Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 101

❊ ❊ ❊

Người có tư cách nhận được thư mời màu xanh lam của Hiệp hội Đạo giáo nhất định là đệ tử chân truyền của môn phái nào đó trong Huyền Môn, là một người vô cùng lợi hại.

Nhìn cô gái nhỏ này, không ngờ lại có thể đánh như vậy…

Thẩm Như Như cũng không biết những quy củ loanh quanh lòng vòng đó, nhưng cô nhạy bén phát hiện thái độ của mấy vị đạo hữu này có chút kỳ lạ, cô không nhịn được hỏi: “Sao vậy, có phải mọi người chưa nghe thấy cái tên Huyền Thiên Quan này bao giờ đúng không? Đạo quan này mới xây dựng đầu năm nay nên hiện giờ vẫn chưa có danh tiếng gì?

Ở thị trấn Mộ Nguyên, danh tiếng của Huyền Thiên Quan đã được thiết lập, nhưng những người bên ngoài vẫn không biết đến đạo quan này, trọng trách mở rộng Huyền Thiên Môn vẫn là một chặng đường rất dài. Khi nào mọi người đến thị trấn Mộ Nguyên du lịch vì Huyền Thiên Quan, chứ không phải là đến thị trấn Mộ Nguyên du lịch tiện đường đến Huyền Thiên Quan, khi đó mới gọi là vang danh khắp chốn.

Nghĩ đến đây, Thẩm Như Như âm thầm cổ vũ bản thân, nhân dịp hội nghị giao lưu lần này, cô phải kết giao thêm một ít đạo hữu, cố gắng quảng bá đạo quan nhà mình.

Ông chú béo cười rất hòa ái: “Có nhân tài như đạo hữu ở đây, chẳng mấy chốc mà Huyền Thiên Quan sẽ nổi tiếng”

Thẩm Như Như khẽ gật đầu: “Mượn cát ngôn của ngài. Đúng rồi, còn chưa biết đạo hữu đến từ đâu?”

Lúc này, thang máy dừng ở tầng 16, Thẩm Như Như chỉ có thể cười xin lỗi rời khỏi thang máy, nhân viên lễ tân đưa cô đến trước cửa phòng 1602, cô đang chuẩn bị mở cửa, cửa phòng 1601 ở đối diện bỗng mở ra. Cô theo bản năng quay đầu lại nhìn thì thấy Từ Dẫn Châu đang đứng ở cửa, trên người anh khoác một chiếc áo tắm dài màu đen, mái tóc ẩm ướt, đôi mắt sâu thẳm hiện lên sự kinh ngạc và ý cười: “Thật trùng hợp.

Thẩm Như Như không ngờ hai người sẽ gặp lại trong tình huống như thế này, ánh mắt cô nhẹ nhàng đảo qua mái tóc, gương mặt và xương quai xanh hơi lộ ra ngoài của anh, trong đầu của cô bỗng nhiên nhảy ra một hình ảnh miêu tả không thích hợp− Xuất thủy phù dung…

Xuất Thủy Phù Dung: là bức tranh phù điêu hoa sen hiện đang được rất nhiều khách hàng yêu thích của Artena Decor. Sử dụng màu sắc chủ đạo là trắng, hồng và xanh, bức tranh đã tạo ra một không gian nghệ thuật tinh tế với những cánh hoa sen lững lờ trôi giữa làn nước biếc.

“Từ Dẫn Châu, sao anh lại ở đây?”

Thẩm Như Như xấu hổ thu hồi những suy nghĩ lung tung rối loạn của mình, hỏi: “Không phải anh nói rằng ngày mai anh mới về nước sao?”

Từ Dẫn Châu tùy ý để giọt nước từ tóc nhỏ xuống cổ áo choàng tắm, anh đứng dựa vào cửa: “Mọi chuyện giải quyết xong sớm hơn dự tính nên trở về trước, máy bay vừa hạ cánh sáng nay. Tôi nhớ em nói rằng sẽ vào ở khách sạn này nên cũng đặt một phòng ở đây, không ngờ lại trùng hợp như vậy, ở ngay đối diện”

“Thực sự là rất trùng hợp, tôi cứ nghĩ toàn bộ người ở tầng này đều là người của hội nghị giao lưu đó. Thẩm Như Như chú ý tới giọt nước đang chảy trên cổ anh, quan tâm nói: “Anh sấy tóc trước đi, cẩn thận bị cảm”

“Không sao, một lát sẽ khô thôi. Từ Dẫn Châu cười một cái: “Buổi tối em rảnh không?”

Chuyện này Thẩm Như Như cũng không biết, cô lắc đầu: “Tôi không biết, tôi vẫn chưa gặp người của ban tổ chức, không biết bọn họ có sắp xếp gì không”

“Buổi tối mọi người có thể hoạt động tự do. Em gái lễ tân bị ngó lơ ở bên cạnh cẩn thận đánh giá hai người, nhẹ giọng xen vào: “Ban ngày có việc cũng có thể xin nghỉ rời đi”

Cô ấy nhân cơ hội nói ngắn gọn vài câu về những điều cần chú ý, sau đó lập tức rời đi, làm một chiếc bóng đèn không sáng lắm, cô ấy cảm thấy trái tim của mình rất đau.

Từ Dẫn Châu lập tức đưa ra lời mời: “Vậy thì chúng ta cùng ăn tối nhé.

Thẩm Như Như gật đầu đồng ý, hai người đứng ở cửa trò chuyện một lát, cửa phòng bên cạnh bỗng mở ra, hai người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi mặc vest và đi giày da từ bên trong bước ra. Bọn họ nhìn thấy Thẩm Như Như thì hơi sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền làm như không có việc gì mà quay sang nói với Từ Dẫn Châu: “Tổng giám đốc Từ, năm phút nữa sẽ bắt đầu cuộc họp trực tuyến, ngài đã chuẩn bị xong chưa?” “Được, tôi lập tức tới? Từ Dẫn Châu gật đầu với bọn họ.

“Như Như, tôi còn có chút việc, buổi tối tôi sẽ liên lạc với em.

Thẩm Như Như chớp mắt, nhẹ nhàng gật đầu: “Được, anh làm việc trước đi.

Sau khi quẹt thẻ và bước vào phòng 1602, cô vẫn chưa lấy lại tinh thần, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ra nước ngoài một chuyến trở về, hình như không giống trước đây lắm…”

Thẩm Như Như lấy quần áo để thay và đồ vệ sinh cá nhân bày ra, sau đó cầm điện thoại ngồi trên ghế sô pha trả lời tin nhắn, suốt cả buổi sáng cô đều không xem, hiện giờ đã lên tới 99 tin. Cho dù đã ra ngoài, vẫn có rất nhiều khách hàng đặt hàng trên Wechat của cô, cô nhận đơn như bình thường, sau đó sẽ chuyển thông tin của khách hàng cho Mạch Mạch, anh ấy sẽ phụ trách đóng gói và giao hàng.

Hiệp hội Đạo giáo sắp xếp cho cô một phòng giường lớn xa hoa, các thiết bị trong phòng rất đầy đủ, giống như một căn hộ đơn, chỉ cần xách hành lý vào là có thể ở được. Cô trả lời tin nhắn xong, thấy thời gian vẫn sớm, ở trong phòng nhàn rỗi cũng nhàm chán nên cầm thẻ phòng đi ra ngoài đi dạo.

Khách sạn nằm ở trung tâm thành phố, chỉ cách Viện bảo tàng Cố cung vài bước chân. Lúc còn đi học, Thẩm Như Như đã đến bảo tàng vài lần nên cô rất quen thuộc. Cô đi dọc theo vỉa hè một lúc rồi bước vào một trung tâm thương mại, nhiệt độ ngoài trời ở thành phố B thấp hơn nhiều so với thị trấn Mộ Nguyên, quần áo của cô không đủ ấm, đi ngoài đường có chút lạnh.

Trung tâm thương mại nườm nượp người ra vào, cho dù là ngày thường cũng có rất nhiều du khách đến du lịch và mua sắm. Cô đi dạo một vòng, không khỏi cảm thán, nếu lượng người đến thị trấn Mộ Nguyên có thể nhiều như vậy, Huyền Thiên Quan đã sớm nổi tiếng khắp nơi.

Thẩm Như Như vừa đi vừa suy nghĩ, vô tình đụng phải một người, cô nhạy bén cảm giác được túi quần áo bị chạm vào, lập tức nắm lấy cổ tay người này: “Trả lại cho tôi”

Người va chạm với cô là một nam thanh niên đậm chất xã hội đen, nhìn khoảng hai mươi năm, hai mươi sáu tuổi, ngoại hình không tệ, ngũ quan góc cạnh rất có tính công kích, tóc nhuộm màu xám, đuôi tóc còn rắc phấn sáng, dưới ánh đèn trông blingbling rất chói mắt.

Tóc xám mạnh mẽ rút tay lại và cố gắng thoát ra, nhưng mà sức lực của anh ta vậy mà lại thua một đứa con gái, anh ta giật giật khóe miệng, ngừng giãy giụa và nheo mắt nhìn Thẩm Như Như: “Bà chị này, thấy tôi đẹp trai nên muốn lợi dụng đúng không?”

Thẩm Như Như: “…”

Phụ nữ ở độ tuổi nào cũng không thích bị gọi là già, huống chi người trước mặt rõ ràng còn lớn tuổi hơn mình! Trong lòng Thẩm Như Như bốc lửa, lực tay lại tăng lên, cau mày nhìn tên ăn trộm này: “Trộm đồ của tôi còn dám giả nai, có biết xấu hổ là gì không?”

Cô vươn tay, tóc xám hoàn toàn không nhìn rõ động tác của cô, ngay sau đó liền thấy ví tiền nhỏ mà anh ta vừa trộm được đang nằm trên tay cô.

Thẩm Như Như nhíu mày trừng mắt nhìn anh ta, thấy người này tướng mạo đàng hoàng, không giống mấy kẻ làm chuyện phi pháp, cô từ bỏ ý định báo cảnh sát, chỉ dạy dỗ vài câu rồi chuẩn bị rời đi.

Cao thủ nha! Hai mắt tóc xám sáng lên, tâm tư lập tức nhảy nhót, chạy theo phía sau Thẩm Như Như: “Chị gái nhỏ xinh đẹp, tôi sai rồi, tôi xin lỗi cô. Động tác của cô vừa rồi là làm như thế nào? Có thể dạy tôi không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »