Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5173 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 156

❊ ❊ ❊

Đứng ở trước quầy ngửa đầu nhìn chằm chằm Từ Dẫn Châu, trong mắt lộ ra vẻ nghi ngờ. “Chàng trai trẻ, tôi có chút chuyện muốn nhờ bà chủ Thẩm giúp đỡ.

Đây là lần đầu tiên bà ấy đến Kính Hoa Duyên, trước khi đến bà ấy đã đặc biệt hỏi thăm qua, bà chủ tiệm họ

Thẩm, là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.

Từ Dẫn Châu bình tĩnh nói: “Hôm nay tôi thay ca, bà nói với tôi cũng như nói với cô Thẩm, tôi họ Từ. Bà lão bởi vì lưng còng nên vóc dáng vô cùng thấp bé, đỉnh đầu vừa vặn bằng với chiều cao quầy, bà kiễng chân muốn đặt bình hoa lên ngăn tủ. “Ông chủ Từ, đây là thù lao tôi mang đến”

Từ Dẫn Châu cầm lấy miệng bình hoa nhấc lên trên bàn đặt cẩn thận, anh làm điêu khắc, bởi vậy đối với các loại hàng mỹ nghệ có liên quan đều đã đọc lướt qua, trong nháy mắt nhìn thấy bình hoa, anh liền biết đây là một bình hoa men xoắn ốc bằng đồng có kỹ thuật phức tạp, loại thủ công mỹ nghệ này còn có một cái tên tương đối đại chúng hóa, gọi là Cảnh Thái Lam.

Lão bà bà không nỡ giơ tay lên sờ bình hoa, tràn ngập tiếc nuối: “Cái bình này đã có từ lâu, là vật bồi táng của tổ

tiên tôi, nghe nói hiện tại những thứ này đều rất đáng giá, trên người tôi lại không có tiền, nên lấy cái này đền bù thù lao có được không?”

Từ Dẫn Châu liếc mắt nhìn bình hoa, trên đường vẫn ở thân bình còn có bùn đất dính ở bên trong, theo mùi hương đến xem, đúng là vật bồi táng, hơn nữa tuổi tác đã lâu. Dựa theo tiêu chuẩn của những buổi đấu giá anh đã từng đứng ngoài quan sát qua, cái bình này quả thật có giá trị xa xỉ, nhưng anh đối với loại đồ cổ này cũng không có hứng thú.

“Nếu không mua đồ, vậy thì không thu tiền, bình hoa này bà mang về đi” Từ Dẫn Châu nói.

Bà lão không chịu, bà đẩy bình vào trong. “Ông chủ Từ, chuyện này hơi phiền phức, ông không nhận thù lao, lão già tôi khó xử lắm”

Từ Dẫn Châu không nhắc lại vấn đề bình hoa và thù lao nữa, anh vòng ra quầy, tìm một cái ghế nhỏ cho lão bà bà ngồi. “Là chuyện gì, bà nói đi”

Lão bà bà chống chân chậm rãi ngồi xuống, nói dông dài…..

Mạng bà cụ không tốt, chồng mất sớm, đứa con trai duy nhất tuổi còn trẻ đã bị ung thư, con dâu tái giá, để lại một đứa cháu gái nhỏ Ny Ny. Sau khi con trai qua đời, bà cụ sống một mình với Ny Ny, hai bà cháu nương tựa lẫn nhau. Năm ngoái bà ta cũng qua đời, chỉ còn lại một mình Ny Ny lẻ loi hiu quạnh. Mà con dâu trước đã sớm tái giá nghe tiếng tìm tới cùng Ny Ny nhận nhau, đem tài sản nhà bọn họ nuốt sạch không còn một chút gì. Ny Ny theo mẹ đến nhà cha dượng, bởi vì nguyên nhân giao thông, chỉ có thể từ trường trung học cơ sở tốt nhất địa phương chuyển tới một trường hạng ba khác.

Sau khi đến nhà mới, Ny Ny không chỉ nhận hết lời nói lạnh nhạt của họ hàng bên cha dượng, hơn nữa còn bị bạn học mới xa lánh và bắt nạt. Trong hoàn cảnh như vậy, Ny Ny trưởng thành một đứa trẻ phản nghịch, cô quen biết một số tên du côn xã hội, bắt đầu trốn học, đêm không về ngủ, hút thuốc, uống rượu, cả ngày dây dưa với côn đồ.

Sau khi học tập xuống dốc không phanh, mẹ của Ny Ny rất thất vọng với cô ấy, không hề quản thúc cô bé nữa, cô bé càng thêm trầm trọng, dứt khoát không đi học, cùng du côn lưu manh chán chường sống qua ngày ở quán bar.

Lão bà bà vẫn không bỏ được cô cháu gái này, ban ngày bà ấy không thể xuất hiện dưới ánh mặt trời, buổi tối lại lo lắng đụng phải tróc quỷ thiên sư, đành phải lẩn trốn đi theo cháu gái. Mắt thấy cô gái từ một cô bé ngoan ngoãn nghe lời lại sa đọa đến nước này, bà ấy đau lòng không thôi. Bởi vậy biết được ở trấn Mộ Nguyên có một cửa hàng có thể giúp quỷ mua đồ, làm việc, nên bà ấy lập tức lấy đồ bồi táng của lão tổ tông mang đến.

Lão tổ tông sớm đã đi đầu thai, không dùng đến những thứ này, cho dù lão tổ tông còn sống, cũng nhất định nguyện ý cứu Ny Ny một phen.

Lão bà bà nói đến phần sau, hai mắt đẫm lệ nói: “Là tôi không dạy tốt con bé, cái gì cũng không hiểu, kết quả bị người đàn bà nhẫn tâm kia hại nó thành ra như vậy. Sức mạnh của tôi quá yếu ớt, con bé nhìn không thấy tôi, cũng không nghe thấy tôi nói…… Tôi chỉ hy vọng cậu có thể thay tôi kéo con bé ra khỏi vũng lầy này một phen, đánh thức con bé, đừng ngốc nghếch như vậy nữa, rời xa nhà mẹ con bé, rồi chăm chỉ đọc sách mà sống cho tốt”

Để cho một thiếu nữ sa đọa quay đầu lại, đây cũng không phải là một chuyện đơn giản.

Từ Dẫn Châu nhíu mày, trầm mặc một hồi nói: “Tôi có thể thử, bà để lại địa chỉ của cô bé đi, tôi sẽ bớt chút thời gian qua đó xem thử.

Bà lão gật đầu lia lịa, báo một chuỗi địa chỉ, cảm kích nói: “Cảm ơn ông chủ Từ”Tiễn tiểu lão bà bà kích động đi, Từ Dẫn Châu đóng cửa chuẩn bị trở về hậu viện, lúc đi qua quầy anh bỗng dừng chân một chút, bình hoa này để lâu trong mộ táng, sẵn mang một luồng âm khí, đặt ở trong một đống bồn hoa linh khí bốn phía còn rất đột ngột. Anh nắm chặt miệng bình, tắt đèn, mang bình hoa trở lại hậu viện.

Thẩm Như Như đã nằm nghiêng mình trên sô pha phòng khách ngủ thiếp đi, trên bàn trà bên cạnh đặt một bình nước lạnh, cũng chưa kịp uống, trên bàn trà tỏa sáng một ngọn đèn chùm nhỏ tối mờ, vừa vặn chiếu sáng phạm vi nhỏ này.

Từ Dẫn Châu vào cửa nhìn thấy chính là hình ảnh này, anh thả nhẹ bước chân chậm rãi đến gần, đứng ở trước sô pha buông mắt lẳng lặng nhìn một hồi, buông bình hoa rồi lau tay, khom lưng ôm cô lên. Động tác của anh vô cùng cẩn thận nhẹ nhàng, ôm Thẩm Như Như trở lại phòng của cô, toàn bộ quá trình không phát ra một chút tiếng động.

Thẩm Như Như ngủ rất say, thẳng đến khi nằm lên giường lớn của mình cũng không 1 lần tỉnh lại. Từ Dẫn Châu sau khi buông cô xuống do dự đứng bất định trong chốc lát, chậm rãi khom lưng cởi giày cô ra, lại do dự trong chốc lát, đưa tay cởi cúc áo sơ mi trên lưng quần cô ra. Toàn bộ quá trình biểu tình của anh đều rất bình tĩnh, duy chỉ có đầu ngón tay khẽ run bại lộ tâm tình chân thật của anh. Trong nháy mắt anh đã cởi áo sơ mi và quần dài, thân thể tuyệt vời mất đi quần áo che lấp hoàn toàn hiện ra trước mắt anh.

Nhìn áo ngực màu trắng sữa cùng qu,ần lót nhỏ, Từ Dẫn Châu cuối cùng cũng dừng tay, anh kéo chăn mỏng đắp lên người Thẩm Như Như, thay cô lót gối, nhìn cô an tĩnh ngủ, cắn nhẹ nhàng vào môi của cô 1 cái…..

❊ ❊ ❊

Hơn bảy giờ sáng, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng ngủ, Thẩm Như Như mơ mơ màng màng mở mắt, tự nhiên trở mình, cảm giác trên người siết đến hoảng hốt, vén chăn lên nhìn, nội y không bị cởi, càng đáng sợ hơn chính là, ngay cả áo ngủ cũng không mặc. Cô hơi sững sờ, nhất thời không nhớ nổi tối hôm qua trước khi ngủ đã xảy ra chuyện gì.

Quay đầu nhìn thời gian, Thẩm Như Như vội vàng xoay người rời giường, vọt vào phòng tắm, tắm rửa trước, lúc thân thể trầ,n trụi đứng ở trước gương bôi mỹ phẩm dưỡng da bỗng nhiên phát hiện trên vai lại có thêm chút dấu răng tinh tế. Cô kinh ngạc, nhìn vào gương nửa ngày, xác định đó chính là dấu răng của người, nhất thời lâm vào nghi hoặc cực lớn. Cô nghiêm túc hồi tưởng lại chuyện tối hôm qua, nhưng trí nhớ lại bị cắt đứt từ lúc trong phòng khách.

“Hình như đang ngủ trên sô pha…..” Thẩm Như Như lẩm bẩm. “Cho nên là Châu Châu bế mình về phòng?…

Một bên suy tư một bên sửa sang lại quần áo trang điểm, cô đẩy cửa đi ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Từ Dẫn Châu ngồi ở dưới giàn hoa lau bình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »