Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5111 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Nhà ở phố cổ không dễ mua, mua nhà gần đó thì sẽ dễ hơn.

Hai người ngồi nói chuyện một lát, khách dần dần nhiều lên, Thẩm Như Như để Ny Ny quay về hậu viện đọc sách học tập, còn mình đứng dậy tiếp khách.

Hai ngày sau, Lý Tuệ chủ động liên lạc với Ny Ny, đồng ý trả lại di sản bà nội để lại cho cô bé. Giọng nói của cô ta khàn khàn lộ ra vẻ mệt mỏi, trong lời nói còn lộ ra nỗi sợ hãi ám ảnh. Hai ngày nay cô ta luôn ở bệnh viện chăm sóc cha mẹ chồng và Đổng Quang Quốc, qua yêu cầu là người một nhà nên được ở cùng một phòng bệnh, vừa vặn nằm đầy ba giường. Lý Tuệ vốn tưởng rằng ở bệnh viện, nơi này là nơi công cộng có thể an tâm hơn nhiều, không nghĩ tới tình hình so với lúc ở nhà thì càng loạn hơn, trong lúc này người một nhà bọn họ gặp phải khủng bố, nhiều sự kiện xảy ra không đếm xuể.

Vòi nước chảy máu, lúc tắm vòi sen nước đột nhiên trở nên nóng bỏng, bồn cầu chảy ra cục máu đông, TV không hiểu sao bắt đầu chiếu phim kinh dị thậm chí chui ra thứ đáng sợ, người phụ nữ chảy máu đầm đìa dưới gầm giường, một người trên trần nhà rơi xuống đầu hô to trả tiền vân vân, một loạt sự việc đáng sợ hoàn toàn đè bẹp thần kinh của bọn họ.

Hai ông bà đã xuất hiện phản ứng không tốt như suy nhược thần kinh sinh ra ảo giác, Lý Tuệ cùng Đổng Quang Quốc cũng không khá hơn chút nào, một người luôn tế bái, một người thì tiều tụy. Tuyệt vọng nhất chính là bọn họ đem chuyện này nói cho bệnh viện, nhưng không ai tin tưởng bọn họ, thậm chí cho rằng cả nhà bọn họ đều xuất hiện vấn đề về thần kinh, cần cân nhắc chuyển đến bệnh viện tâm thần có chuyên môn hơn.

Vì thoát khỏi âm hồn không chỗ nào không có, Đổng Quang Quốc cuối cùng cũng đề xuất trả tiền, hai ông bà cũng không dám phản đối, không nói hai lời đem tiền trong tay đều giao ra. Bốn người gom góp lại, còn kém hơn phân nửa, lão thái bà đành phải nhịn đau bán phòng ốc lúc trước mua với giá thấp, Đổng Quang Quốc lại mượn chung quanh một chút, cuối cùng gom đủ tiền, đưa Lý Tuệ trả lại cho Ny Ny.

Lý Tuệ đứng bên cửa sổ gọi điện thoại, Đổng Quang Quốc nghiêm mặt tựa vào đầu giường, lão thái bà cúi xuống, khóe miệng oán giận với con trai: “Nuôi không con nhà người ta, nó ở nhà chúng ta ăn không uống không hơn một năm, vậy mà đòi nợ không chút lưu tình, thật sự là coi thường con cáo này rồi.

Nhưng mà dù oán giận thế nào, tiền này vẫn không giữ được.

Ngày hôm đó Lý Tuệ liền đem toàn bộ tiền gửi vào tài khoản của Ny Ny, một đồng tiền cũng không dám nuốt riêng, hơn nữa dưới yêu cầu của Ny Ny đem hộ khẩu của cô bé mang danh nghĩa Huyền Thiên Quan, sau khi làm xong hết thảy, quả nhiên không còn phát sinh sự kiện khủng bố nào nữa.

Lấy lại đồ đạc của mình, Ny Ny không hề quan tâm đến gia đình Lý Tuệ bọn họ nữa, cô bé dưới sự sắp xếp của Thẩm Như Như chuyển đến trường trung học lân cận học tập, nơi đó phong nghiêm mộc mạc, bạn học thân thiện, cô bé rất nhanh một lần nữa thích ứng với cuộc sống vườn trường. Lão bà bà thì canh giữ ở trấn Mộ Nguyên, nơi này linh khí dư thừa, có lợi cho quỷ hồn sinh tồn. Mỗi cuối tuần Ny Ny từ trường học tan học sẽ trở về trấn Mộ Nguyên thăm bà ấy, hai bà cháu đối với cuộc sống như vậy đều cực kì thỏa mãn, cứ cách năm ba ngày lại đến Huyền Thiên Quan thắp hương bái thần tỏ lòng biết ơn.

❊ ❊ ❊

Đêm khuya, bên ngoài trời đổ mưa to, Kính Hoa Duyên mở cửa, trong tiệm đèn đuốc sáng trưng, không khí rừng rực.

Lão Vương mang theo mấy người bạn tới quán ăn cơm, ngay cả chị Tương đã lâu không gặp cũng lộ diện, một đám trang phục kỳ lạ vây quanh bàn ăn lẩu uống rượu, rất náo nhiệt.

Thẩm Như Như ở bên cạnh đặt một cái bàn nhỏ một chút, cũng nấu lẩu, cùng Từ Dẫn Châu hai người mặt đối mặt ngồi ăn.

Cũng may hiện giờ cửa hàng Kính Hoa Duyên rất to lớn, cho dù bày hai bàn lẩu cũng không tính là chật chội. Tuy rằng thời tiết trong năm không nóng lắm, nhưng trong quán dán không ít [ bùa mát mẻ 1 ăn lẩu không hề cảm thấy oi nóng, khói và mùi cũng tản rất nhanh, dùng cơm vô cùng vui vẻ.

Thái Thái gắp một con tôm nhét vào trong miệng, lè lưỡi nói: “Bà chủ Thẩm, lần sau nếu còn có chuyện tốt như vậy, nhất định đừng quên chúng tôi, lúc nào cũng đợi lệnh nha.

Một cô gái tóc dài khác cũng nói: “Đúng vậy, thật thú vị, đã lâu không chơi vui như vậy, lẩu cũng đã lâu không ăn, tôi sắp quên mất mùi vị của nó rồi”

Một bàn quỷ đều tỏ vẻ rất nguyện ý cung cấp dịch vụ dọa người, thậm chí nóng lòng muốn thử tỏ vẻ có thể mở triển lãm sở trường đặc biệt của mình tại hiện trường. Nếu không phải kiêng kỵ Từ Dẫn Châu cũng ở đây, bọn họ đã sớm không kiềm chế được đồng loạt xông lên cướp yêu cầu tự tiến cử xếp hạng.

Từ Dẫn Châu chậm rãi vớt một miếng đậu hủ cá ăn, đột nhiên bất giác sợ hãi sâu trong nội tâm của những con quỷ này. Thẩm Như Như dở khóc dở cười. “Biết rồi, còn có chuyện này nhất định sẽ tìm các ngươi, mau ăn đi, không đủ tôi lại đến phòng bếp lấy”

Đêm nay,, ánh đèn Kính Hoa Duyên vẫn sáng đến hơn hai giờ sáng mới tắt.

Kết quả của việc ngủ muộn như vậy chính là sáng hôm sau không dậy nổi. Thẩm Như Như mơ mơ màng màng ngủ thẳng đến gần giữa trưa mới tỉnh táo, cô rời giường rửa mặt mặc quần áo, lúc ra cửa chuẩn bị đi đến nhà ăn ăn cơm thì nhìn thấy Triệu Hằng Nhất cùng Linh Khê kề vai sát cánh đứng ở chuồng vịt bên cạnh, cô đi qua. “Các cậu đang nhìn cái gì vậy?”

Linh Khê chỉ vào Tiểu Hoàng và Tiểu Hắc nói: “Hai bọn này không biết chung sống hòa bình từ lúc nào ý.

Thẩm Như Như giật mình, tiến đến bên cạnh vòng tròn nhìn, chỉ thấy hai con vịt xếp thành hàng ngồi xổm cùng một chỗ, đầu rúc dưới cánh ngủ, hình ảnh rất hài thuận.

“Tiểu Hoàng khẳng định là muốn sinh em bé” Triệu Hằng khẳng định nói: “Buổi chiều tôi đi mua đệm cho nó, dùng để ấp trứng”

Linh Khê không nói gì: “Còn chưa thấy bóng dáng đâu, hơn nữa Tiểu Hoàng không thích nằm trên đệm, nó thích trải cỏ khô”

Triệu Hằng Nhất có chút thất vọng: “Như vậy sao, vậy được rồi, không mua nữa.

Linh Khê thấy thế an ủi: “Có lẽ cậu có thể đem cỏ khô làm đệm, như vậy Tiểu Hoàng sẽ thích. Triệu Hằng Nhất hai mắt sáng ngời, tràn ngập ý chí chiến đấu nói: - Tốt, chúng ta bây giờ đi tìm cỏ khô thôi!

Hai người nói xong liền kích động chạy ra ngoài, cũng không biết đến hưng phấn vì cái gì. Thẩm Như Như vẻ mặt mơ hồ đứng trong chốc lát, xoay người đi đến nhà ăn ăn cơm.

Buổi chiều cửa hàng làm ăn đặc biệt tốt, kỳ nghỉ hè là mùa du lịch thịnh vượng, mỗi ngày đều có rất nhiều du khách đến thị trấn Mộ Nguyên du ngoạn. Thẩm Như Như một mình bận rộn, kéo Mạch Mạch cùng Vưu Nhất đến hỗ trợ, ngay cả Từ Dẫn Châu cũng buông điêu khắc của anh xuống làm nhân viên thu ngân. Trong lúc đó có một vị khách quen ở nơi khác mang theo người nhà đặc biệt tìm đến cửa hàng nói lời cảm ơn với Thẩm Như Như, trước kia cô muốn mang thai lần thứ hai kết quả luôn không giữ được thai, thất bại nhiều lần. Sau đó được người giới thiệu tìm Thẩm Như Như mua hai quả ( bùa ích khí 1, cái thai kia cuối cùng thành công sinh ra, không chỉ không hề có cảm giác đau đớn, đứa nhỏ cũng rất khỏe mạnh. Cô ấy vẫn nhớ rõ ân tình của Thẩm Như Như, ra tháng liền lập tức dẫn theo chồng đến cửa nói cám ơn.

Thẩm Như Như đối với cô ấy còn có ấn tượng, thấy thân thể cô ấy khỏe mạnh sắc mặt hồng nhuận, ngay cả dáng người cũng không thấy biến dạng, cũng biết cô ấy phải không chịu đau khi sinh con, cũng vì cô ấy mà cảm thấy cao hứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »