Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5149 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 168

❊ ❊ ❊

Không chỉ để anh ta vào nhà nhiệt tình chiêu đãi, còn có thể chủ động ra ngoài để lại không gian riêng cho bọn họ.

Tiểu Bối lo lắng không bao lâu nữa mình sẽ bị cha mẹ đưa lên giường với trưởng khoa, vì thế thừa dịp ban đêm cha mẹ ngủ say mang theo hành lý cùng giấy tờ chứng thân len lén chạy ra ngoài.

Mấy người Thẩm Như Như nghe xong trợn mắt há hốc mồm, Châu Ý im lặng nói: “Trưởng khoa này là thẳng đàn ông mặt dày, sẽ không theo đuổi phụ nữ, mà lợi dụng công việc kia dùng lên trên người cậu. Tiểu Bối vẻ mặt hậm hực, lắc đầu nói: “Tớ không biết, nghĩ đến anh ta, tớ liền thấy ghê tởm, sởn gai ốc. Tinh Tinh cau mày, suy tư nói: “Cảm giác càng giống một tên bi,ến thái nhìn trúng mục tiêu, cậu không phát hiện anh ta chậm rãi bức cậu từng bước một thành như vậy sao, anh ta có thể không nghĩ tới việc cậu sẽ dứt khoát chạy trốn như vậy”

Vương Tây Nhã sờ sờ cánh tay nổi da gà. “Quả thật rất biế,n thái, chuyện này cậu làm rất đúng, tuyệt đối không thể không rõ ràng ở cùng một chỗ với loại người kia được, nói không chừng về sau sẽ trở thành diễn viên pháp chế tin tức”

Mọi người châm chọc một vòng, sắc mặt tiểu Bối rõ ràng tốt hơn rất nhiều, cô ấy khẽ gật đầu: “Ừ, cho nên sau này tớ sẽ không trở về đó nữa, ở bên ngoài tìm một công việc, những thứ khác tớ mặc kệ”

Lúc trước hơn nửa năm cô ấy có tiền lương cộng tiền thưởng chênh lệch không nhiều lắm có bốn trăm ngàn tệ tiền gửi ngân hàng, đều do cha mẹ nắm giữ, cũng đủ để bọn họ sinh hoạt tốt một khoảng thời gian rất dài, sau này bọn họ về hưu còn có lương hưu, sẽ không thiếu tiền.

Vương Tây Nhã nói: “Nếu không cậu viết thư nặc danh tố cáo anh ta, khiến anh ta ở thành phố B bị ảnh hưởng, trước đó cậu có lưu giọng nói video các loại hay chứng cớ hay không?”

Tiểu Bối khoát tay nói: “Không được, anh ta là họ hàng của viện trưởng, vô dụng thôi, hơn nữa mục tiêu quá rõ ràng, khẳng định anh ta sẽ biết là tớ làm. Tớ không muốn giáo sư bị liên lụy. Vương Tây Nhã trầm mặc, sau khi ra xã hội, quan hệ nhân tình thật sự là phức tạp.

Thẩm Như Như cười đem đề tài dời đi: “Hoặc là cậu dứt khoát ở lại trấn Mộ Nguyên là được, tới chỗ tớ học gì đó, cùng nhau trồng hoa làm ruộng”

Tiểu Bối lộ ra biểu tình động tâm, lập tức lắc đầu: “Người trong Quan của cậu nhiều như vậy, để duy trì đã không dễ, sao có thể ăn không ngồi rồi như thế được”

Thẩm Như Như khoát tay nói: “Không sao, cơm ở nhà ăn rất nhiều, thêm mười người nữa cũng không thành vấn đề”

Tiểu Bối vẫn cự tuyệt.

Thẩm Như Như không kiên trì nữa, cô nhìn đồng hồ, sai người đến nhà ăn ở hậu viện. “Buổi tối tớ xuống bếp, đón tiếp các cậu.

❊ ❊ ❊

Sau bảy giờ, ánh nắng chiều cũng tắt dần, đêm ở trấn Mộ Nguyên chính thức đến, bầu trời đêm lốm đốm linh khí bao phủ xanh um, bờ đê hai bên đường sông Lão Nhai đều sáng đèn lồng đỏ, quán ăn vặt ven đường đá, quán trang sức sáng như ban ngày, không ít thiếu niên có đôi có cặp nắm tay tản bộ dọc theo sông.

Huyền Thiên Quan mỗi ngày sau sáu giờ liền đóng cửa cấm du khách ra vào, lúc này các đạo sĩ đã ăn cơm tối xong đều tự tản đi nghỉ ngơi chơi đùa, trong nhà ăn chỉ có đám người Thẩm Như Như, Từ Dẫn Châu cùng Vương Tây Nhã. Thẩm Như Như ở trong phòng bếp nấu ăn, Từ Dẫn Châu đứng ở bên cạnh hỗ trợ cô, bóng dáng hai người đan xen cùng một chỗ, vô cùng hài hòa.

Vương Tây Nhã ngồi ở bên cạnh bàn cơm nghịch điện thoại di động, thấy tiểu Bối cùng Tinh Tinh vẫn nhìn ra ái quá đi.

phía phòng bếp, vì thế cũng nhìn theo trong chốc lát, trong mắt tiểu Bối tràn đầy hâm mộ. “Hai người bọn họ ân Nhất định, không phát hiện khắp phòng bếp đều là mùi giấm chua tình yêu sao, ngộp chết người rồi” Vương Tây Nhã khoa trương nói.

“Năm trước tớ đã tới đây một lần, lúc ấy Từ tiên sinh vẫn mang bộ dạng bệnh tật không còn sống được bao lâu, Như Như cũng không rời không bỏ, quả thực đáng khen đáng khóc.

Tinh Tinh cũng hâm mộ, thất tình đau đớn. “Sao tớ lại không gặp được bạn gái như vậy, thật khiến người ta khổ sợ”

Vương Tây Nhã vô tình nói ra chân tướng: “Đầu tiên, cậu phải có khuôn mặt như Từ tiên sinh đã”

Tinh Tinh: “.” Trái tim nhỏ bị đâm nát.

Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu ở trong phòng bếp bận rộn hơn một giờ, làm tám món mặn một món canh, chờ sau khi bọn họ bưng thức ăn lên bàn, bốn người mắt xanh giống như sói đói nhào tới bàn cơm. Châu Ý lấy ra rượu nho đặc biệt từ nhà mang đến. “Đây đây, đêm nay không say không về ha!”

Ba người khác cũng đều từ trong túi xách lấy ra quà đã chuẩn bị từ trước, trên bàn cơm không khí nhất thời náo nhiệt hẳn lên.

Sáu người uống rượu dùng bữa nói chuyện phiếm, ầm ĩ đến hơn hai giờ sáng mới kết thúc. Tiễn đám người Vương Tây Nhã đi, Thẩm Như Như cùng Từ Dẫn Châu trở lại hậu viện. Từ Dẫn Châu trầm mặc, so với bình thường còn yên tĩnh hơn hẳn. Đêm nay anh uống nhiều nhất, Châu Ý cùng Tinh Tinh luôn rót cho anh, đến chính anh cũng không đếm nổi đã uống mấy chén.

Thẩm Như Như không nhận ra sự khác thường của anh, buổi tối cô cũng uống không ít, đầu có chút choáng váng, không có sức lực để suy nghĩ gì nữa. Cô nói chúc ngủ ngon với Từ Dẫn Châu rồi đi về phòng mình, mới vừa mở cửa đi vào, đèn còn chưa kịp bật, phía sau bỗng nhiên truyền đến một cái ôm lạnh lẽo, ôm cô trực tiếp đè lên thảm.

Sau khi trời đất quay cuồng, cô lấy lại tinh thần, vỗ vỗ người đang đè lên người mình. “Nặng chết em rồi, xê ra một chút đi”

Từ Dẫn Châu không có phản ứng, trong bóng tối đôi mắt của anh thẳng tắp nhìn cô, hai tay cầm lấy cổ tay của cô, không nhúc nhích. Nhiệt độ cơ thể hai người dần dần tăng cao, không khí trong phòng đã xảy ra sự biến hóa vi diệu nào đó.

Thẩm Như Như nhịn không được động đậy cơ thể, đùi bỗng nhiên mài đến một nơi cứng cứng nóng bỏng, cô nhất thời cứng đờ.

Từ Dẫn Châu cúi đầu vào cổ cô nhìn lại, than nhẹ một tiếng, thuần hậu mùi rượu nho ở giữa hai người phiêu tán ra, hô hấp của anh càng nặng hơn chút, ở tầm mắt không rõ trong đêm tối tràn ngập hơi thở tìnmh dục.

Thân là một sinh viên chuyên ngành lâm sàng, Thẩm Như Như đã gặp qua không ít thi thể nam, đối với cấu tạo của bọn họ, cô cũng vô cùng rõ, kích thước của Từ Dẫn Châu tựa hồ rất khả quan….. Cô có chút khẩn trương, trong đầu nhịn không được toát ra ý nghĩ lung tung.

Từ Dẫn Châu chậm rãi kề sát vào cô, nhẹ nhàng cắn môi, chóp mũi, trên cằm, rồi chậm rãi đi xuống, theo cổ thon dài cùng xương quai xanh tinh xảo đi xuống. Khó chịu với lớp quần áo che chắn, anh cởi q,uần áo của cô ra, một đường xuống phía dưới hôn môi gặ,m cắn.

Không có quần áo che chắn, cô cảm thấy trước ngực nhất thời một khoảng mát mẻ, ngay sau đó cậu nhỏ chậm rãi đi vào cô, hòa tan…

Sáng sớm, bầu trời lất phất mưa nhỏ, mây đen đông nghịt che khuất bầu trời trấn Mộ Nguyên. Huyền Thiên Quan hoàn toàn yên tĩnh, trong viện trống rỗng, tất cả mọi người còn chưa rời giường. Hai con vịt Tiểu Hoàng và Tiểu Hắc đứng ngẩn người trong mưa, thỉnh thoảng nước mưa rơi xuống người, lồng chim treo ở góc mái hiên phòng ốc bị gió thổi lay động trước sau, Châu Châu và Niểu Niểu cố gắng chen chúc về phía lồng sắt, không ngừng phát ra tiếng kêu “chiêm chiếp”, sợ lông chim bị nước mưa xối ướt.

Thẩm Như Như nửa mơ nửa tỉnh nghe được tiếng kêu của chúng nó, cô gian nan từ trong chăn chui đầu ra, sau cổ truyền tới 1 trận đau nhức, cô đang muốn đưa tay xoa xoa cổ, một bàn tay lạnh lẽo từ phía sau ôm lấy cổ cô, không nhẹ không nặng đảo qua ấn lại, đau nhức trong nháy mắt được giảm bớt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »