Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 183

❊ ❊ ❊

Buổi tối hôm nay, Thẩm Như Như đang ăn cơm ở nhà ăn thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Cô cầm lên nhìn thì thấy số điện thoại của Châu Ý.

Cô bắt máy, còn chưa kịp nói lời nào thì đầu máy bên kia đã truyền đến tiếng hò hét đầy kích động: “Thẩm Như Như! Bà chủ Thẩm! Chúng ta đoạt giải rồi!”

Lỗ tai của Thẩm Như Như bị chấn động, cô yên lặng để điện thoại ra xa một chút, đợi đầu dây bên kia bình tĩnh lại mới lại gần micro nói: “Cậu đạt giải gì mà lại kích động như vậy?”

Châu Ý hưng phấn nói: “Ôi chao! Không phải ông nội của tớ mang hoa lan của cậu đi tham gia triển lãm hoa tươi quốc tế ở nước X sao, tớ vừa nhận được tin tức là ngày hôm qua đã giành được vài giải thưởng”

Thẩm Như Như nghe vậy cũng cảm thấy cực kỳ vui vẻ, hoa do cô tự mình chăm sóc đã được mọi người công nhận, loại cảm giác thỏa mãn đó không giống những lúc bình thường, cô cười nói cảm ơn: “Tớ còn phải cảm ơn ông nội của cậu, nếu không có ông ấy thì hoa của tớ cũng không có cơ hội tham gia triển lãm lần này”

Châu Ý: “Ây da, chuyện đó có là gì! Là vàng thì sẽ sáng, huống hồ bây giờ danh tiếng của Huyền Thiên Quan lớn như vậy, các bạn học còn thường xuyên thảo luận trên diễn đàn đó, hiện tại cậu đang là người phát triển nhất trong lớp chúng ta, sau này sẽ càng tốt hơn, người phát hiện vàng cũng sẽ càng ngày càng nhiều, tớ chỉ phát hiện sớm hơn bọn họ một chút thôi. Đúng rồi, ông nội của tớ nói rằng có nhiều người nước ngoài tìm ông ấy hỏi về nguồn gốc của hoa lan, ông ấy đã cho họ biết địa chỉ cửa hàng của cậu, có khi Kính Hoa Duyên sẽ có cơ hội vươn tầm quốc tế đó.

Thẩm Như Như cảm ơn những lời tốt đẹp của anh ấy, hai người nói chuyện thêm một lát mới tắt điện thoại. Buổi chiều ngày hôm đó, đúng như dự đoán, có mấy người ngoại quốc lớn tuổi tìm đến Kính Hoa Duyên. Bọn họ giống hệt với mấy người ông Châu, vừa bước vào đã đi đến chỗ giàn hoa ngắm nghía, bọn họ xem từng chậu hoa một, thỉnh thoảng lại dùng tiếng Anh trao đổi, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc.

Thẩm Như Như nghe thấy những lời khen của bọn họ, thầm nghĩ nếu lúc trước mình không đến thị trấn Mộ Nguyên mở đạo quan, mà mở một cửa hàng hoa ở thành phố S thì cũng sẽ thành công. Nhưng mà nếu như vậy thì cô sẽ không thể gặp được Từ Dẫn Châu, cô trầm tư suy nghĩ đến thất thần, vẫn cảm thấy cuộc sống như hiện tại sẽ khiến cô cảm thấy vui vẻ hơn.

Nhóm người lớn tuổi quan sát tỉ mỉ toàn bộ cửa hàng, một người trẻ nhất trong đó đi đến quầy và đưa danh thiếp cho cô và hỏi: “Xin chào, tôi là quản lý thu mua của tập đoàn Tiên Hoa tại nước Y, xin hỏi những chậu hoa này đều do cô chăm sóc sao?”

Tiếng Trung khá lưu loát.

Thẩm Như Như có chút bất ngờ, cô cầm danh thiếp lên nhìn lướt qua và gật đầu cười nói: “Đúng vậy, đều là do tôi chăm sóc, các ông thích chúng không?”

“Tốt quá rồi, nói thật một câu, tất cả thực vật ở đây đều khiến người ta say mê. Mọi người vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ nhìn cô: “Cô đúng là con cưng của thiên nhiên, thiên phú kinh người. Tôi hy vọng có thể mời cô đến cơ sở gieo trồng của tập đoàn Tiên Hoa, những cây hoa ở đó cần có một nhân tài như cô chăm sóc” Thẩm Như Như cười cười, từ chối nói: “Xin lỗi, tôi rất thích nơi này, tạm thời không có ý định rời đi?

Hermann bị Thẩm Như Như từ chối thẳng thừng cũng không nản lòng, trong mắt ông ta, thiên tài đều có tính cách và cá tính, lập tức đồng ý mới khác thường, ông ta cười gật đầu: “Ồ, tôi có thể hiểu sự lựa chọn của cô, nhưng mà tôi tin rằng nếu cô đến cơ sở gieo trồng thì sẽ rất thích nơi đó, đó là thế giới của những loài hoa. Nếu cô đổi ý thì hãy liên lạc với tôi, lúc nào chúng tôi cũng chào đón cô”

Mấy người da trắng lớn tuổi càn quét cửa hàng một lượt, cuối cùng mỗi người ôm ít nhất hai chậu hoa rời khỏi. Khi thanh toán tiền, bọn họ luôn miệng cảm thán giá cả ở thị trấn Mộ Nguyên quá thấp, nhân tiện hỏi Thẩm Như Như ở đây có chỗ nào đáng để tham quan không, họ dự định sẽ sống ở đây một thời gian, lý do ở lại đây là gì thì không cần nói mọi người cũng biết. Không đào được góc tường, sao có thể đi một cách đơn giản như vậy, bọn họ đi một chuyến xa như vậy cũng không hề dễ dàng.

Thẩm Như Như đề cử đạo quan của mình và một số quán cơm nông gia nổi tiếng ở phố cổ, còn có một số tòa nhà cổ đang được thực hiện xanh hóa trong thị trấn, tất cả đều đang phát triển tốt, có thể đi dạo một chút. Những người da trắng này chưa bao giờ tiếp xúc với văn hóa Đạo giáo Trung Quốc, sau khi nghe nói ở bên cạnh là một đạo quan vô cùng linh nghiệm, bọn họ đều cảm thấy rất mới mẻ, lập tức quyết định đến xem. Bọn họ hỏi Thẩm Như Như những điều cần chú ý khi đến thăm quan đạo quan, sau đó gửi chậu hoa ở Kính Hoa Duyên và đi đến đó, chuẩn bị đến Huyền Thiên Quan thắp hương.

Thấy bọn họ thật sự cảm thấy hứng thú nên Thẩm Như Như đã bảo Mạch Mạch gọi Vưu Nhất đến, để Vưu Nhất đưa bọn họ vào và giải thích cho bọn họ.

Lúc này, Vưu Nhất đang dựa vào chiếc ghế mây dưới giàn hoa, làm tư thế cá chết. Luyện tập bùa chú cả ngày khiến cậu ấy mệt sắp chết rồi, còn đau đầu hơn cả học luận văn, vừa nghe thấy tin mình sẽ đi làm hướng dẫn viên du lịch cho người nước ngoài, cậu ấy lập tức bật dậy khỏi ghế mây rồi ôm vai Mạch Mạch đi ra ngoài: “Đi thôi, đi thôi, ra ngoài hít thở không khí, năm đó thi lên thạc sĩ cũng không khắc khổ như vậy, mệt chết tôi rồi.

Nhìn thấy mấy ông lão người nước ngoài đang chờ trong cửa hàng, Vưu Nhất tiến lên chào hỏi nhiệt tình, dùng tiếng anh lưu loát tự giới thiệu bản thân, sau đó đưa mọi người đến trước cửa đạo quan. Cậu ấy vừa đi vừa giới thiệu nguồn gốc tên gọi của Huyền Thiên Quan và địa vị của Vô Lượng Tổ Sư trong Đạo giáo. Vưu Nhất học nghiên cứu tôn giáo, lại đi theo cha mình đi xem phong thủy cho rất nhiều người nước ngoài, vì vậy cậu ấy rất rõ cách giao tiếp với người nước ngoài về kiến thức trong lĩnh vực này, dọa cho mấy ông lão liên tục kinh ngạc cảm thán.

Trước cửa vào chính điện của Huyền Thiên Quan có một hàng dài người đang xếp hàng, các khách hành hương đều chờ đợi để vào bái Vô Lượng Tổ Sư. Trong đội ngũ xếp hàng có người ở đủ mọi lứa tuổi, từ đứa nhỏ tám tuổi đến cụ già tám mươi, khoảng cách vô cùng lớn. Vưu Nhất đưa nhóm người Hermann đến xếp hàng cùng nhau đợi, đồng thời sử dụng tiếng Anh tiếp tục giới thiệu về các thành viên và công việc hiện tại của Huyền Thiên Quan, tập trung chủ yếu vào hai mặt hàng chính là bùa chú và đạo tràng, nhân tiện còn đề cập đến doanh số một chút.

Đạo tràng: nơi làm phép của thầy tu hay đạo sĩ.

Các ông cụ không hiểu ý nghĩa thực sự của bùa chú và đạo tràng, nhưng bọn họ rất nhạy cảm với doanh số bán hàng, khi nghe tin việc kinh doanh của đạo quan này tốt như vậy, Thẩm Như Như còn là bà chủ lớn đứng phía sau, lập tức hiểu rằng kế hoạch đào góc tường của bọn họ lần này sợ là đã thất bại lần này.

Mấy ông lão nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhún vai, Vưu Nhất vẫn còn đang nhiệt tình giới thiệu, đang định giới thiệu về hiệu quả của mấy loại bùa chú chiêu bài trong quan thì mấy bác gái xếp hàng ở phía trước không biết vì sao đột nhiên phá lên cười, nội dung trong cuộc nói chuyện của các bác gái đã thu hút sự chú ý của nhóm người nước ngoài, Vưu Nhất thấy vậy cũng lập tức ngừng giải thích và tiến lên lắng nghe.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »