Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 130

❊ ❊ ❊

Chỉ trong một thời gian ngắn, thị trấn Mộ Nguyên đã được xanh hóa, xinh đẹp hơn hẳn. Trên đường cái, nhìn lướt qua cũng bắt gặp được những bóng cây xanh tràn trề sức sống. Những cây mới sinh trưởng cực kỳ tươi tốt, thân cây to khỏe, tán lá um tùm, trùng trùng điệp điệp tạo thành một vùng râm mát, màu xanh mát mắt và bầu không khí tràn ngập hơi thở thiên nhiên trong lành khiến con người cảm thấy hết sức thoải mái.

Lúc chạng vạng, trên các con phố của thị trấn Mộ Nguyên nhộn nhịp người qua lại hơn, có học sinh tan học về nhà, có dân văn phòng vừa tan ca về, còn có những ông bà cụ ra ngoài mua thức ăn chuẩn bị nấu cơm… Ánh mắt mọi người đều bị hàng cây mới bên cạnh thu hút.

“Mẹ ơi, những bông hoa kia đẹp quá, nó còn tỏa sáng nữa kìa!” Một cô bé đeo cặp sách trên vai chỉ vào bồn hoa lay ơn bên cạnh, nói: “Con có thể hái một nhành hoa về được không?”

Mẹ cô bé ngắm nghía thật kỹ nhưng không thấy bông hoa nào tỏa sáng cả, người mẹ chỉ nghĩ cô bé quá thích bông hoa nên mới nói vậy, lắc đầu từ chối: “Không được đâu, những bông hoa đó cũng có sinh mệnh, con hái sẽlàm chúng đau. Nếu con thích chúng thì mỗi ngày có thể đến đây ngắm.

“Vậy cũng được. Cô bé lưu luyến, nấn ná mãi rồi mới rời đi cùng với mẹ. Bông hoa nhẹ nhàng lay động trong gió đêm, cánh hoa và phiến lá lấp lánh như thể tỏa ra ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt, đó là dấu hiệu của việc linh lực nuôi dưỡng đang lan ra xung quanh, không nhìn kỹ thì không thể nhận ra được.

Tối hôm sau, các bà thuộc câu lạc bộ khiêu vũ vẫn luôn chọn quảng trường công viên là địa điểm nhảy suốt mười năm qua bỗng dưng thay đổi địa điểm. Các bà chọn khu đất trống rộng rãi ở bên cạnh lối đi bộ. Xung quanh khu này đều được xanh hóa, cải tạo giúp cho bầu không khí trong lành hơn những nơi khác rất nhiều. Các bà thấy sau khi hít thở không khí ở đây, sức lực khiêu vũ bền hơn rất nhiều.

Tình huống tương tự cũng xảy ra ở những khu phố khác trên thị trấn Mộ Nguyên, đến cả đàn chim và mèo hoang cũng thích tụ tập ở vành đai xanh.

Kế hoạch xanh hóa được dân cư của thị trấn Mộ Nguyên hưởng ứng nhiệt tình. Album du lịch do các nhóm phượt thủ đăng lên mạng cũng dần dần xuất hiện những bức ảnh và dòng miêu tả về khung cảnh và xanh hóa. Không ít người cảm thấy địa phương này cực kỳ thích hợp để định cư, sinh sống, giá cả hàng hóa rẻ, nhịp sống chậm rãi, hoàn cảnh tốt, thích hợp để dưỡng lão.

Trong khoảng thời gian ngắn, thị trấn Mộ Nguyên thu hút vô số những thanh niên nghệ sĩ đến đây trải nghiệm, hết đợt du khách trẻ này lại đến đợt du khách trẻ khác, khiến cho những ngành nghề du lịch liên quan của địa phương đều phát triển một cách nhanh chóng.

Hiệu quả của việc kiến tạo vành đai xanh thể hiện rõ rệt khiến cho cấp trên chú ý, các lãnh đạo cẩn thận nghiên cứu và bàn bạc kỹ lưỡng xong, không những khen thưởng cho công ty phụ trách hạng mục này mà còn tặng cho Kính Hoa Duyên một giấy chứng nhận địa điểm cung cấp cây xanh cho chính quyền nhà nước, ngụ ý rằng sau này cơ quan nhà nước cần cây xanh thì đều sẽ mua từ chỗ Thẩm Như Như.

Lúc nhận được tờ giấy chứng nhận, Thẩm Như Như ngơ ra, không thể tin được mình chỉ giúp Lý Mạnh Huy chuyện nhỏ mà lại nhận được đãi ngộ tốt như này. Tuy rằng thị trấn Mộ Nguyên chỉ là một địa phương nhỏ chưa đến mười nghìn nhân khẩu, nhưng được trở thành nhà cung cấp được chính phủ công nhận thì đây vẫn là một danh hiệu cực kỳ tốt giúp cho Kính Hoa Duyên có nguồn thu nhập cao hơn.

Tuệ Trí, Mạch Mạch và Chiêm Hạc biết tin xong đều hết sức vui mừng, cố ý chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn để chúc mừng. Những đạo hữu khác trong quan cũng gửi lời chúc đến cô.

Ngay cả Bách Lý Vô Thù đã lâu không lộ mặt, sau khi nghe tin cũng ghé chơi tặng trái cây và ăn ké bữa cơm, như thể anh ta đến đây ăn Tết Âm lịch vậy.

Bầu không khí náo nhiệt trong Huyền Thiên Quan kéo dài đến tận đêm khuya. Sau khi cơm no rượu say, mọi người lần lượt quay về nghỉ ngơi. Thẩm Như Như không buồn ngủ, bèn cùng Từ Dẫn Châu đến sân sau ngồi hóng gió dưới giàn hoa. Mùa hè sắp đến, gió đêm không còn giá rét đến tận xương mà chỉ se se lạnh.

Buổi tối Bách Lý Vô Thù uống một chai rượu Tam Thanh nên bây giờ nổi hứng, giơ kiếm nhảy nhót lung tung trong sân. Mạch Mạch và Chiêm Hạc ngồi dưới tán lá nhìn, thỉnh thoảng vỗ tay tấm tắc khen ngợi. Còn Tuệ Trí đã dẫn Linh Khê về ngủ một giấc ngon lành.

Từ Dẫn Châu lấy một sợi dây đỏ đã được bện xong: “Đưa miếng ngọc cho tôi, tôi xuyên dây vào”

Thẩm Như Như đút tay vào túi lục lọi, lấy một cái túi nhỏ làm bằng vải nhung đỏ thắm đưa cho anh. Cô nhìn anh luồn sợi dây đỏ vào miếng ngọc, dưới ánh trăng, ngón tay thon dài trắng ngần linh hoạt thắt nút, động tác thành tạo kết hợp với đôi bàn tay xinh đẹp khiến người ta cảm thấy thật thích ý.

Cô tủm tỉm cười, nhìn một lúc: “Châu Châu, lát nữa anh đeo cho tôi đi”

Từ Dẫn Châu khựng lại một lúc, lắc đầu từ chối: “Cổ em yếu quá, tôi sẽ làm em bị thương, em tự đeo vẫn tốt hon.”

“Không có đâu, đầu tôi cũng bị thương đâu, cổ càng không sợ” Cô khẽ lẩm bẩm một câu, nhưng không nhắc lại yêu cầu vừa rồi thêm lần nào nữa. Đối với vấn đề này, Từ Dẫn Châu khá cố chấp, một khi anh cảm thấy việc này gây nguy hiểm đến cô, chắc chắn anh sẽ không làm, nói thế nào cũng không chịu.

Nghĩ đến đây làm cô cảm thấy thật tuyệt vọng, làm thế nào mới thanh trừ được sát khí đáng ghét đó, thử vài cách rồi mà vẫn không được, nếu cứ duy trì tình trạng bây giờ, chẳng lẽ cô phải giữ tấm thân này cả đời à…

Không chỉ cô phải giữ, mà cả Châu Châu cũng phải giữ, lại còn phải chịu đựng những khổ sở mà sát khí mang lại…

Đúng là một đôi uyên ương số khổ, sắp khổ bằng Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài đến nơi rồi. Thẩm Như Như âm thầm rơi nước mắt trong lòng, thế nhưng ngoài mặt lại làm bộ như không sao: “Đúng rồi, dạo này anh cảm thấy thế nào? Bùa thanh tịnh lần trước tôi đưa cho anh có tác dụng không?”

Bùa thanh tịnh là một trong những loại bùa không công kích hiếm có của Huyền Thiên Chú. Tác dụng của nó tương tự như bùa tinh lọc, có thể loại bỏ tà khí, sát khí, tuy khí, thậm chí còn đáng sợ hơn tác dụng của bùa chém giết và bùa dẫn lôi đối với ác quỷ.

Sau khi học được bùa này, cô lập tức vẽ cho anh hai tấm, thế nhưng hơn nửa tháng mà vẫn không thấy sát khí trên người anh giảm bớt được phần nào.

Từ Dẫn Châu xỏ dây xong bèn đưa cho cô, hơi nhíu mày, nét buồn bực thoáng hiện lên trên gương mặt: “Tôi không dùng được, dường như nó coi tôi là ác quỷ. Quả thật sát khí có giảm đi nhưng đồng thời cũng khiến tu vi chống lại sát khí giảm đi, hơn nữa nó khiến cơ thể tôi cực kỳ đau nhức.

Vốn dĩ cơ thể anh bị sát khí bào mòn đến mức kiệt quệ, hoàn toàn phải nhờ vào tu vi cầm cự, nếu không có tu vi thì ngày chết của anh càng gần hơn.

Thẩm Như Như ngây người một lúc: “Tại sao lại như vậy, tôi tưởng anh không sao, lần sau sẽ không dùng bùa linh tinh cho anh nữa..”

Tuy nhiên Từ Dẫn Châu lại cảm thấy không vấn đề gì: “Mọi việc đều phải thử mới biết có thành công hay không, đừng trách bản thân nữa, chỉ cần có lòng cảnh giác là được”

Sau khi biển hiệu đề thêm danh hiệu nhà cung cấp được chính phủ công nhận, doanh số của Kính Hoa Duyên ngày càng tăng. Những cây xanh trải đầy trên thị trấn Mộ Nguyên trở thành biển quảng cáo sống cho Kính Hoa Duyên, rất nhiều người nghe danh mà đến mua cây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »