Tiểu Thiếp Vị Thành Niên

Lượt đọc: 4739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »
Chương 79
nghi hoặc

❊ ❊ ❊

Cung Tuyết Thiến hung hăng trừng mắt nhìn hắn, thật muốn đem hắn thiến thành thái giám. Thái giám? Trong lòng liền nghĩ đến hình dáng lúc hắn biến thành thái giám, tâm tình tốt hơn nhiều, khóe môi nhịn không được mỉm cười.

“Ngươi lại đang có chủ ý quái quỷ gì đấy?” Tiếng nói của Mộ Dung Trần đột nhiên vang lên bên tai.

“Ta thì có thể có chủ ý quái quỷ gì được chứ.” Cung Tuyết Thiến hoảng sợ, cho dù là có thì nàng có thể nói cho hắn sao? Nàng vừa nghĩ vừa xoay người trở lại chỗ ngồi của mình, tiếp tục ăn cơm.

Mấy nữ nhân đang ngồi bên bàn ăn đều không nói một lời nào nhưng nàng có thể cảm giác được những ánh mắt ghen tị cừu hận của bọn họ đang ngầm bắn tới.

Dùng xong bữa tối, bước ra đại sảnh, trong khoảnh khắc đi ngang qua nàng, mấy nữ nhân đều hung hăng trừng mắt nhìn nàng, Cung Tuyết Thiến giả bộ không nhận ra, vừa định rời đi thì chợt nghe Mộ Dung Trần ở phía sau mệnh lệnh: “Mạnh Tâm Nghi, theo bổn Vương đến thư phòng.”

“Dạ.” Cung Tuyết Thiến theo sau hắn đến thư phòng.

Vừa đến thư phòng, Mộ Dung Trần liền phân phó: “Mài mực cho bổn Vương.”

“Mộ Dung Trần, đủ rồi đấy, trong Vương phủ của ngươi có nhiều nô tỳ như vậy sao lại muốn ta mài mực giúp ngươi.” Cung Tuyết Thiến rốt cục không thể nhịn được nữa, ngồi sang bên cạnh không thèm để ý mệnh lệnh của hắn.

“Bổn Vương muốn thế.” Giọng điệu của Mộ Dung Trần có chút vô lại.

“Ngươi muốn, nhưng ta không muốn.” Cung Tuyết Thiến nói, nàng mới không muốn hầu hạ hắn đâu.

“Mạnh Tâm Nghi, trước khi nói chuyện, ngươi tốt nhất nên cân nhắc một chút, ở nơi này ngươi có tư cách nói “không” sao?” Ánh mắt của Mộ Dung Trần nhìn thẳng vào nàng châm chọc.

“Nếu ta cứ muốn nói “không” thì sao?” Cung Tuyết Thiến không tin, ngang ngạnh nói.

“Ngươi hẳn biết hậu quả của việc này ra sao?” Mộ Dung Trần nhìn nàng chằm chằm, lời nói mang tính uy hiếp rõ ràng.

Cung Tuyết Thiến tức giận đến mức mặt đỏ bừng, trừng mắt nhìn hắn nói: “Mộ Dung Trần, ngươi đường đường là một Vương gia, không thể đổi phương thức khác bớt đê tiện hơn sao?”

“Phương thức không quan trọng, dùng được là tốt rồi, hơn nữa đối với ngươi thì….” Khóe môi Mộ Dung Trần khẽ nhếch, lập tức ra lệnh: “Mài mực.”

Cung Tuyết Thiến cho dù trăm ngàn lần không muốn cũng không thể không đi đến mài mực cho hắn.

Mộ Dung Trần cầm tấu chương bên cạnh lên xem, đợi nàng mài mực xong rồi mới nhấc bút lông viết vài chữ như phượng múa rồng bay lên trên tấu chương.

Cung Tuyết Thiến nhìn nét chữ cứng cáp có lực của hắn, không nghĩ đến con người hắn không ra sao cả nhưng chữ viết cũng không tồi.

“Chữ viết của bổn Vương có phải rất đẹp hay không?” Mộ Dung Trần thấy nàng nhìn chữ viết của mình chằm chằm liền nói.

“Cũng được.” Cung Tuyết Thiến không cười nói.

“Cũng được?” Mộ Dung Trần thiếu chút nữa ngất xỉu vì thiếu khí, hắn viết chữ bằng bút lông mười mấy năm không đứng thứ nhất thì cũng phải thứ nhì, vậy mà ở trong miệng nàng rõ ràng lại là “cũng được”. Hắn liền lạnh lùng nhìn nàng nói: “Vậy để bổn Vương mở rộng tầm mắt về chữ của ngươi.”

Nếu hắn nhớ không lầm thì nàng hoàn toàn không thích luyện chữ, chữ của nàng viết ra dù tốt hay xấu thì cũng chỉ có thể gọi là chữ thôi.

“Tốt, vậy ta đây sẽ giúp Vương gia mở mang kiến thức về cái gì mới được gọi là chữ chân chính.” Cung Tuyết Thiến không chút khách khí cầm lấy bút lông viết xuống tờ giấy bên cạnh ba chữ “Mộ Dung Trần”, dù sao thì nàng cũng là người đứng đầu của cuộc thi viết chữ bằng bút lông, còn đặc biệt nghiên cứu qua rất nhiều thư pháp.

Mộ Dung Trần nhìn chằm chằm nét chữ như rồng bay phượng múa, nước chảy mây trôi, sắc sảo tinh tế kia, không giống chữ viết được viết ra từ tay một nữ tử, ánh mắt mang theo vài phần kinh ngạc, vài phần hoài nghi. Từ khi nào chữ viết của nàng đẹp đến như vậy?

“Vương gia thấy thế nào?” Trên mặt Cung Tuyết Thiến mang theo vài phần đắc ý, từ ánh mắt kinh ngạc kia của hắn nàng cũng đã biết đáp án.

“Miễn cưỡng chấp nhận được.” Mộ Dung Trần thuận miệng đáp, trong lòng lại nghi hoặc không thôi.

“Ghen tị...ngươi rõ ràng ghen tị.” Đôi mắt của Cung Tuyết Thiến chứa vẻ xấu xa nhìn hắn.

“Bổn Vương ghen tị sao? Ngươi có cái gì đáng để bổn Vương ghen tị chứ.” Mộ Dung Trần hừ một tiếng.

“Ta có rất nhiều thứ đáng để ngươi ghen tị, chỉ là ngươi không biết mà thôi.” Cung Tuyết Thiến ra vẻ thần bí nói, cố ý muốn làm hắn hiếu kì.

“Vậy sao? Bổn Vương thật muốn biết đó là gì.” Ánh mắt của Mộ Dung Trần khẽ nhíu lại, nàng có bí mật gì mà hắn không biết sao?

“Đáng tiếc ta không muốn nói cho ngươi biết.” Cung Tuyết Thiến ngang nhiên nhìn hắn.

“Bổn Vương sẽ có biện pháp làm cho ngươi nói ra.” Mộ Dung Trần lấy tay ôm chặt thắt lưng của nàng.

“Đổi phương pháp khác đi, ta đã miễn dịch rồi.” Cung Tuyết Thiến lạnh lùng đẩy hắn ra, đứng dậy nói: “Ta mệt mỏi rồi, muốn đi ngủ.”

Nói xong không đợi hắn đồng ý liền xoay người rời đi.

Lúc này Mộ Dung Trần cũng không có ngăn cản nàng mà chỉ cầm lấy tờ giấy ở trên bàn, nhìn ba chữ “Mộ Dung Trần” ở mặt trên, trong mắt lộ ra vẻ cảnh giác.

Quay ra ngoài cửa gọi lớn: “Người đâu?”

“Vương gia có gì phân phó?” Một nha hoàn liền đi vào, cung kính hành lễ nói.

“Đến Tuyết Uyển đưa nha hoàn của Tuyết Cơ đến gặp bổn Vương.” Mộ Dung Trần phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Tiểu nha hoàn vội vàng rời đi.

Rất nhanh Tiểu Vân liền tiến vào hành lễ, trong lòng bất an: “Nô tỳ tham kiến Vương gia.”

“Tiểu Vân, bổn Vương hỏi ngươi, từ khi nào thì tiểu thư nhà ngươi bắt đầu học viết chữ?” Mộ Dung Trần trực tiếp hỏi.

“Bẩm vương gia, từ năm năm trước, lúc tiểu thư một mình ở Tuyết Uyển không có việc gì làm thường thích viết chữ.” Tiểu Vân thành thật hồi đáp.

Hóa ra nàng lợi dụng năm năm này học được, xem ra hắn thật sự phải nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, nghĩ vậy liền hỏi: “Nàng còn học gì nữa không?”.

“Bẩm Vương gia, hết rồi ạ.” Tiểu Vân lắc đầu đáp.

“Được rồi, lui xuống đi.” Mộ Dung Trần phân phó, biết rằng nàng chỉ là cố ý làm ra vẻ huyền bí.

“Nô tỳ cáo lui.” Trong lòng Tiểu Vân đang căng thẳng liền thả lỏng, vội vàng lui ra, không rõ Vương gia hỏi cái này để làm gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225
Tiến »