Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4823 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 17
hủy dung

❊ ❊ ❊

“Tình Cơ, ngươi xem, nàng không phục kìa, ngươi cần phải cẩn thận dạy dỗ nàng.” Mai Cơ và Lan Cơ ở bên cạnh cố ý chọc giận nàng.

Tình Cơ nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của nàng, nghĩ đến mình cư nhiên bị nàng trêu đùa hai lần, mặt mũi của mình để ở đâu chứ? Không khỏi nổi giận đùng đùng, tay lại giơ lên muốn tát: “Đi chết đi.”

Cung Tuyết Thiến nhìn tay nàng ta giáng xuống, lần này không trốn tránh mà dùng tay gắt gao túm lấy tay nàng ta, hung hăng cắn xuống, nàng đương nhiên không phải người dễ bị người ta khi dễ.

“Đau quá, chết tiệt, ngươi mau buông ra.” Tình Cơ đau quá hét lên, tay còn lại dùng sức đánh về sau lưng nàng.

Tiểu Vân, Mai Cơ và Lan Cơ đứng xem một màn như vậy mà ngây ngẩn cả người.

“A.” Cung Tuyết Thiến bị đau liền buông nàng ta ra, thừa dịp nàng cúi đầu nhìn vết cắn ở cánh tay, lập tức vươn tay cào lên khuôn mặt như hoa như ngọc của nàng ta, liền xuất hiện bốn vệt máu.

Tình Cơ sửng sốt, nửa ngày mới phản ứng lại, không nghĩ tới cái tay đau, kêu to một tiếng, chạy tới trước mặt Lan Cơ lo lắng hỏi: “Mặt của ta thế nào rồi?”

Mai Cơ cùng Lan Cơ nhìn mặt nàng không ngừng rỉ máu, không trả lời lại, cũng không dám tin đứa trẻ mười tuổi có thể tàn nhẫn như vậy.

“Máu.” Tình Cơ nhìn thấy máu dính trên tay mình, bị dọa hét chói tai, trong đầu chỉ có một ý nghĩ mặt mình đã bị hủy.

Cung Tuyết Thiến nhìn nàng kia bị mình cào đến máu chảy đầm đìa, trong lòng có chút hối hận, vừa rồi ra tay chỉ là do tức giận, cũng không thật sự muốn hủy dung nhan nàng.

“Tiểu thư.” Tiểu Vân lo lắng chạy về bên cạnh nàng, không biết Tình Cơ sẽ trừng phạt tiểu thư thế nào.

Quả nhiên Tình Cơ đã hồi phục lại tinh thần, một bước lại gần nàng nghiến răng nghiến lợi, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng.

Tiểu Vân theo bản năng đứng chắn trước mặt nàng ngăn cản.

Cung Tuyết Thiến gạt Tiểu Vân ra, dù sao đi nữa, mọi việc là do nàng gây ra, bất kể thế nào nàng cũng tự mình gánh vác, cùng lắm lại chết lần nữa, nhưng nàng sẽ không ngoan ngoãn, mà sẽ chờ cơ hội phản kích.

“Mạnh Tâm Nghi, hôm nay ta không cho khuôn mặt nhỏ nhắn này của ngươi biến dạng, ta không gọi là Tình Cơ.” Tình Cơ vươn móng tay đỏ tươi cào lên mặt nàng.

“Các ngươi đang làm gì đó?” Ở cửa đột nhiên xuất hiện một thân áo xanh. Tay ôm kiếm, ngũ quan góc cạnh. Lạnh lùng đảo mắt nhìn quanh một vòng những người trong phòng.

Tình Cơ dừng tay một chút.

“Wow…” Cung Tuyết Thiến nhìn người mới tới, một hiệp sĩ lạnh lùng, võ công nhất định rất lợi hại.

“Lôi hộ vệ, có chuyện gì sao?” Mai Cơ, Lan Cơ cùng Tình Cơ tỏ thái độ thực cung kính, hắn là hộ vệ bên người Vương gia, đại diện cho Vương gia, ai dám đắc tội.

“Vương gia có lệnh dẫn Tuyết chủ tử đến gặp người.” Ngữ khí của Lôi hộ vệ vẫn lạnh lùng.

Cung Tuyết Thiến ái mộ nhìn hắn, cũng không phải biểu hiện lãnh khốc bình thường nha, rốt cuộc nàng đã có thể gặp hiệp sĩ trong truyền thuyết rồi.

“Cái gì?” Tình Cơ sửng sốt, vậy chẳng phải nàng không còn cách nào báo thù nữa sao, sẽ uổng phí mà buông tha nàng ư?

“Tuyết chủ tử, đi thôi.” Lôi hộ vệ nhìn Cung Tuyết Thiến.

“Ta?” Cung Tuyết Thiến lúc này mới phản ứng lại, vội vàng bước đi, qua mặt Tình Cơ nói: “Tạm biệt.” Nàng vô cùng mong được rời khỏi, nếu không mạng nhỏ này thật sự khó bảo toàn, tránh được lúc nào hay lúc đó.

Tình Cơ ở phía sau chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi.

“Tình Cơ, chúng ta cũng đến tiền sảnh, ta không tin Vương gia nhìn thấy gương mặt bị hủy hoại của ngươi sẽ không động tâm, huống chi ngươi đừng quên Vương gia là bị bắt kết hôn với nàng ta, nói không chừng luôn tìm cơ hội trừng phạt nàng đó.” Mai Cơ nói.

“Nói thì nói vậy, có điều gương mặt này của ta để Vương gia thấy được, về sau có khi nào Vương không còn thích ta nữa không?” Tình Cơ lo lắng nói.

“Ngươi không đi chẳng lẽ Vương gia cũng không biết sao? Lẽ nào ngươi không muốn báo thù? Hiện tại ngươi thành ra cái dạng này chính là cơ hội của ngươi, ngươi có muốn đi hay không?” Lan Cơ cũng nói, đương nhiên bọn họ đều là có suy nghĩ riêng, hi vọng Vương gia không còn thích nàng, sẽ bớt đi một người cạnh tranh tình cảm với mình.

Tình Cơ suy nghĩ một chút, đương nhiên cũng hiểu được tâm tư của bọn họ, nhưng cơn tức này thật sự nuốt không trôi, gật đầu nói: “Được, chúng ta đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »