Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 171

❊ ❊ ❊

Mấy ông cụ càng xem càng ngạc nhiên, hoa này còn đẹp hơn cả trên ảnh, bông hoa màu xanh nhạt không tỳ vết, có hình dáng như hoa sen, điểm xuyết giữa những phiến lá bóng loáng, tỏa ra hương thơm thoang thoảng, chậu hoa cân đối, tỷ lệ hoa lá phù hợp, giá trị trang trí rất cao, có thể nhìn ra người chăm sóc hoa rất chu đáo, kỹ thuật cắt tỉa cũng rất cao siêu.

Điều khiến họ ngạc nhiên nhất là những cây lan này không chỉ có những đặc điểm của loài lan cực phẩm mà còn có sức sống vô cùng mạnh mẽ. Chúng được vận chuyển từ nơi khác đến nhưng không hề có dấu hiệu héo tàn, cánh hoa và lá vẫn tràn đầy sức sống.

Mấy ông cụ càng xem càng ghen tị, liên tục hỏi ông Châu địa chỉ cụ thể của cửa hàng bán hoa, bày tỏ muốn tự mình đến gặp chủ cửa hàng hoa để học hỏi bí quyết chăm sóc hoa.

Trong bọn họ có một ông cụ tóc bạc đeo kính lại gần quan sát những chậu cây rất lâu, vẻ mặt khó hiểu nói: “Hương thơm của những chậu hoa lan này có vẻ hơi khác thường, ngửi xong tôi cảm thấy đầu óc rất tỉnh táo, toàn thân cũng rất thư thái. Ông ấy mắc chứng rối loạn lo âu nghiêm trọng, bình thường bất kể làm việc gì, trong lòng ông ấy luôn có một loại cảm giác nôn nóng và căng thẳng, có một lần vì tật xấu này mà suýt nữa đã hại cả nhà. Nhưng mà sáng nay, kể từ khi bước chân vào cái sân này, chóp mũi của ông ấy luôn ngửi thấy hương hoa lan phảng phất, nỗi lo lắng vẫn luôn xuất hiện trong lòng đều biến mất một cách thần kỳ.

Ông ấy vừa nói dứt lời, những người khác đều có chút kinh ngạc, sau đó cũng cẩn thận cảm nhận một chút.

“Đúng là có chút khác biệt, ngửi xong cảm thấy tinh thần rất sảng khoái. “Mùi hương này thật là tuyệt vời, thanh lịch và tao nhã, không có một chút vẩn đục.

“Tôi lại thấy tò mò đối với chủ của cửa hàng hơn, một chủng loại bình thường, rốt cuộc cô ấy dùng phương pháp gì nuôi dưỡng thành dáng vẻ xinh đẹp như vậy?”

Mấy ông cụ cùng nhau thảo luận sôi nổi, cuối cùng có người hỏi: “Lão Châu, ông xác định mình không nhìn lầm chứ? Chủ cửa hàng là một cô gái trẻ?”

Ông Châu vẻ mặt quả quyết: “Chắc chắn không sai, tuyệt đối là thật, cô bé đó là bạn học đại học của cháu trai tôi, làm sao tôi có thể nhận lầm được”

Châu Ý vừa bước vào sân đã bị các ông ném sang một bên, chỉ có thể im lặng ngồi một góc nghịch điện thoại, đột nhiên nghe thấy ông nội gọi tên mình, anh ấy lập tức ngẩng đầu lên: “Có chuyện gì vậy ạ? Ông nội, ông gọi cháu sao?”

Lúc này ông Châu mới phát hiện cháu trai mình cũng ở đây, ông ấy gọi Châu Ý đến hỏi: “Cửa hàng của bạn học của cháu ở đâu, Mộ gì ý nhỉ?”

Châu Ý bị những ánh mắt nóng rực của các ông nhìn chằm chằm, cả người cứng ngắc đi tới: “Thị trấn Mộ Nguyên ở thành phố C ạ, cảnh sắc khá đẹp, mọi người có thể đăng ký đến đó du lịch”

Một ông lão bừng tỉnh nói: “Ồ, thì ra là thị trấn Mộ Nguyên! Bạn của tôi và gia đình của con trai ông ấy đã từng đến đó du lịch, nghe nói xanh hóa rất tốt, còn có một tòa đạo quan rất linh nghiệm, con dâu của ông ấy đến đó mua rất nhiều bùa chú”

Châu Ý gật đầu nói: “Đúng vậy, đạo quan đó cũng là của cô ấy, cô ấy là một đạo sĩ rất lợi hại, trong quan có rất nhiều đệ tử.

Các ông lão hết sức kinh ngạc, không ngờ tới cô gái nhỏ thông thạo chăm sóc hoa đó còn là đạo sĩ. Mọi người xúm lại thảo luận một chút, cuối cùng quyết định: Tổ chức một đoàn du lịch đến thị trấn Mộ Nguyên chơi mấy ngày.

Buổi trưa ngày hôm đó, Thẩm Như Như đang dựa vào chiếc ghế bập bênh phía sau quầy thu ngân xem phim. Gần đây thời tiết oi bức, buổi trưa không có nhiều người đi lại ở bên ngoài, đường phố rất vắng vẻ, trong cửa hàng cũng không có khách, cô vừa lúc có một khoảng thời gian nhàn nhã vui vẻ.

Toàn bộ phố cổ đều im lìm trong không khí yên tĩnh như vậy. Bỗng có một trận ồn ào từ xa truyền đến, hướng dẫn viên du lịch cầm loa và cờ dẫn một nhóm người cao tuổi khoảng hơn sáu mươi xuất hiện ở đầu phố, vừa thuyết minh vừa đi về phía phố cổ, động tĩnh rất lớn, nháy mắt phá vỡ sự yên tĩnh của phố cổ. Hướng dẫn viên du lịch vừa đi vừa cao giọng thuyết minh, thực ra con phố này cũng không có gì để nói, chỉ là một con phố có tuổi đời khá dài mà thôi.

Khi đi qua Kính Hoa Duyên, anh ta vô thức nhìn vào trong, sau đó đề cử nói: “Kính Hoa Duyên này là điểm bán cây xanh được chỉ định chính thức ở thị trấn Mộ Nguyên của chúng tôi, chất lượng xuất sắc giá cả phải chăng, các vị có hứng thú có thể vào thăm quan. Còn nữa, bùa chú của bọn họ cũng rất linh nghiệm, về cơ bản, khách du lịch đã mua lần đầu sẽ quay lại mua lần thứ hai…

Lời còn chưa dứt, một nhóm người cao tuổi đã vội vàng ùa vào Kính Hoa Duyên, để lại hướng dẫn viên du lịch ngơ ngác đứng một mình ở cửa không chen vào được. Hướng dẫn viên du lịch: “…” Chưa từng thấy khách du lịch nào nhiệt tình lại tích cực tiêu tiền như vậy.

Một nhóm người cao tuổi đột nhiên xuất hiện trong cửa hàng, Thẩm Như Như cảm thấy rất kinh ngạc, cô cất ipad rồi đứng dậy, chỉ thấy một nhóm người cao tuổi hai mắt tỏa sáng đứng vây quanh giàn hoa, liên tục gật đầu. Cô cũng đi tới, lập tức có hai vị trong đó đi đến quầy hỏi cô kỹ thuật chăm sóc hoa, còn có người mời cô tham gia nhóm những người yêu hoa, người này nhiệt tình hơn người kia.

Thẩm Như Như không thể ngăn được sự nhiệt tình của mấy ông lão này, mơ mơ hồ hồ bị kéo một nhóm chat trên Wechat. Về phần kỹ thuật thì cô thực sự không có, cô trồng hoa giỏi hoàn toàn dựa vào thiên phú, không có kinh nghiệm gì để chia sẻ. Đối diện với ánh mắt ham học hỏi của những ông lão này, cô chỉ có thể nói một số thứ cần chú ý mà mình biết, ví dụ như mỗi ngày phải tưới nước, phơi nắng, cắt tỉa đúng cách…

Ông Châu xua tay nói: “Những thứ này chúng tôi đều biết, còn có bí quyết nào khác đặc biệt hơn một chút không? Cô gái nhỏ, cháu yên tâm, chúng tôi đều là những người yêu thích nghiệp dư, không mở cửa hàng hoa cạnh tranh với cháu đâu, chúng tôi cũng có thể trả tiền để mua bí quyết của cháu.”

“Cháu thực sự không có bí quyết đặc biệt gì, ông đừng lãng phí tiền? Thẩm Như Như từ chối, cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Đúng rồi, còn có một điểm, chỗ này của chúng cháu dùng nước tưới hoa tốt hơn, nước đã được bùa tịnh thủy lọc sạch, chắc là cũng có một chút ảnh hưởng.”

Các ông lão nghe vậy, lập tức quay sang nghiên cứu nước ở trong bình tưới. Nước trong bình tưới trong veo và sạch sẽ, mang theo một làn hương tươi mới và mát lạnh, chỉ cần ngửi kỹ là có thể cảm nhận được sự khác biệt so với nước máy thông thường. Mấy ông lão cũng không sợ bẩn, còn tự mình nếm thử mùi vị của nước, cầm bình tưới lên muốn đổ nước vào miệng.

Đầu Thẩm Như Như đầy hắc tuyến, vội vàng ngăn cản bọn họ, bình tưới chưa được khử trùng, nếu bọn họ uống vào xảy ra chuyện thì không ổn. Cô cầm ấm trà đến rót cho mỗi người một ly nước sôi để nguội: “Đây là nước các ông uống đi ạ”

Nước sôi để nguội vừa vào miệng, mấy ông cụ lập tức kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bọn họ được uống nước trắng ngon như vậy. Bọn họ uống hết một ly nước còn cảm thấy chưa đủ, trực tiếp chia nhau cả bình nước, ai không có phần thì đổ xô đi mua bùa, cuối cùng mỗi người mua ba mươi lá ‘bùa tịnh thủy mới chịu bỏ qua. May là Mạch Mạch đã học xong cách vẽ bùa này, bình thường trong quá trình luyện tập cũng vẽ rất nhiều nên trong cửa hàng còn rất nhiều hàng tồn, nếu không, sợ ràng mấy ông lão này sẽ đánh nhau vì tranh giành mua bùa mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »