Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 155

❊ ❊ ❊

Cậu bé hoảng hốt phủ nhận, trong phòng liền truyền ra tiếng hoan hô của tiểu quỷ: “Oa, các chị mang đồ ăn cho em kìa, thật sự là quá tốt rồi!”

Ngay sau đó là giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Từ Dẫn Châu, mơ hồ còn có vài phần ghét bỏ. “Bụng em lại lớn rồi” Nghe thấy hai người nói chuyện, cậu bé lần nữa thay đổi sắc mặt, cậu xông vào trong nhà, ngăn cản động tác chuẩn bị ăn của tiểu quỷ. “Tiểu Vũ, em quên lời anh dạy rồi sao?”

Tiểu Vũ trông mong nhìn thức ăn phong phú, nuốt một ngụm nước miếng, ủy khuất nhìn anh. “Nhưng em rất muốn ăn”

Thẩm Như Như đi tới, liếc mắt nhìn thấy bụng tiểu quỷ, quả thật so với buổi chiều lớn hơn một chút. Cô đi tới bên cạnh bàn cơm, đối mặt với ánh mắt cảnh giác của chàng trai, cân nhắc nói: “Chúng tôi không có ác ý, chỉ là muốn giải quyết tật xấu ăn uống điên cuồng của nhóc ấy thôi, em cũng không muốn nhìn nhóc ấy như vậy đúng chứ, bụng lớn hơn nữa, nói không chừng sẽ xảy ra vấn đề”

Trong mắt cậu bé vẫn tràn đầy sự không tín nhiệm. “Quỷ còn có thể xảy ra vấn đề gì chứ? Chết thêm lần nữa sao?”

“Quả thật có khả năng đó” Thẩm Như Như nở nụ cười. “Hồn phi phách tán đó em biết không, đến lúc đó các em thật sự không gặp được nhau nữa đâu. Cậu bé dao động, cậu nhìn bộ dạng đáng thương của em trai, hỏi: “Vậy các chị có biện pháp gì?” Thẩm Như Như thở phào nhẹ nhõm. “Trước tiên em hãy nói cho tôi biết màu sắc trên người nhóc ấy là do chuyện gì đã xảy ra, vì sao có thể trực tiếp ăn đồ ăn dương gian, như vậy tôi mới có thể tìm ra nguyên nhân giúp nhóc ấy giải quyết vấn đề được”

Cậu bé rối rắm trong chốc lát, từ trong cổ móc ra một sợi xích bạc, trên sợi xích đeo một cái khóa trường mệnh bằng bạc, bụi bặm, vừa nhìn đã biết là đồ vật lâu đời.

“Là bởi vì cái khóa này… Đây là do bà ngoại tôi truyền lại, bà ngoại nói cái khóa tổ tiên này đã truyền qua mấy chục đời, là bảo bối gia truyền, có thể cứu mạng người. Hôm đó tôi ôm Tiểu Vũ đi bệnh viện, khóa rơi ra vạch tới cậu ấy, tôi không để ý, chờ bác sĩ chẩn đoán Tiểu Vũ đã chết, tôi mang em ấy về nhà. Đêm đó linh hồn Tiểu Vũ

xuất hiện, khi đó bụng em ấy còn chưa lớn, nhưng màu sắc đã biến thành như vậy. Tôi nghĩ thật lâu, cảm thấy em ấy nhất định là có quan hệ với cái khóa này.

Ngón tay Thẩm Như Như chạm vào khóa Trường Mệnh, trong nháy mắt nhạy cảm nhận được trên khóa có một luồng linh lực yếu ớt lưu động, cô nắm lấy khóa Trường Mệnh nhìn kỹ trong chốc lát, hình thức khóa rất bình thường, bức tranh khắc ngược lại có chút đặc biệt, trong tranh có một bé sơ sinh nằm ở trong nhụmy hoa, đứa bé sơ sinh ấy mặc yếm đỏ giống như đúc với yếm của tiểu quỷ.

Con búp bê trong tranh và tiểu quỷ có quan hệ gì? Cô suy tư trong chốc lát, nghĩ đến đã từng nhìn thấy về pháp bảo nhận chủ ngôn luận trong 1 quyển sách cổ, tình huống của tiểu quỷ bây giờ tựa hồ với quyển sách kia có điểm tương tự.

Cô nắm khoá Trường Mệnh, cảm thụ được linh lực lưu động mạch lạc bên trong khóa, dần dần cảm nhận được trong khóa xuất hiện một luồng khí lực hấp dẫn, dụ dỗ linh lực trên người cô.

Thẩm Như Như vẫn là lần đầu tiên gặp phải trường hợp này, có chút tò mò, cẩn thận khống chế rót vào trong khóa Trường Mệnh một tia linh lực. Một tia linh lực kia lập tức theo mạch trong khóa lưu động, nhanh chóng dung nhập vào trong linh lực.

Không biết có phải là tác dụng tâm lý hay không, Thẩm Như Như cảm giác mặt ngoài khóa trường mệnh trên tay trở nên sáng hơn một chút. Mà bên kia, Từ Dẫn Châu nhìn bụng tiểu quỷ thản nhiên nói: “Nhỏ đi rồi.

Tiểu Quỷ cúi đầu vỗ vỗ bụng mình, ồ một tiếng. “Hình như em no luôn rồi” Cậu bé vô cùng kích động. “Thật sao? Tiểu Vũ, bây giờ em còn muốn ăn gì không?” Tiểu Vũ ngẩng đầu nhìn thức ăn trên bàn, cắn ngón tay do dự: “Hình như muốn ăn, cũng không phải muốn ăn..”

Thẩm Như Như thấy thế liền yên tâm rót linh lực vào trong khóa Trường Mệnh, lúc này đây cô không cố ý khống chế, linh lực chậm rãi chảy vào. Theo linh lực không ngừng rót vào, khoá Trường Mệnh cùng Tiểu Quỷ đều bắt đầu xuất hiện biến hóa cực lớn. Khóa thân và dây xích mặt ngoài màu bạc dần dần tan ra, hiện ra một loại nửa trong suốt nửa vàng chói mắt, hình vẽ trên khóa thân dần dần hiện ra những màu sắc không giống nhau màu sắc, đỏ yếm, cánh hoa trắng, ngỗng vàng nhụy hoa…

Làn da xám trắng của tiểu quỷ cũng toàn bộ tan đi, khôi phục thành bộ dáng trắng nõn của đứa trẻ bình thường, bụng lớn đến dọa người kia cũng chậm rãi xẹp xuống rồi biến mất.

Cậu bé trừng mắt nhìn em trai biến hóa, vui mừng đến rơi lệ.

Thẩm Như Như cảm giác đã tốt hơn nhiều, liền dừng tay, cầm khóa trường mệnh trả lại cho chàng trai. Giải thích: “Cái này trước kia là đạo môn pháp bảo, có lẽ tổ tiên nhà em có người tu đạo, lúc ấy em trai em vô tình chạm vào thời điểm pháp bảo nhận chủ, nhưng em trai em chết rồi, cho nên pháp bảo đã đổi loại hình thức nhận chủ.

Pháp bảo đã quá lâu không có linh lực tẩm bổ, cần năng lượng, em trai em là no chết, đối với thực vật, bản thân vô cùng khao khát, cần năng lượng, cho nên mới liều mạng ăn tất cả, đáng tiếc những thứ này cũng không phải thứ pháp bảo muốn, chỉ biết chồng chất ở trong bụng mà khó khăn tiêu hóa, mới dẫn đến bụng càng lúc càng lớn. Em sau này bảo tồn tốt khoá Trường Mệnh, em trai em có thể vẫn lấy khí linh để tồn tại, bọn họ hiện tại là một thể”

Cậu bé nắm chặt khóa trường mệnh, sợ hãi mà dập đầu trước nó, cậu ta cảm kích hướng đến Thẩm Như Như mà cúi đầu: “Cảm ơn chị, chị thật tốt!”

Thẩm Như Như khoát khoát tay. “Không có gì, tôi là được người khác nhờ vả, cầm thù lao. Nếu cậu thật sự có tâm, về sau hãy làm nhiều việc thiện, tích phúc vì tiểu quỷ. Cũng có thể tới Huyền Thiên Quan bái tổ sư gia, thỉnh lão nhân gia bảo vệ các em Cậu bé dùng sức gật đầu, cậu ta nhìn khóa trường mệnh trong tay, hỏi: “Chị, cái khóa này có thể đặt ở trong quan sao?”

Thẩm Như Như dở khóc dở cười, đứa nhỏ hiểu được rất nhiều, cô khoát tay nói: “Khóa cùng tiểu quỷ không thể cách nhau quá xa, lúc nào cậu tới xem chơi, có lẽ có thể cung cấp chỗ ở vài ngày.

“Được, em hiểu rồi!” Cậu bé nghiêm túc nói.

❊ ❊ ❊

Giải quyết xong chuyện nơi này, Thẩm Như Như chào hỏi Lý Thông một tiếng, rồi cùng Từ Dẫn Châu hai người suốt đêm ngồi tàu cao tốc trở về trấn Mộ Nguyên Lúc trở lại trấn Mộ Nguyên đã là rạng sáng, hai người nắm tay nhau từ đầu phố chậm rãi đi vào Lão Nhai, chuẩn bị đi qua cửa phía đông. Đi chưa được mấy bước, phía trước cách đó không xa liền vang lên tiếng gõ cửa. Kính Hoa Duyên lại có khách tới.

Thẩm Như Như nghiêng đầu nhìn Từ Dẫn Châu, chớp chớp mắt, nhỏ giọng hỏi: “Anh nói xem em có muốn đi mở cửa hay không?”

Từ Dẫn Châu nắm chặt tay cô, khóe môi hơi cong lên. “Để anh tiếp cho Ở bên ngoài bôn ba bận rộn một ngày, hơn nữa tiêu hao không ít linh lực, Thẩm Như Như cảm giác thân thể cùng tinh thần đều có chút mệt mỏi, quả thật không có tâm tình chiêu đãi khách, vì vậy nên tiếp nhận đề nghị của Từ Dẫn Châu.

Hai người có chung nhận thức, vì tránh bị khách hàng đụng phá, đành phải xoay người trở lại đầu phố đi vào từ cửa chính đạo quán.

Đêm khuya, đèn trong Kính Hoa Duyên sáng lên, tiếng gõ cửa kiên nhẫn cuối cùng cũng dừng lại. Thẩm Như Như có chút khát nước, dứt khoát cầm bình đun nước tới giếng nước ở sau hậu viện để múc nước mang đến phòng khách nấu nước, để lại Từ Dẫn Châu ở trong cửa hàng tiếp khách. Hôm nay khách hàng là một lão bà bà tóc hoa râm, bà ta mặc một chiếc áo liệm tơ lụa màu đen, khom lưng, cầm một bình hoa cẩn thận từng li từng tí bước vào ngưỡng cửa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »