Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2561 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 101
thanh huyền cung chủ

❊ ❊ ❊

Đạo lôi điện thứ nhất vừa biến mất, tiếng sấm còn chưa kịp tiêu tán, đạo thứ hai, thứ ba đã xuất hiện! Trong nháy mắt, gian nhà run rẩy như đang gặp động đất, thế nhưng, ba đạo lôi toàn bộ đều bị thu vào tay Lục Áp, mà Lâm Kiến Nho nằm dưới đất cách đó năm thước lại vô cùng hoàn hảo, không chịu bất luận ảnh hưởng gì!

... Không, cũng không hoàn toàn là như vậy!

Theo tiếng sấm tản đi, dòng máu chảy ra từ mũi và miệng hắn ngừng chảy, gò má khô quắt cũng dần trở lại bình thường, nửa khắc trôi qua, hắn thở dài một tiếng, sau đó liền chầm chậm mở mắt!

" Các ngươi..."

Hắn còn chưa dứt lời, Mộ Cửu đã ngồi xuống bắt mạch cho hắn, không nghĩ tới linh lực phản phệ của hắn nay đã trở nên ôn thuận, mà tinh nguyên truyền tới từ đan điền của hắn so với trước kia cũng mạnh mẽ hơn nhiều!

" Hắn... tấn cấp thành công rồi?"

Nàng có chút khó tin nhìn Lục Áp, sao lại có thể như thế nhỉ? Nàng tin Lục Áp có thể thay hắn hóa giải lôi kiếp, nhưng lôi kiếp đã hóa giải rồi, hắn làm sao lại tấn cấp được?

Vẻ mặt Lục Áp cũng không đẹp đẽ gì. Hắn ngồi xuống, đoạt lấy cổ tay Lâm Kiến Nho từ tay nàng, ngưng thần một khắc, ánh mắt bắt đầu trở nên ác liệt: " Ngươi đã làm gì?!"

Lâm Kiến Nho vừa thanh tỉnh cũng không khỏi hãi hùng, trước kia hắn chỉ nghĩ Lục Áp là một tiểu tán tiên du thủ du thực, nhưng lúc này, ánh mắt của hắn nơi nào còn giống du thủ du thực? Hắn mấp máy môi, không nói nên lời.

" Tuy ngươi đã vượt lên hai cấp, nhưng linh căn của ngươi không tịnh, hơn nữa còn mang theo tà căn, ngươi đã làm gì?" Lục Áp dùng ba ngón tay chặn mạch của hắn, ánh mắt không tốt lên chút nào, " Ngươi gϊếŧ người?"

Sắc mặt Lâm Kiến Nho trắng bệch, hắn nhìn về phía Mộ Cửu, hắn vẫn chưa đem chuyện này nói cho người thứ hai, chẳng lẽ là do nàng nói?

Mộ Cửu cũng cực kì khó tin, Lục Nhai còn có thể đoán được Lâm Kiến Nho đã làm chuyện gì? Còn biết được tình hình linh căn của hắn?

Hắn lại thần thông như thế...

" Ta... ta chỉ lỡ tay gϊếŧ mà thôi." Lâm Kiến Nho biết lúc này không thể không nói thật, vừa rồi khi tỉnh lại, hắn thấy cả người khoan khoái, linh lực dồi dào, mạnh mẽ hoạt động theo ý niệm của hắn, liền biết tất cả những chuyện này là do Lục Áp giúp. Mạch máu hiện tại còn đang nằm trong tay Lục Áp, hắn còn có thể che giấu được sao?

" Ngươi gϊếŧ ai?" Lục Áp nhíu mày, " Nghe nói phụ thân ruột của ngươi đã chết, có phải do ngươi xuống tay? Còn nữa, viên nguyên đan thủ hộ nguyên thần trong cơ thể ngươi, có phải chính là viên đan dược thất lạc trong cơ thể Lâm Tiếp?"

Lâm Kiến Nho vã mồ hôi như tắm.

Lục Áp nhìn hắn một lúc, cuối cùng khinh bỉ thả tay hắn ra, sau đó đưa tay hướng về phía đan điền của hắn.

Mộ Cửu bừng tỉnh, ý thức được hắn định làm gì, giật mình nhào tới: " Đừng gϊếŧ hắn! Hắn không cố ý làm vậy, chỉ là bị mẹ cả bức bách mà thôi!"

Tay Lục Áp bị Mộ Cửu gắt gao ôm lấy, Lâm Kiến Nho cũng sợ đến mức mặt cắt không còn chút máu nào!

Hắn biết một chưởng kia đè xuống sẽ có hậu quả gì, bởi lúc trước hắn chính là gϊếŧ Lâm Tiếp bằng thủ đoạn đó!

Hắn không muốn chết, hắn không thể chết được!

Hắn run rẩy nói: " Hắn hại mẹ ta, ta bất quá chỉ muốn hắn đền mạng mà thôi..."

Lục Áp híp mắt nhìn hắn, chân khi trên tay dần dần tản đi.

Hắn đứng lên, không nói một lời liền bước ra khỏi cửa.

Mộ Cửu nhanh chóng đuổi theo: " Tuy Lâm Kiến Nho quả thật là mang tội gϊếŧ cha, nhưng hắn cũng đã thừa nhận rồi. Nói thật, nếu ta là hắn, ta cũng không biết có thể làm ra chuyện như vậy hay không, cũng không biết có thể nhẫn nhịn được đến ngày hôm nay. Người không phải Thánh Hiền, huống hồ hắn còn có ẩn tình, ngươi có thể không cáo trạng hắn không?"

Lục Áp lạnh nhạt nhìn nàng, một lúc sau lên tiếng: " Ta có thể không trừng trị hắn, thế nhưng nàng nhất định phải đồng ý với ta, sau này không được tiếp tục giao du với hắn."

" Tại sao?" Mộ Cửu khó hiểu.

Lục Áp đáp: " Linh căn của hắn không tịnh, từ lâu đã sinh ra tà căn, ngươi không ép được hắn."

Hắn đối với Lâm Kiến Nho có lẽ cũng có chút phiến diện, nhưng sự phiến diện này còn xa mới đủ để khiến hắn nhằm vào hắn.

Đối với người khác mà nói, Lâm Kiến Nho không tính là gì, nhưng Mộ Cửu quả thực như một tờ giấy trắng. Lâm Kiến Nho này tuy thân thế nhấp nhô nhưng tâm tư phức tạp, nếu hắn không có lòng dạ thâm trầm như vậy, Lục Áp cũng sẽ đưa tay kéo hắn một cái. Nhưng Lâm Kiến Nho luôn mang theo sự thù hận, muốn đọ sức với kẻ thù, bởi lợi ích liền đem kẻ thù sát hại, điều này đã không còn đơn thuần nữa.

Một người đạo tâm không tịnh, còn nói được gì nữa?

Mộ Cửu im lặng một lát, nhìn về phía cửa sổ, cuối cùng cũng gật đầu: " Ta đồng ý."

Nàng và Lâm Kiến Nho chỉ là bằng hữu, lại không đến mức không rời bỏ nhau được. Bây giờ hắn đã tấn cấp thành công, hơn nữa còn trực tiếp nhảy qua Kết Đan kỳ, tiến vào Nguyên Anh kỳ, sau này cũng không cần dựa dẫm vào Minh Nguyên Tông nữa. Nếu nhất định phải dùng cách đó để đổi lại cho hắn sự bình an, nàng cứ làm như vậy đi.

Hơn nữa, ngoại trừ điều đó, nàng đối với lựa chọn của Lâm Kiến Nho cũng không đồng tình. Nàng vẫn hi vọng, hắn có thể suy nghĩ thật kĩ.

Lục Áp gật gù, dắt tay nàng đi, từng bước đi ra khỏi tiểu viện.

Ánh mặt trời chiếu xuống hai bóng người một cao một thấp, mang lại một loại cảm giác bình yên.

Lâm Kiến Nho đi đến bên cửa nhìn họ rời đi, một tia ấm áp còn sót lại trong mắt dần dần chuyển lạnh.

Hắn coi nàng là người đáng tin cậy nhất, không ngờ nàng lại tiết lộ chuyện này cho người khác...

Hắn nhếch môi cười khổ, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Mộ Cửu và Lục Áp trở về Tử Linh uyển, lúc này, Mộ Tiểu Tinh đã làm cơm xong.

Thượng Quan Duẩn trong tay bưng hai cái bát, còn ngó đầu nhìn nhìn vào nồi cơm. May mà hắn thức thời, còn biết hỗ trợ.

A Phục liều mạng chen vào giữa hắn và Tiểu Tinh, không cho hắn đến gần Tiểu Tinh quá, chỉ là thân thế quá béo, suýt nữa làm Tiểu Tinh vấp ngã, vì thế liền bị Tiểu Tinh ôm đến dưới tàng cây Tử Đằng.

Mộ Cửu đang đứng trong sân, bỗng nhiên quay người, theo chân Lục Áp tiến vào phòng.

" Rốt cuộc ngươi là ai?" Đôi mắt nàng sắc bén như dao, nghi ngờ dò xét hắn.

Lục Áp nghe vậy liền ngừng chân. Sau đó, hắn liền quay người, đi tới trước mặt nàng, ngắm nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp ấy.

" Ta đã nói rồi, ta là Lục Áp."

Sắc mặt Mộ Cửu liền biến đổi, đôi môi hơi run rẩy.

Lục Áp liền đưa tay ra. Trên bàn tay như ngọc hiện ra một cảnh tượng, đó là một cung điện hùng vĩ chạm khắc đủ loại hoa văn phiền phức. Hắn lười biếng nằm trên chiếc giường ngọc, Thanh Loan đông đảo đứng hai bên hầu hạ, Đế Giang xinh đẹp múa những điệu múa uyển chuyển trong đại điện, Huyền Điểu bưng trà dâng nước, Hỏa Phượng đấm chân dương quạt...

(Thanh Loan: một loài chim họ chim sẻ, Đế Giang: một sinh vật họ Rồng)

" Đây là Thanh Huyền Cung của ta." Hắn nói, " Đứng ở Tứ Phương Các nằm trên tầng cao nhất trong cung của ta, có thể nhìn thấy phong cảnh toàn bộ cửu châu đại địa."

Thanh Huyền Cung...

Đầu Mộ Cửu bỗng ong lên.

Nàng biết, mỗi một người trong tứ thần thượng cổ đều có một tòa cung, cung của Lục Áo Đạo Tổ tên là Thanh Huyền Cung, Lưu Dương đã nói cho nàng biết.

Lưu Dương còn nói, trên tầng trời thứ 39, kẻ có thân phận thấp nhất cũng có lai lịch không bình thường, mà... sống xa hoa hưởng thụ nhất, chính là Lục Áo Đạo Tổ. Thanh Huyền Cung của hắn chẳng những có vô số pháp khí, linh bảo, còn có thể tùy ý gặp được thần thú thượng cổ... Thanh Huyền Cung của hắn, thật sự có thể nhìn thấy được toàn bộ cửu châu đại địa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ