Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5159 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 124

❊ ❊ ❊

Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng ngời, từng khóm hoa đổ bóng trùng điệp, hương thơm thoang thoảng lan tỏa. Từ Dẫn Châu ngồi bên cạnh bàn, nghịch bếp lò nhỏ. Trên bếp lò đang đun một ấm nước, khi nước sôi, anh rót đầy nước vào chén trà bên cạnh, lá trà khô ở đáy chén lập tức nổi lên, hương trà lan tỏa khắp nơi.

“Trà này thơm quá” Thẩm Như Như đặt bó hoa nhài vừa mới làm xong xuống bàn, hương hoa nhài thơm ngát quyện vào mùi trà Tây Hồ Long Tỉnh, nhẹ nhàng chui vào mũi: “Anh mua được ở đâu đấy? Trà của anh tôi thua xa loại trà này”

Từ Dẫn Châu đặt chén trà được pha hai lần nước xuống trước mặt cô, tiện tay hái một bông hoa nhài bỏ vào trong chén: “Một người bạn của tôi tự trồng, lần sau tôi bảo cậu ta gửi nhiều hơn.

“Trà trắng ở sân sau cũng sắp thu hoạch được rồi? Thẩm Như Như ngẫm nghĩ chốc lát: “Mấy hôm nữa hái một giỏ sơ chế thành trà, nếm thử xem.

Lúc hai người hàn huyên, không biết bên ngoài trời đổ mưa từ khi nào, hạt mưa rơi xuống cửa sổ phát ra tiếng lộp bộp.

Kim đồng hồ chậm chạp nhích đến mười một giờ, cửa Kính Hoa Duyên bị gõ hai tiếng, Thẩm Như Như lập tức đi mở cửa. Lật Tử mặc một bộ quần áo thuần trắng đứng dưới mái hiên, trong tay cầm một chiếc ô giấy trắng mộc mạc để che mưa, những giọt mưa đọng lại, men theo gọng ô nhỏ xuống.

Vật dụng lưu thông giữa Âm phủ và Dương gian cần có bên trung gian, tuy nhiên những thứ như ánh mặt trời, nước mưa và tia chớp không cần bên trung gian mà cùng hưởng chung. Bởi vậy quỷ hồn rất hiếm khi xuất hiện giữa ban ngày, hôm nào có sét đánh càng không dám chạy lung tung, ấy thế mà trời mưa còn kiên quyết che ô ra ngoài như này.

Thẩm Như Như nghiêng người tránh ra: “Mau vào đi, đặt ô ở cửa ấy”

Lật Tử rảo bước tiến vào cửa tiệm, nhìn thấy Từ Dẫn Châu ở bàn thì sửng sốt, cơ thể căng cứng lại theo bản năng: “Anh ấy là?”

Thẩm Như Như đóng cửa lại, trả lời một cách thoải mái: “Anh ấy là bạn trai của tôi, đừng lo lắng, đều là người một nhà cả”

Tuy rằng nói Từ Dẫn Châu là người một nhà nhưng Lật Tử vẫn khó lòng buông lỏng phòng bị. Âm khí trên người Từ Dẫn Châu quá nặng, với những người Dương gian, ngoại trừ thấy Từ Dẫn Châu hơi nhợt nhạt chút thì không có gì đặc biệt, nhưng trong mắt đám quỷ bọn họ, anh chính là một luồng hắc khí di động, cực kỳ đáng sợ.

Lật Tử chọn vị trí xa nhất rồi ngồi xuống. Hôm nay anh ấy vẽ cho mình một gương mặt hết sức đơn giản, tổng cộng chỉ có ba nét gạch, hai nét làm đôi mắt, một nét làm miệng, đến cả mũi cũng bỏ qua. Lúc anh ấy im lặng, không có biểu cảm mang đến cảm giác hơi ngốc nghếch, buồn cười.

“Bà chủ Thẩm, cảm ơn cô đã báo thù giúp tôi. Lật Tử nói: “Tôi đọc được tin tức hiện trên Wechat.

Lúc xem video Hướng Ân Trừng bị bắt, anh ấy nhìn lướt qua cũng biết hiện trường là cổng Huyền Thiên Quan, nhận ra chuyện này chắc chắn là do bà chủ Thẩm làm.

“Không cần khách sáo đâu, đây là chuyện nên làm mà” Thẩm Như Như cười một cái, ngay sau đó nhíu mày: “Tiếc rằng lần này không thể tra ra người thuộc Huyền môn đứng sau lưng giật dây, chỉ biết tên sai vặt gọi hắn ta là Liên đại nhân, trong thời gian ngắn không thể giải quyết được vấn đề gương mặt của anh.

Không biết người kia đã dùng bùa gì, nếu không hóa giải được bùa thì nó sẽ bám theo Lật Tử vào vòng luân hồi, kiếp sau lại là người không có gương mặt.

Quỷ không có mặt thì không sao, nhưng người không có mặt thì chắc chắn sẽ bị coi là yêu quái.

Lật Tử quay mặt về phía Thẩm Như Như, có vẻ như là đang nhìn cô, đôi mắt hai gạch đen như mực thoáng hiện lên nét ưu tư, chán nản, suy sụp: “Tôi đã buông bỏ chuyện này rồi, không có mặt thì thôi. Tôi làm quỷ cũng không có gì không tốt, ít nhất tôi có thể toàn tâm toàn ý giải đề, không cần phải lo lắng không đủ thời gian.

Làm quỷ rồi mà vẫn mải mê giải đề, e rằng đây là con quỷ say mê học tập nhất. Thẩm Như Như nghĩ đến gương mặt của Hướng Ân Trừng, không khỏi tò mò gương mặt mà Lật Tử vốn có như nào, với khí chất của anh ấy, khi quay về với ngoại hình ban đầu, chắc chắn sẽ là một con quỷ có lực sát thương siêu mạnh.

Nghĩ đến đây, cô siết chặt tay, nghiêm túc nói: “Đừng từ bỏ, anh cứ tập trung giải đề, tôi sẽ nghĩ cách dụ người đó ra. Một tuần không tìm được thì một tháng, một tháng không tìm được thì một năm, một năm không tìm được thì mười năm, tôi không tin hắn ta có thể trốn cả đời”

Lật Tử im lặng một lúc thật lâu: “Bà chủ Thẩm, cô thật tốt. Anh ấy quay mặt về phía Từ Dẫn Châu: “Tuy rằng bề ngoài anh rất đáng sợ nhưng anh là bạn trai của bà chủ Thẩm, chắc chắn cũng là người tốt.

Từ Dẫn Châu nhấp ngụm trà, khẽ gật đầu: “Anh nói nghe lọt tai đấy.

Thẩm Như Như: “”

Anh Từ à, hình như da mặt anh dày rồi.

Do không thu được manh mối nào nên chuyện tìm kiến Liên đại nhân đành phải tạm thời gác lại. Thẩm Như Như thấy ai có khả năng nghe ngóng được đều gửi tin cho họ, nhờ mọi người giúp đỡ, lưu ý đến một người như vậy, còn mình thì chỉ còn cách chờ đợi.

Chiều hôm nay, Thẩm Như Như đang định đóng gói chậu cây mọng nước. Chậu cây mà cô bé lần trước đặt đã đến, để trong tiệm chăm sóc một buổi thấy cũng khá ổn, hôm nay có thể đóng gói gửi cho cô bé.

Đang bận rộn thì Lý Mạnh Huy đến, anh ta vừa bước vào cửa đã cười nói: “Thẩm đại sư, công ty chúng tôi có một dự án muốn tìm cô hợp tác.

Thẩm Như Như ngẩng đầu, buột miệng hỏi: “Phong thủy nhà cửa à?”

Cô vẫn nhớ công ty nhà họ Lâm làm về bất động sản, chắc hẳn Lý Mạnh Huy làm việc cho công ty gia đình mình ha?

“Bây giờ chỗ cô còn nhận công việc về phong thủy á?” Lý Mạnh Huy hơi giật mình: “Nếu có cơ hội thì hẹn lần sau hợp tác với cô, có điều hôm nay tôi tìm cô là vì một chuyện khác. Cửa hàng của cô có thể cung cấp một số lượng lớn cây giống có tuổi thọ mười năm không? Chuyện là thị trấn đang phát triển ngành du lịch, muốn phủ xanh lại nơi này, bèn hợp tác với công ty chúng tôi, tôi nghĩ chất lượng cây giống ở chỗ cô cực kỳ tốt nên…

Anh ta nói huyên thiên một hồi, Thẩm Như Như mới hiểu ra: “Cây giống có tuổi thọ mười năm thì chỗ tôi có, nhưng phải cung cấp một số lượng lớn trong vòng thời gian ngắn thì hơi khó?

Cô phải ươm cây giống ở trước đạo quan một thời gian, dùng linh lực để chăm sóc cây giống, nếu không thì những cây giống của cửa hàng cô chẳng khác gì cây cối ở cửa hàng khác.

Lý Mạnh Huy trầm ngâm một lúc rồi vỗ đùi: “Không sao, chậm một chút cũng được, quan trọng nhất vẫn là chất lượng! Chúng tôi có thể trải thảm cỏ và trồng hoa trước, cây giống để sau cũng được.

Hai người thảo luận chi tiết về dự án têm một lúc, cuối cùng vui vẻ đồng ý hợp tác.

Tuy rằng thị trấn Mộ Nguyên không phải một nơi rộng lớn nhưng vành đai xanh lại chẳng hề nhỏ chút nào, đặc biệt là sau khi chính quyền thị trấn quyết định phát triển mạnh mẽ ngành du lịch, yêu cầu của họ về cảnh quan thoắt cái tăng lên gấp vài lần, mỗi góc phố đều phải được quy hoạch cực kỳ đẹp, cố gắng làm cho các du khách đến tham quan đều thư thái, lưu luyến khó quên.

Đây là một dự án lớn, giai đoạn chuẩn bị rất rắc rối, tốn kém. Có điều tất cả những điều đó không phải là chuyện Thẩm Như Như bận tâm, cô chỉ cần lo liệu cung cấp đủ cây xanh là được.

Hai ngày sau, Lý Mạnh Huy gửi một đơn đặt hàng chi tiết đến cửa hàng cô. Cô liệt kê lại từng mục hàng hóa rồi thống kê thành bảng biểu, gửi cho nhà cung cấp ở tỉnh Y, bắt đầu đặt hàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »