Tiệm Tạp Hóa Âm Dương

Lượt đọc: 5302 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 105

❊ ❊ ❊

Thẩm Như Như nhìn bảng tên của chủ nhiệm trên sân khấu và mở Baidu ra để tìm kiếm, ngoại trừ một người trong số họ bị chặn thông tin nên không tìm thấy được, năm ông lão còn lại đều là những nhân vật huyền thoại trong lĩnh vực tương ứng của họ. Ánh mắt của cô tập trung vào Trương đạo nhân một lúc, ông ấy là một người có khí chất tao nhã, dáng người cao ráo, trên người mặc đạo bào màu đen trắng, có một loại cảm giác tiên phong đạo cốt, thực sự không thể tưởng tượng ra hình ảnh ông ấy xắn quần làm ruộng.

Nội dung chính của buổi giao lưu trong buổi sáng ngày đầu tiên là nghe các vị chủ nhiệm phát biểu động viên, buổi chiều sắp xếp các vị tiền bối đạo pháp cao thâm giảng đạo cho mọi người, buổi tối mọi người có thể tự do trao đổi kinh nghiệm và ra ngoài hoạt động, Hiệp hội Đạo giáo không có sự sắp xếp bắt buộc. Thẩm Như Như cẩn thận lắng nghe cả buổi sáng, phát hiện ra rằng những chuyên gia lớn tuổi này hoàn toàn khác với những gì thường thấy trên tin tức, bọn họ không chỉ hài hước mà còn rất dễ gần, sau khi phát biểu xong còn tặng quà cho mọi người, quà tặng đều là gạo, rượu, thảo dược…

Không cần làm gì cả, được ăn uống miễn phí, được ở miễn phí lại còn có quà tặng, trong đầu Thẩm Như Như đột nhiên nhảy ra một suy nghĩ— Thực ra Hiệp hội Đạo giáo là một tổ chức từ thiện …

Bách Lý vui mừng khôn xiết, vui vẻ cất rượu đi: “Không ngờ năm nay lại phát rượu Tam Thanh, may mà đại sư huynh chưa xuất quan Thẩm Như Như thấy dáng vẻ anh ta ước gì có thể mở bình rượu ra uống ngay lập tức thì hỏi: “Hội nghị giao lưu năm ngoái phát thứ gì?”

“Năm ngoái đưa Tam Thanh trản, chính là một chiếc đèn bắt quỷ, hiệu suất sử dụng rất thấp, không bằng rượu Tam Thanh” Bách Lý không thích.

Thẩm Như Như không nói lên lời, rõ ràng Tam Thanh trản thiết thực hơn thức ăn, nó còn không phải là vật tiêu hao, có thể được sử dụng nhiều lần. Quả nhiên là ở trong mắt ma men, không có gì bằng rượu.

Kết thúc bài phát biểu buổi sáng, buổi trưa mọi người đến nhà hàng riêng của khách sạn dùng bữa, sau hai tiếng nghỉ ngơi, lại tiếp tục đến hội trường nghe thuyết pháp.

Người giảng đạo là một ông chú trung niên đến từ Tam Thanh Cung ở thành phố B, nghe nói đã có hơn hai mươi năm kinh nghiệm giảng đạo, rất nổi tiếng trong giới tín đồ ở thành phố B.

Khả năng thuyết pháp của vị này rất tốt, mới đầu Thẩm Như Như không hiểu lắm, nhưng sau đó thì hoàn toàn trầm mê trong cảnh giới đó. Tuy rằng cô vào giới này đã gần một năm, nhưng mỗi ngày chỉ lo vẽ bùa và luyện thuật ngự kiếm, chưa bao giờ tĩnh tâm cảm nhận đạo pháp, có thể nói là một người có kinh nghiệm thực hành nhưng mà kiến thức lý thuyết yếu kém.

Lúc này, được các tiền bối chỉ điểm liền có một loại cảm giác hiểu ra, giống như được khai sáng.

Sau khi nghe hai tiếng, cô lĩnh ngộ được rất nhiều thứ, tốc độ vận chuyển linh lực trong cơ thể cũng nhanh hơn nhiều, một cỗ lực lượng cường đại tràn ngập trong huyết mạch, giống như giây tiếp theo sẽ bộc phát ra.

Các đạo hữu lần lượt ra khỏi hội trường, vừa nói vừa cười, thảo luận về những gì họ vừa học được.

“Đạo pháp của Tuệ Thần đại sư càng ngày càng sâu sắc.

“Đúng vậy! Không hổ là người đứng đầu về Đạo pháp hiện nay, nghe nói tháng trước có một vị cao thủ Phật pháp tìm Tuệ Thần đại sư luận pháp, kết quả lại bị thuyết phục hoàn tục và gia nhập Đạo giáo chúng ta. “Còn có việc này? Tuệ Thần đại sư thật lợi hại!”

Vưu Nhất đi theo phía sau Quang sư thúc, một lúc lại quay đầu lại nhìn cửa hội trường, khó hiểu lẩm bẩm: “Tại sao Thẩm đại sư còn chưa đi ra?”

Quang Hữu Văn nghe thấy anh ta nói thầm gì đó thì quay đầu lại nhìn: “Con đang lẩm bẩm cái gì thế? Vừa rồi có hiểu gì không?”

Vưu Nhất xoa xoa mũi, chột dạ nói: “Cũng tương đối."

Quang Hữu Văn nhìn vẻ mặt của anh ta liền biết anh ta không hiểu gì, nghiêm túc nói: “Vưu Nhất, thiên phú của con rất cao, đừng đi nhầm đường hay làm những điều vô nghĩa”

Vưu Nhất bĩu môi, đang muốn chuyển đề tài thì hội trường phía sau đột nhiên xảy ra một trận hỗn loạn, những người đã ra khỏi lối ra đều chạy lại.

“Nhanh lên, nhanh lên, có một vị đạo hữu lĩnh ngộ, đột phá ngay tại hiện trường”

“Là người trong Huyền Môn rồi, bọn họ đều là quái tài…”

Vưu Nhất gần như là bị người khác đẩy trở lại hội trường, trong sự hỗn loạn, anh ta không thể nhìn thấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh ta chỉ có thể đoán được từ vài câu nói của mấy đạo hữu xung quanh, có một vị đạo hữu trong Huyền Môn, sau khi nghe thuyết pháp đã lĩnh ngộ được đạo pháp, đột phá cảnh giới. Linh lực sau khi đột phá tràn ngập toàn bộ hội trường, ngay cả những đạo hữu khác chưa rời đi cũng được hưởng lợi rất nhiều.

Quang Hữu Văn kéo Vưu Nhất chen vào phía trước mọi người, cảm nhận được sự dao động khác thường trong không khí, không khỏi cảm thán: “Lâu lắm rồi mới cảm nhận được một luồng linh lực mạnh như vậy, không biết là đạo hữu nhà ai, đệ tử trong quan của bọn họ thật có phúc”

“Đúng vậy, thật hâm mộ, tiếc là tôi đã lớn tuổi, nếu không nhất định sẽ đến đạo quan của bọn họ đấu một trận, nếu như lọt vào mắt của vị đạo hữu này, cũng có thể học một ít thuật pháp Huyền Môn.. “Đừng suy nghĩ nhiều như vậy, tìm hiểu nhiều hơn về Đạo pháp và thuyết pháp cho tín đồ cũng rất tốt. Ông xem, Tuệ Thần đạo hữu cũng không có truyền thừa, đạo pháp vẫn cao thâm hơn rất nhiều đệ tử Huyền Môn”

Vưu Nhất im lặng bĩu môi.

Đây là điểm khác biệt giữa đệ tử Huyền Môn và đệ tử Đạo gia bình thường.

Đệ tử bình thường không có truyền thừa của tiên gia, cho dù lĩnh ngộ Đạo pháp thấu triệt và sâu sắc đến đâu thì cũng chỉ có thể là người bình thường. Không có linh lực, không có cách nào ngự kiếm, bày trận, không thể vẽ ra bùa chú có uy lực mạnh mẽ. Còn đệ tử Huyền Môn thì lại khác, bọn họ có thiên phú cực cao, có cơ hội học được thuật pháp truyền thừa của tiên gia, một khi lĩnh ngộ đột phá, sẽ đạt được lực lượng càng mạnh hơn. Nhưng mà đệ tử được tiên gia chọn càng ngày càng ít, hơn một trăm năm, Hiệp hội Đạo giáo cũng chỉ biết đến hơn ba mươi người.

Mọi người cũng chỉ có thể hy vọng một ngày nào đó có thể được những người này nhận làm đồ đệ, cố gắng học tập thuật pháp của tiên gia. Hội nghị giao lưu hàng năm là cơ hội duy nhất để có thể tiếp xúc với những đệ tử Huyền Môn đó, vì vậy, ai cũng nghĩ mọi cách để lấy được danh ngạch tham gia. Nhưng mà hầu hết đệ tử Huyền Môn đều không nhận đệ tử, bởi vì bọn họ dành rất nhiều thời gian để tu luyện, không có tâm tư dạy dỗ đồ đệ, cho nên mọi người cũng chỉ ôm tâm lý thử vận may, cũng không quá cố chấp. Lần này Vưu Nhất có được danh ngạch là lấy từ chỗ cha của anh ta, cha của anh ta chỉ là một đệ tử tục gia bình thường, nhưng vì tổ tiên đều làm về thuật phong thủy cho nên rất có tiếng tăm trong giới, hai năm liên tiếp đều nhận được thư mời màu đen.

Năm ngoái là cha của Vưu Nhất tới, ông ta biết đến sự tồn tại của đệ tử Huyền Học, cho nên, năm nay cố ý đưa thư mời để con trai thay mình tham gia, mục đích là hy vọng anh ta có thể tìm được một sư phụ trong Huyền Môn.

Nghĩ đến đây, Vưu Nhất thở dài, Hiệp hội Đạo giáo nhiều người giỏi như vậy, bao giờ cho đến lượt anh ta?

Quang Hữu Văn kéo anh ta tiếp tục đi về phía trước, mấy đạo hữu có thiên phú tốt đã ngồi tại chỗ tiến vào trạng thái thiền định, tầm nhìn ở hàng đầu tiên trống hơn rất nhiều. Sau khi Quang Hữu Văn nhìn thấy người được vây quanh ở giữa, kinh ngạc nói: “Thì ra là đạo hữu Thẩm!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »