Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5086 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 193

❊ ❊ ❊

Tối hôm qua chịu đựng một đêm nên giờ mọc ra một đống râu, trên mặt có vẻ vô cùng tang thương viết đầy bốn chữ to: “Mau giữ tôi lại”

Thẩm Như Như cùng Tuệ Trí thờ ơ đứng ở ngoài cửa kiểm vé vẫy tay tạm biệt anh ấy, Tuệ Trí cười ha hả nói: “Cậu yên tâm đi đi, chúng tôi sẽ chú ý an toàn, không cần lo lắng”

Ánh mắt u oán của Ngô đạo hữu gần như ngưng tụ thành 1 cục, giống như oán phụ tố cáo người phụ lòng, kết hợp với dáng người tướng mạo của anh ấy, thật sự khiến người ta chịu không nổi.

Thẩm Như Như yên lặng xoay người rời đi, Tuệ Trí cũng đi theo, nhân viên phụ trách kiểm vé sân bay kéo cửa kính lại, thúc giục anh ấy, nói: “Tiên sinh, xin mau chóng lên máy bay, con cái không có, có thể sinh lại, mà cố ý chậm trễ thời gian cất cánh của máy bay là phải chịu phạt tiền đấy ạ.

Ngô đạo hữu: “..” Đây là tiếng người nói sao?? Anh ấy tuy rằng không còn trẻ, nhưng cũng không đến mức có một đứa con trai lớn như Tuệ Trí a! Tên kia đã hơn ba mươi nhưng mỗi ngày vẫn giả bộ non nớt, ngược lại anh ấy thấy chính mình giống như vị thành niên hơn, rõ ràng liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu, những người này đều mù cả sao!

Từ tỉnh H trở lại sân bay thành phố C, hành trình hơn hai giờ trôi qua, vết thương lớn nhỏ trên người Thẩm Như Như đã khôi phục dần. Bởi vì tối hôm qua đúng lúc dán ( bùa cầm máu 1, sau khi rửa sạch vết thương lại bôi thuốc trị thương đặc chế của Tam Thanh Cung, cộng thêm tác dụng chữa trị linh lực của bản thân, cho nên vết thương khôi phục đặc biệt nhanh, chỉ có vết thương tương đối sâu bên trong còn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, nhiều lúc sẽ đau tê tê.

Từ Dẫn Châu lái xe tới sân bay đón bọn họ, Thẩm Như Như mới vừa ngồi lên ghế lái phụ anh liền nhíu mày nhìn qua: “Em bị thương sao?”

Thẩm Như Như sửng sốt, cúi đầu hướng trên người mình ngửi, mùi thơm ngát thanh nhã xen lẫn vị thuốc đắng nhất thời thấm vào mũi, cô lắc đầu thắt dây an toàn: “Không có gì đáng ngại, đã tốt hơn nhiều rồi. Mặt mày Từ Dẫn Châu hiện lên một tầng lệ khí nhàn nhạt: “Họ Dư bởi vì chuyện cháu trai của ông ta mà gây phiền toái cho em sao?”

Thẩm Như Như trầm ngâm một lát nói: “Ông ta quả thực không có ý tốt, thọ yến lần này căn bản là đặc biệt vì em mà thiết kế cạm bẫy, ngoại trừ em cùng Tuệ Trí, còn có một vị họ Ngô đạo hữu là người thật, còn lại tất cả người khách khác đều là người rối do ông ta chế tác.”

Bởi vì chuyện của Dư lão tiên sinh trước mắt còn chưa truyền ra, chỉ có Ban Đặc Biệt cùng đạo hiệp cấp cao, còn có nhân viên khắc phục hậu quả cùng nhân viên điều tra xử lý chuyện này mới biết, cho nên đám người Huyền Thiên Quan vẫn không biết chuyện này.

Thẩm Như Như hôm nay vừa tỉnh lại đã bắt đầu bôn ba không có thời gian rảnh rỗi xem điện thoại di động, chưa kịp đem chuyện xảy ra trong sơn trang nói tỉ mỉ với Từ Dẫn Châu, chỉ là nói cho anh biết cùng lão gia tử xảy ra chút vấn đề phải trì hoãn một ngày.

Lúc này rảnh rỗi dứt khoát đem hết thảy phát sinh trong sơn trang nói cho anh một lần, Tuệ Trí thì thỉnh thoảng chen vào nói thêm vài câu chi tiết. Lối ra sân bay không cho đỗ xe, Từ Dẫn Châu lái xe về quốc lộ của trấn nhỏ, vừa nghe hai người miêu tả tình hình tối hôm qua.

Tuy rằng anh không ở hiện trường, nhưng chỉ từ trong lời nói đơn giản cũng có thể cảm nhận được tình huống lúc đó nguy cấp như thế nào. Anh nhìn thẳng con đường phía trước ô tô, ánh mắt nặng nề: “Lần này là anh sơ suất, lúc ấy nên đi cùng em, thì em không đến mức bị thương thành như vậy.

Thẩm Như Như thả lỏng thân thể tựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, giọng nói dịu dàng: “Em đây không phải bình an đã trở lại sao, yên tâm đi

Từ Dẫn Châu liếc mắt nhìn cô một cái: “Sau này còn có hoạt động tương tự, anh đi với em.

Trầm Như Như: “Vâng….. Anh muốn làm dây buộc chân em sao?”

Từ Dẫn Châu hơi nhếch khóe môi: “Dây buộc chân? Hình dung này rất thú vị” Giữa ghế lái và ghế lái phụ chậm rãi dâng lên bong bóng nhỏ màu hồng nhạt, không khí ấm áp ngọt ngào. Tuệ Trí ngồi ở ghế sau yên lặng rụt vào trong góc, nhìn từng hàng bóng cây lướt qua nhanh chóng ngoài cửa sổ, bỗng nhiên có chút nhớ Ngô đạo hữu ồn ào lại không có ánh mắt.

Ba người trở lại Huyền Thiên Quan, Vưu Nhất, Mạch Mạch cùng Linh Khê ba người từ trong sân chạy ra nghênh đón. Linh Khê nhếch miệng cười ngây ngô, trong tay còn cầm một cái bánh bí đỏ chiên giòn cắn một nửa, môi ăn đến bóng loáng lấp lánh, giống như hai cái xúc xích nướng dầu mỡ. Hai cái xúc xích nướng đưa về phía Tuệ Trí: “Sư phụ, hôm nay nhà ăn có bánh bí đỏ mà người thích nhất, nên con cố ý để lại cho người hai cái.

Tuệ Trí ghét bỏ tránh ra: “Con lau sạch miệng cho ta rồi mới nói! Còn nữa, buổi tối ăn thực phẩm chiên giòn sẽ xúc tiến da lão hóa, con đừng ỷ vào mình bây giờ tuổi còn nhỏ nên không kiêng nể gì, qua vài năm nữa nếu nhìn già hơn ta sẽ trục xuất con khỏi sư môn.

Linh Khê nhìn gương mặt trẻ tuổi của Tuệ Trí giống như thiếu niên 18, cúi đầu nhìn bánh bí đỏ trong lòng bàn tay, ủy khuất bĩu môi, nhét nửa cái bánh bí đỏ còn lại vào miệng, nói năng không rõ ràng: “Miếng cuối cùng!” Tuệ Trí chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lắc đầu đi vào cửa lớn.

Vưu Nhất không chút khách khí mà cười nhạo Linh Khê: “Linh Khê à, cậu năm nay mấy tuổi rồi, nhìn so với đại sư Tuệ Trí kém không nhiều lắm, qua vài năm không chừng thật sự già hơn anh ấy, có muốn đổi sang nhập vào Huyền Thiên Môn của tôi hay không?”

Linh Khê nuốt bánh bí đỏ, khinh thường liếc anh ấy một cái: “Không, tôi không cần gấp gáp như anh”

Vưu Nhất: “..” Một ngụm máu già yên lặng nuốt trở lại.

Đoàn người náo nhiệt trở lại hậu viện, ra nhà ăn ăn khuya, Bách Lý Vô Thù một mình ngồi ở bên cạnh bàn ăn uống rượu, trên bàn bày hai đĩa rượu và thức ăn, anh ta vừa ăn vừa uống, vô cùng thích thú. Thấy đám người Thẩm Như Như đi vào, anh ta nhướng mày hỏi: “Mọi người đã trở lại rồi sao, có muốn uống một ly không?” Thẩm Như Như kéo Từ Dẫn Châu ngồi xuống đối diện anh ta, đẩy chén Tam Thanh sang một bên, lấy ra sáuthanh phi kiếm bày thành một hàng trên bàn: “Cho các anh xem cái này.

Sáu thanh phi kiếm đều là dùng đá hoàng tuyền chế thành, ba thanh sạch sẽ, trong suốt long lanh, mặt ngoài ba thanh phi kiếm bịt kín một tầng huyết sắc trong suốt đen tối, quanh quẩn một tia sát khí nhàn nhạt.

Từ Dẫn Châu đối với sát khí không thể quen thuộc hơn, đối với anh mà nói giống như là dưỡng khí cùng nhau tồn tại, Thẩm Như Như vừa lấy ra anh liền cảm nhận được: “Trên kiếm sao lại dính sát khí?”

Thẩm Như Như: “Trong lúc đánh nhau đụng phải máu của em liền biến thành như vậy…… Anh còn nhớ truyền thuyết về đá Hoàng Tuyền không?”

Từ Dẫn Châu: “.. Ước nguyện?”

“Vâng, em cảm thấy truyền thuyết này có thể là thật. Thẩm Như Như nói đến tình hình đánh nhau tối hôm qua: “Lúc ấy em đã là nỏ hết đà, những con rối đó thật sự quá hung hãn, em bị tiêu hao quá nhiều, không phải đối thủ của chúng, lúc ấy trong đầu đều hoàn toàn trống rỗng, chỉ có ý niệm sống sót đánh bại đối phương. Mà khi phi kiếm nhuộm máu, em bỗng nhiên tràn đầy sức lực, sau đó giải quyết toàn bộ đối thủ… Hơn nữa, em còn phát hiện sau khi nhuộm máu sẽ không phai màu, uy lực mạnh hơn trước.

Đá Hoàng Tuyền có lẽ thật sự có thể ước nguyện, nhưng phải rót máu tươi vào mới có thể kích hoạt, mà quỷ

không có máu, không cách nào kích hoạt nó, cho nên chuyện đá Hoàng Tuyền có thể ước nguyện này liền trở thành truyền thuyết mà quỷ tương truyền…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »