nói: “Tiểu thư, nô tỳ giúp người trang điểm đẹp một chút.”

“Để làm gì? Ăn cơm xong rồi liền đi ngủ, trang điểm đẹp để làm gì?” Cung Tuyết Thiến không rõ hỏi.

“Tiểu thư, hôm nay là mười lăm, Vương phủ có quy định cứ đến mùng một, mười lăm hàng tháng Vương gia sẽ dùng bữa tối cùng tất cả các thê thiếp.” Tiểu Vân đáp lại.

“Phải không? Sao trước đây ta lại không biết.” Cung Tuyết Thiến kỳ quái hỏi.

“Trước kia đại khái là tiểu thư còn quá nhỏ, hiện tại tiểu thư đã trưởng thành. Vương gia vừa rồi còn cố ý dặn dò để tiểu thư tham gia.” Tiểu Vân nói.

“Cố ý dặn dò?” Cung Tuyết Thiến cười lạnh nói, nếu hắn đã cố ý thì nàng làm sao có thể từ chối được, liền ngồi xuống nói: “Tiểu Vân, trang điểm thề nào để xinh đẹp, ngươi liền làm đi.” Dù sao hiện tại nàng cũng không cần che dấu vẻ đẹp của mình, ngược lại nàng càng phải phô bày vẻ đẹp của mình ra.

“Vâng, tiểu thư.” Tiểu Vân vui vẻ nói, tiểu thư rốt cục đã thông suốt.

Trải qua một hồi được Tiểu Vân tỉ mỉ trang điểm, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn xinh đẹp tinh tế của Cung Tuyết Thiến nay càng thêm hoàn hảo, nàng vừa lòng gật gật đầu nói: “Tiểu Vân, chúng ta đi thôi.”

“Dạ.” Tiểu Vân đi theo phía sau, tiểu thư hôm nay sẽ làm mọi người ngạc nhiên.

Bước chân nhẹ nhàng tao nhã của Cung Tuyết Thiến từng bước đi về phía cửa đại sảnh, khiến đại sảnh vốn đang ồn ào náo nhiệt lập tức yên tĩnh lại, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn trên người nàng.

Nàng bình tĩnh, không thèm chớp mắt, nhẹ nhàng đi đến, sau đó hơi hành lễ nói: “Thiếp thân tham kiến Vương gia.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »