Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4738 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 80
tình cảm huynh đệ

❊ ❊ ❊

Tuyết Uyển.

Tiểu Vân nhìn trộm nàng, băn khoăn không biết có nên nói cho nàng biết hay không, ấp úng nói: “Tiểu thư, vừa rồi nô tỳ….”

“Cái gì?” Cung Tuyết Thiến không thèm để ý hỏi.

“Vừa rồi Vương gia có tìm nô tỳ.” Tiểu Vân nói liền một hơi.

“Vì sao hắn lại tìm ngươi?” Lúc này Cung Tuyết Thiến mới sửng sốt nhìn nàng.

“Vương gia hỏi nô tỳ, tiểu thư học viết chữ từ khi nào, còn hỏi mấy năm nay tiểu thư đã học được những gì nữa.” Tiểu Vân trả lời.

“Vậy ngươi nói sao?” Khóe môi Cung Tuyết Thiến khẽ cười, hóa ra hắn muốn biết điều này.

“Nô tỳ đã nói tiểu thư học được từ năm năm trước, lúc còn ở đây, còn những điều khác không có nói.” Tiểu Vân trả lời.

“Ừ, ta biết rồi.” Cung Tuyết Thiến gật đầu, trong lòng cười lạnh. Mộ Dung Trần hỏi Tiểu Vân sao? Nhưng sao Tiểu Vân có thể biết được nàng đã học được những gì chứ.

“Tiểu thư, không có việc gì chứ ?” Tiểu Vân lo lắng nhìn nàng hỏi.

“Không có việc gì đâu, Tiểu Vân, không cần lo lắng, đi ngủ đi, ta cũng đi ngủ đây.” Cung Tuyết Thiến phân phó.

“Dạ, vậy nô tỳ lui xuống trước.” Tiểu Vân nhìn vẻ mặt cùng dáng vẻ thản nhiên của tiểu thư mới yên lòng lui xuống.

Sáng sớm hôm sau.

Cung Tuyết Thiến chợt mở to mắt, tối hôm qua nàng đề phòng hắn cả đêm, không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, mà xem ra hắn cũng không có tới.

Nhưng sau khi dùng xong bữa sáng thì Thập tứ Vương gia Mộ Dung Vũ lại đến.

“Tâm Nghi, ta đến thăm nàng mới biết nàng đã quay về Vương phủ, nàng có khỏe không? Có phải hoàng huynh bắt ép nàng hay không?” Giọng nói của hắn chứa đựng sự tức giận.

“Không phải, là ta tự nguyện quay về Vương phủ.” Cung Tuyết Thiến vội vàng lắc đầu nói: “Ta nghĩ thông suốt rồi, ta đã là nữ nhân của hắn, không còn lựa chọn nào khác ngoài trở về, đây cũng là số mệnh của ta.” Nàng không muốn khiến hắn vì chuyện của mình mà có bất kì ngăn cách gì với Mộ Dung Trần.

“Tâm Nghi, nàng không cần phải sợ, chỉ cần nàng muốn rời đi, ta nhất định sẽ mang nàng đi.” Mộ Dung Vũ nhìn nàng chân thành nói.

“Vũ, cám ơn ngươi, nhưng sau này đừng vì ta mà gây xung đột với hắn nữa, ta vốn chỉ là người ngoài, còn các ngươi mới là huynh đệ thân thiết cùng một mẹ sinh ra, ta không muốn vì ta mà giữa các ngươi xảy ra bất hòa, biết không?” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn nói, hắn có thể làm nhiều chuyện như vậy vì nàng, làm nàng thật sự cảm động.

“Tâm Nghi, nàng đừng nói như vậy, nàng không phải người ngoài, nàng là bằng hữu của ta, chuyện giữa ta và hoành huynh, chúng ta sẽ tự mình giải quyết, không liên quan đến nàng.” Mộ Dung Vũ đau lòng nói với nàng.

“Vũ, bình thường ngươi cũng vào triều sao?” Cung Tuyết Thiến không biết nên nói gì tiếp với hắn, liền hỏi sang chuyện khác.

“Ừ, luật pháp có quy định, hoàng tử đủ mười tám tuổi sẽ phải vào triều.” Mộ Dung Vũ gật gật đầu: “Thập ngũ, Thập lục, Thập thất bọn ta đều đã đủ tuổi vào triều.”

“Vậy các ngươi làm gì?” Cung Tuyết Thiến tò mò hỏi.

“Ngoài sáu hoàng huynh đều được Phụ hoàng giao cho xử lí chính sự, bình thường nếu trong triều đình có vấn đề gì, Phụ hoàng sẽ bảo chúng ta về suy nghĩ, xem nên xử lí như thế nào.” Mộ Dung Vũ giải thích.

“Hoàng Thượng chính là đang kiểm tra các ngươi.” Cung Tuyết Thiến nói, Hoàng Thượng này cũng đủ gian trá.

“Ừ. Thật ra trong lòng chúng ta đều hiểu được, cho nên mỗi người đều biểu hiện hết sức mình, muốn được Phụ hoàng khen ngợi.” Mộ Dung Vũ nói.

“Vậy còn ngươi, ngươi nghĩ sao? Ngươi có muốn được Phụ hoàng khen ngợi không?” Cung Tuyết Thiến nhìn hắn hỏi, ý muốn hỏi xem hắn có muốn làm Hoàng đế không.

“Ta? Ta không nghĩ đến.” Mộ Dung Vũ lắc đầu nói: “Nếu nói về năng lực và quyết đoán thì Tam Hoàng huynh và Ngũ hoàng huynh đều mạnh hơn ta mấy trăm lần, hơn nữa ta cũng không có dã tâm lớn như vậy.”

“Ngươi đúng là trí lớn giả ngu, kỳ thật đứng ở nơi quyền lực cao nhất cũng không nhất định sẽ được vui vẻ, còn phải đề phòng người khác mọi lúc mọi nơi nữa, quá mệt mỏi.” Cung Tuyết Thiến nói, làm Hoàng thượng thật sự tốt như vậy sao?

“Ha Ha, Tâm Nghi, cũng chỉ có nàng mới nói như vậy, ta ở trong mắt Phụ hoàng chính là không có tiến bộ.” Mộ Dung Vũ cười nói, ánh mắt nhìn nàng đều là nhu tình, mọi người không ai hiểu hắn cả, chỉ có nàng là hiểu mà thôi.

“Mười bảy người con trai của Phụ hoàng ngươi, nếu ai cũng có tiến bộ thì chắc chắn Hoàng thượng sẽ rất khó khăn, không biết nên chọn ai.” Cung Tuyết Thiến khẽ cười nói.

“Thật ra phụ hoàng vẫn luôn thích Tam Hoàng huynh, mà Tam Hoàng huynh lại là niềm kiêu hãnh của mẫu phi, cho nên chúng ta đều ủng hộ hoàng huynh, cho dù có công khai hay không.” Mộ Dung Vũ còn nói thêm, quả thật những lời này hắn không nên nói cho người khác nghe, nhưng hắn nguyện ý nói cho nàng nghe.

“Điều này xem như là cơ mật, ngươi không cần nói cho ta biết, ta còn muốn sống lâu vài năm nữa, không muốn bị người ta giết người diệt khẩu đâu.” Cung Tuyết Thiến cố ý nói giỡn.

“Tâm Nghi, nàng yên tâm, nếu có người muốn giết nàng, ta nhất định sẽ che ở phía trước nàng.” Mộ Dung Vũ thật tâm nói.

“Vũ, ngươi không cần đối xử tốt với ta như vậy, ta không có cách nào báo đáp ngươi.” Cung Tuyết Thiến cảm động mang theo chút áy náy.

“Ta chưa từng nói muốn nàng báo đáp, những gì ta làm đều là cam tâm tình nguyện. Tâm Nghi, ta phải đi đây, nàng nhớ bảo trọng, hôm khác ta lại đến thăm nàng.” Mộ Dung Vũ nói xong liền đứng lên.

Vừa mới quay người liền thấy Mộ Dung Trần đứng ở bên ngoài, bốn mắt nhìn nhau, cứ như vậy mà giằng co.

Cung Tuyết Thiến sửng sốt, vừa rồi hắn hẳn đã nghe được bọn họ nói chuyện.

“Thập tứ đệ, theo ta đến thư phòng.” Mộ Dung Trần vừa mở miệng nói liền xoay người ra ngoài.

Mộ Dung Vũ gật đầu với nàng rồi đi theo phía sau hắn rời Tuyết Uyển.

Tại thư phòng

“Hoàng huynh, huynh muốn nói gì thì nói đi.” Giọng điệu của Mộ Dung Vũ lạnh băng.

“Thập tứ đệ, đệ vẫn chịu gọi ta là hoàng huynh, vậy phải chăng đã tha thứ cho ta?” Mộ Dung Trần rõ ràng có chút vui mừng ngoài ý muốn, hóa ra hắn không trách mình, nhớ tới ngày đó đánh hắn, trong lòng có chút xin lỗi nói: “Chuyện ngày đó là do hoàng huynh quá xúc động, không nên ra tay đánh đệ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »