Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 89
âm mưu

❊ ❊ ❊

“Các vị chủ tử, tiểu thư nhà ta còn đang nghỉ ngơi, vẫn là mời các vị trở về đi, chờ tiểu thư tỉnh nô tỳ sẽ nói lại cho tiểu thư.” Tiếng nói của Tiểu Vân vang lên.

“Tiểu Vân, chúng ta chỉ muốn đến thăm muội muội thôi. Nghe nói Vương gia đem những tơ lụa thượng hạng kia ban cho muội muội, tuy rằng chúng ta không có phúc phận đó nhưng cũng nên cho chúng ta chiêm ngưỡng và chúc mừng muội muội một chút chứ.” Giọng nói của Lan Cơ so với ngày hôm qua rõ ràng khách khí hơn không ít, nhưng nghe lại rất giả tạo.

“Lan chủ tử, Tiểu Vân đã nói rồi, tiểu thư đang ngủ, nô tỳ không dám quấy rầy, vẫn là xin mời các vị chủ tử trở về cho. Lúc nào tiểu thư tỉnh lại nô tỳ sẽ chuyển lời giùm.” Tiểu Vân vẫn ngăn cản như cũ.

“Tiểu Vân, ngươi mau tránh ra, nếu muội muội muốn trách tội thì ta sẽ chịu trách nhiệm.” Lan Cơ đẩy Tiểu Vân ra, muốn xông vào. Vừa mới được sủng ái mà đã bắt đầu ra vẻ sao?

Lúc này cửa lại bị đẩy ra, Cung Tuyết Thiến với vẻ mặt lười nhác xuất hiện trước mặt bọn họ.

“Tiểu Vân, chuyện gì mà ồn ào như vậy? Hóa ra là các vị tỷ tỷ. Mới sáng sớm, có chuyện gì sao?” Nàng lấy tay che miệng ngáp hỏi.

“Tiểu thư, là các vị chủ tử muốn đến xem những tơ lụa mà Vương gia ban cho tiểu thư.” Tiểu Vân vội vàng bẩm báo.

“Muội muội, thật ngại quá, quấy nhiễu muội nghỉ ngơi rồi.” Trên khuôn mặt Lan Cơ bày ra một nụ cười gượng gạo.

“Là do muội muội dậy muộn, tất cả đều do Vương gia cả.” Cung Tuyết Thiến cố ý nói thật mờ ám, bị các nàng ức hiếp đủ lâu rồi, bây giờ là thời điểm nàng nên phản kích. Sau đó nàng nói tiếp: “Các tỷ tỷ muốn xem thì mời vào.”

Sắc mặt của vài người trong bọn họ liền thay đổi, nhưng lần này cũng không châm chọc giống lần trước mà cố nén toàn bộ oán khí ở trong lòng.

“Tiểu Vân, đưa cho các vị tỷ tỷ nhìn xem.” Cung Tuyết Thiến phân phó.

“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Vân bưng xấp tơ lụa màu lam nhạt ở trong tay đi đến: “Các vị chủ tử, đây chính là tơ lụa Vương gia ban cho.”

Ánh mắt của bọn người Lan Cơ, Mai Cơ lóe sáng, lấy tay vuốt ve, cảm giác mềm mại trơn nhẵn ở trên tay khiến người ta yêu thích không muốn buông tay. Chỉ sợ cả đời này của bọn họ cũng không thể mặc được loại y phục như vậy, mà bọn họ cũng thật sự không nghĩ ra sao nàng có thể dễ dàng có được sự sủng ái của Vương gia như vậy? Cảm thấy ghen tị, không cam lòng muốn chết.

“Các vị chủ tử đã xem xong chưa? Để nô tỳ cất đi.” Tiểu Vân nhìn thấy sự tham lam trong mắt các nàng liền nói.

“Muội muội thật sự là có phúc, Vương gia tặng cho muội đồ quý giá như vậy khiến các tỷ tỷ thật hâm mộ.” Lan Cơ giả tâm giả ý cười nói.

“Tỷ tỷ nói gì vậy, muội muội là người ngốc ắt có ngốc phúc, không tranh không đoạt lại ngoài ý muốn có được sự ân sủng của Vương gia.” Trong lời nói của Cung Tuyết Thiến ẩn chứa ám chỉ và trào phúng bọn họ. Bọn họ không ngừng tranh đoạt, cuối cùng lại chẳng đạt được cái gì cả.

“Sao muội muội có thể là người ngốc có ngốc phúc được, bản lĩnh của muội muội hẳn là rất lớn mới đúng.” Sắc mặt Mai Cơ không tốt nói, chuyện ngày hôm qua nàng còn kìm nén ở trong lòng, oán khí không thể phát tác được.

“Vậy cũng phải cảm ơn các tỷ tỷ, nếu không có các tỷ tỷ thường xuyên dạy bảo thì sao muội muội có thể tiến bộ nhanh như vậy.” Cung Tuyết Thiến cũng không hề yếu thế, đánh trả bọn họ.

“Được rồi, muội muội, bọn ta không quấy rầy muội nghỉ ngơi nữa, cũng nên cáo từ rồi.” Lan Cơ ở bên cạnh đột nhiên nói, nếu nói tiếp chỉ sợ sẽ xảy ra rắc rối, dù sao hiện tại nàng đang được sủng ái, không thể chọc vào.

“Các tỷ tỷ đi thong thả, muội muội không tiễn.” Cung Tuyết Thiến nói, coi như nàng ta thức thời.

Đi khỏi Tuyết Uyển, Lan Cơ liền để lộ ra vẻ mặt cực kỳ bất bình nhưng cũng ẩn chứa lo lắng nói: “Thật không biết nàng ta dùng thủ đoạn gì mà lại có thể khiến Vương gia ban cống phẩm kia cho, xem ra những ngày tháng ở Vương phủ của chúng ta sau này sẽ khó sống, chỉ sợ sau khi được sủng ái nàng ta sẽ trả thù chúng ta.”

“Ta cũng đang lo lắng điều này. Sau này chúng ta phải luôn luôn cẩn thận.” Trong mắt Mai Cơ cũng mang theo lo lắng. Dù sao năm năm trước suýt chút nữa bọn họ đã đánh chết nàng, sao nàng có thể quên được.

“Không bằng chúng ta tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước để chiếm ưu thế) diệt trừ nàng ta.” Tình Cơ ở bên cạnh đề nghị.

“Tiên hạ thủ vi cường?” Lan Cơ và Mai Cơ liếc mắt nhìn nhau một cái, hiển nhiên cũng có cùng ý định.

“Vậy ngươi nghĩ phải làm gì?” Mai Cơ nhìn nàng hỏi.

“Ta….” Tình Cơ chần chừ một lát rồi nói: “Nếu để cho Vương gia thấy nàng cùng nam nhân khác ở trên giường cùng nhau, vậy các ngươi nói xem, Vương gia sẽ làm gì?” Tình Cơ chỉ muốn nàng thất sủng, khiến Vương gia hưu nàng.

“Vì sao không dứt khoát khiến nàng ta biến mất đầu xuôi đuôi lọt?” Lan Cơ lại hung tợn nói.

“Biến mất?” Tình Cơ hoảng sợ, nàng ta không nghĩ đến cần phải giết người diệt khẩu.

“Lan Cơ, trước tiên cứ làm như Tình Cơ nói đi, nếu không được thì mới khiến nàng ta biến mất.” Mai Cơ nói. Dù sao cũng là giết người, nếu như có thể không giết mà giải quyết được vấn đề đương nhiên sẽ tốt hơn.

“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?” Tình Cơ hỏi.

“Đến Mai Uyển của ta đi, chúng ta thương lượng chút ít.” Mai Cơ nói.

“Được.” Các nàng kia gật đầu.

Sau khi bọn họ thương lượng xong, một âm mưu đang được lặng lẽ tiến hành.

Tuyết Uyển.

Cung Tuyết Thiến liên tục bị hắt xì nhưng lại không biết vì sao.

“Tiểu thư, hôm nay người quá tuyệt vời, người không thấy sắc mặt xấu hổ của bọn họ đâu, mà bọn họ cũng không còn vẻ kiêu ngạo giống như trước kia nữa. Đây chính là bài học cho bọn họ, xem bọn họ còn đắc ý nữa không.” Tiểu Vân mở mày mở mặt nói.

“Nếu không phải trước đây bọn họ quá đáng quá thì hôm nay ta cũng sẽ không đối đãi với bọn họ như vậy.” Cung Tuyết Thiến thở dài, đều là nữ nhân tội gì phải làm khó nhau. Nhưng mà từ xưa đến nay nữ nhân vẫn đều làm khó nhau.

“Tiểu thư, người không muốn báo thù sao?” Tiểu Vân nhìn nàng hỏi, dù sao năm năm trước bọn họ từng rất ác độc đánh đập tiểu thư, chính nàng vẫn luôn nhớ rõ.

“Báo thù? Quên đi, tha được thì nên tha (ý nói làm người phải có lòng khoan dung độ lượng), chuyện hôm nay cũng đã đủ khiến bọn họ buồn bực rồi. Còn cái gì khiến bọn họ khó sống hơn là bị thất sủng nữa.” Cung Tuyết Thiến lắc đầu nói, không có sự sủng ái của Vương gia thì bọn họ có thể kiêu ngạo như thế nào được.

“Tiểu thư, người đúng là rất thiện lương, hi vọng bọn họ có thể hiểu được tấm lòng của tiểu thư, không tiếp tục gây khó dễ cho tiểu thư nữa.” Tiểu Vân nói, nhưng nàng tuyệt đối không hi vọng có chuyện đó, dù sao bọn họ vẫn sẽ tiếp tục cùng tiểu thư tranh sủng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »