Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5134 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 128

❊ ❊ ❊

Lưu Tuyền đứng bên cạnh, vừa rửa rau vừa nói chuyện phiếm: “Cô Thẩm, cô quen thầy từ khi nào vậy?” Thẩm Như Như thuận miệng nói một mốc thời gian ra, khi đó cô học đại học ở thành phố B, còn Lật Tử dạy ở thành phố B, hai người quen nhau cũng không có gì lạ.

Lưu Tuyền nhặt rau, rửa rau rất cẩn thận: “Vậy làm sao cô phát hiện Hướng Ân Trừng có vấn đề? Thú thật trước kia tôi từng nghi ngờ tên đó nhưng không tìm được chứng cứ, sau đó không làm gì được.

“Ồ, tôi có bùa nói thật, người uống nước pha bùa này, dù là ai đi chăng nữa thì cũng trả lời đúng sự thật. Thẩm Như Như tắt lửa, bày đồ ăn ra bàn: “Trùng hợp là tôi có người bạn học cùng trường với anh ta nên tình cờ phát hiện ra.

Lưu Tuyền gật đầu: “Hóa ra cô là một đại sư, thật lợi hại, chẳng trách phát hiện ra được.

Thẩm Như Như thấy anh ta hụt hẫng như vậy thì hỏi: “Anh cũng rất lợi hại, người bình thường không có nghị lực như anh đâu. Anh kiên trì đi tìm chân tướng suốt ba năm, còn tận tình chăm sóc cho cha mẹ của Lật Tử.”

“Cô cứ đùa” Lưu Tuyền nở nụ cười xót xa: “Thật ra lúc trước tôi cũng tin vào tin đồn ở trường, có điều sau khi thầy mất tích, tôi không nhịn được nên mới đi tìm chú dì hỏi thăm, lúc này mới biết là tôi hiểu nhầm. Mấy năm nay tôi vẫn luôn nghĩ rằng nếu năm đó tôi có thể ra mặt nói đỡ cho thầy mấy câu thì có lẽ kết cục sẽ khác không. Có lẽ trong lòng tôi áy náy nên tôi mới kiên trì đi tìm chân tướng”

“Ài, vậy anh tìm được gì không?” Thẩm Như Như bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn anh ta: “Đã từng nghe đến ông nào được gọi là Liên đại nhân chưa?”

Bỗng nhiên chủ đề lại thay đổi chóng mặt như vậy, Lưu Tuyền hơi sửng sốt: “Liên đại nhân ư? Là thần côn ở thành phố B ấy hả? À xin lỗi cô Thẩm, tôi không có ý kỳ thị Đạo giáo bên cô.

Không ngờ từng nghe đến thật, Thẩm Như Như buông muỗng xuống: “Đúng vậy, anh biết hắn ta ở đâu không?” “Chuyện này… tôi không rõ lắm.” Lưu Tuyền nhíu mày: “Chỉ là mẹ tôi rất tin tưởng hắn ta, trước kia thường xuyên đến chỗ hắn ta xem bói. Hắn ta rời khỏi thành phố B lâu rồi, nghe nói trước kia là đạo sĩ của Tam Thanh Cung của thành phố B, sau đó hoàn tục ra làm một mình.”

Tam Thanh Cung của thành phố B, hoàn tục, Thẩm Như Như búng tay một cái: “Cuối cùng cũng có manh mối!”

Nhờ Lưu Tuyền cung cấp manh mối, công cuộc tìm kiếm Liên đại nhân dễ dàng hơn một chút, tâm trạng Thẩm Như Như lập tức vui vẻ hơn.

Lúc bắt đầu ăn tối, ông cụ Tây và bà cụ Tây bỗng nhiên muốn lập thẻ cầu phúc cho Lật Tử: “Linh Khê nói quan có thể lập thẻ cầu phúc cho người đã chết, phù hộ người đó kiếp sau bình an mạnh khỏe, chúng tôi cũng muốn lập cho Lật Tử một cái”

Lưu Tuyền cực kỳ bất ngờ: “Chú dì, sao bỗng dưng hai người lại muốn lập thẻ cầu phúc?”

Bà cụ Tây nói: “Chú dì già rồi, bắt đầu tin rằng trên đời này thật sự có sự tồn tại của quỷ, hơn nữa bùa chú của Huyền Thiên Quan còn rất linh nghiệm. Lật Tử đã mất lâu như thế nhưng vẫn luôn lẻ loi cô quạnh, đến cả một phần mộ cũng không có. Chúng tôi muốn lập thẻ cầu phúc cho nó, hy vọng Vô Lượng Tổ Sư sẽ phù hộ cuộc sống sau này của nó thuận buồm xuôi gió…

Lưu Tuyền mấp máy môi, muốn nói rằng đây chỉ là chiêu trò để các đạo quan kiếm tiền mà thôi, nhưng nghĩ bây giờ bọn họ đang ở trong đạo quan, hơn nữa ban nãy ở trong phòng bếp, Thẩm Như Như còn tuyên bố chắc nịch là mình dùng bùa chú để làm Hướng Ân Trừng tự thú, đành phải nuốt những lời bên môi lại: “Như vậy cũng được.

Thẻ cầu phúc là một cách tích phúc cực kỳ thường gặp trong đạo quan, chỉ cần lập một thẻ bài trong đạo quan cho đối tượng được cầu phúc, mỗi ngày thắp ba nén hương, duy trì liên tục không ngừng nghỉ đến hết ba năm mới ngừng.

Mỗi đối tượng được cầu phúc khác nhau thì thẻ bài cũng khác nhau. Thẻ bài dành cho người sống được gọi là dương bài, thẻ bài lập cho người chết được gọi là âm bài.

Từ khi Huyền Thiên Quan được thành lập đến nay, chưa có khách hành hương nào được lập âm bài, tuy rằng khu vực cầu phúc ở đằng sau điện chính thường xuyên có người đến thăm nhưng hầu hết đến để lập thẻ bài cầu phúc họ cho mình hoặc cho người thân, đó đều là dương bài, khu vực bày âm bài vẫn trống không. Tuy rằng hiệu quả của thẻ bài cầu phúc là có còn hơn không nhưng cũng coi như là an ủi tâm lý cho con người, Thẩm Như Như cực kỳ thấu hiểu.

Cô lật quyển hoàng lịch ra, nhẩm tính trong lòng chốc lát rồi nói: “Chín giờ sáng ngày kia là giờ tốt, thích hợp lập âm bài, đến lúc đó hai người lại đến một chuyến là được, bây giờ ăn cơm đã.”

Qua tám giờ tối, Lưu Tuyền đưa ông cụ Tây và bà cụ Tây rời khỏi Huyền Thiên Quan, đến khách sạn nghỉ ngơi. Thẩm Như Như tiễn bọn họ rồi quay về nhà ăn, tìm Linh Khê: “Linh Khê, Tam Thanh Cung ở thành phố B các cậu có nhiều đạo sĩ xuất gia rồi lại hoàn tục không?”

Linh Khê ngẩng đầu lên từ sách vở: “Dạ? Tôi chưa từng nghe nói cung có người hoàn tục, yêu cầu để được xuất gia tại Tam Thanh Cung rất cao, hai ba năm mới có một người đạt yêu cầu, khó khăn lắm mới vào được, sao lại hoàn tục làm gì?”

Thẩm Như Như hơi nhướng mày: “Vậy tại sao cậu lại chạy theo Tuệ Trí đến chỗ tôi, không sợ sau này không thể quay về à?”

Linh Khê vênh mặt, cực kỳ đắc ý: “Sư phụ giỏi lắm, sư bá ở Tam Thanh Cung thường xuyên gọi sư phụ về, lần này tôi đến đây là để khuyên nhủ sư phụ quay về, có điều tôi cảm thấy chỉ cần có sư phụ ở cạnh thì chỗ nào cũng như nhau. Hơn nữa đồ ăn ở đây ngon như vậy, không khí cũng trong lành, lại không cần đi học, hạnh phúc hơn ở Tam Thanh Cung Hóa ra thằng nhóc này được phái đến là để kéo Tuệ Trí về, ấy thế mà chẳng mấy chốc đã đổi ý. Không biết sư bá cậu mà biết có tức hộc máu hay không.

Thẩm Như Như trầm ngâm gõ bàn trà, kéo chủ đề quay về ban đầu: “Cậu ở Tam Thanh Cung lâu như vậy mà chưa từng thấy ai hoàn tục… Có khi nào hắn ta giống sư phụ cậu, chuyển đến địa phương khác rồi không chịu về?”

“Có ạ, sư huynh Linh Dung và sư thúc Tuệ Viễn, bọn họ đến Tam Thanh Cung của thành phố S. Linh Khê nhớ lại: “Hình như đã bốn - năm năm rồi vẫn chưa gặp lại bọn họ, nghe nói sư huynh Linh Dung lọt vào mắt xanh của đệ tử Huyền môn của Tam Thanh Cung thành phố S nên bị nhận làm học trò rồi, giỏi thật đó. Có điều tôi vẫn thấy Thẩm quan chủ giỏi hơn.

Đoán chừng không hỏi được tin tức gì có giá trị từ Linh Khê, Thẩm Như Như vỗ đầu cậu ta: “Được, cậu tiếp tục học bài đi, cố gắng cuối kỳ đạt được thành tích tốt, nghỉ hè lại đến Huyền Thiên Quan chơi.”

Đuổi Linh Khê quay về học hành xong, Thẩm Như Như đến bên cửa sổ, ngồi xuống đối diện Từ Dẫn Châu, thấy miếng ngọc được anh khắc biến thành miếng ngọc màu vàng nhạt: “Anh khắc xong bùa bình an rồi à?”

Từ Dẫn Châu dừng lại, lấy miếng ngọc phỉ thúy kiêm bùa bình an đưa cho cô: “Không kiếm được dây đeo nào hợp, đợi buổi tối tôi bện cho em một chiếc, ngày mai đưa cho em.

Miếng ngọc phỉ thúy hình chữ nhật, to bằng nửa ngón trỏ, ước chừng chưa dày được hai milimet, trên bề mặt miếng ngọc trơn bóng nhẵn nhụi đó được khắc những đường nét đơn giản của bùa chú, kết hợp với những đường vân xanh biếc tự nhiên của miếng ngọc tạo thành một lá bùa hoàn chỉnh. Thẩm Như Như miết bề mặt miếng ngọc phỉ thúy mát lạnh, cẩn thận đánh giá rồi thốt lên: “Đẹp quá, Châu Châu nhà mình đúng là khéo léo, ngay cả dây đeo mà cũng biết bện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »