Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 195
tìm ra điểm đáng ngờ

❊ ❊ ❊

" Tuy Long Vương sau khi bị thương ở Đông Côn Luân liền trực tiếp đến Đông Hải, nhưng đối với Vương Hậu của Long Cung, hài tử liên sinh đều muốn một tay khống chế như ngài mà nói, muốn tìm được tiền căn hậu quả thì sao lại không thể? Huống hồ, Long Vương chỉ là không muốn nói cho các ngươi, cũng không cấm có người truyền tin tức cho ngươi. Lại có, Đông Hải Long Vương ban xuống Băng Phách Khóa, lấy sự khôn khéo của Vương Hậu thì không khó phát hiện."

Vương Hậu yên lặng một lát, chậm rãi nói: " Nếu ngươi không nói thì ta còn thực sự không biết. Thế nào, năm ngàn năm trước hắn bị thương ở Đông Côn Luân?"

Mộ Cửu quay người, cười một tiếng: " Mới đầu ta cho rằng Vân Khiển quả là một cao thủ diễn kịch, mãi cho đến khi nàng ta vạch trần Long Vương. Nhưng hiện tại ta mới phát hiện, hành động của Vương Hậu mới là cao minh hơn tất cả bọn họ. Ngài không chỉ đắc thủ, hơn nữa còn qua mắt tất cả những người liên quan."

Vương Hậu ngồi thẳng, khỏe môi nhếch lên: " Lời của cô nương là thế nào?"

Mộ Cửu đi dạo dưới thềm ngọc dọc theo liêm long: " Toàn bộ sự việc, ta đoán Vương Hậu chính là bàn tay lớn trong hậu trường.

Năm ngàn năm trước, chuyện Long Vương bị thương, Vương Hậu tất đã biết rồi. Thế nhưng, Long Vương cẩn thận, khi gặp Vân Khiển cũng sẽ không để ngài phát hiện. Sau khi Vân Khiển xuất hiện, mang Trần Bình đến Long Cung liền làm lộ ra chuyện Long Vương và nàng ta có tư tình, thân là chính thất, đương nhiên ngài sẽ cật lực phản đối.

Vân gia cũng liệu đến tầng này, nhân cơ hội muốn lấy được Băng Phách Khóa, khi đó mới chính thức đem đến hòa nghi. Cũng chính là từ chuyện đó, ngài mới biết Đông Hải Long Vương đã đem Băng Phách Khóa có tác dụng hộ linh thủ linh ban cho Long Vương. Ngài đương nhiên sẽ hoài nghi, tại sao vật quan trọng như vậy mà ngài lại cần phương thức như thế để biết được nó nằm trong tay phu quân ngài? Chỉ cần điều tra thêm một chút, chuyện Long Vương bị thương liền bị tra ra.

Ngài đối với Long Vương như thế, đối với mục đích ẩn giấu sau lưng Vân Khiển liền sinh ra hoài nghi. Vì thế, ngài phát hiện, không riêng gì Vân gia hết sức cần đến Băng Phách Dương Khóa này, thân thế của Long Vương mấy nghìn năm nay cũng là dựa vào nó mới có thể duy trì. Sau đó, để trả thù Long Vương phản bội, còn có Vân Khiển chen chân, ngài liền lên một kế hoạch trả thù hoàn mĩ.

Ngài một mặt bỏ mặc họ tiếp tục vụиɠ ŧяộʍ, một mặt lại trong bóng tối không chút biến sắc đem Băng Phách Dương Khóa thu vào tay.

Long Vương vì bị ngài bỏ mặc nên cũng tùy ý lớn mật với Vân Khiển, tuy có nghi ngờ thái độ thay đổi của ngài nhưng rốt cuộc cũng đánh không lại sự ôn nhu cố ý của Vân Khiển. Tình cảm từ từ phát triển, thậm chí Long Vương còn có suy nghĩ mang Vân Khiển và Trần Bình đến Long Cung. Lúc này, ngài cố ý tạo ra chuyện Ngao Khương làm tổn thương Trần Bình.

Ngao Khương nhận quà của Trần Bình, vì nghe tin ngươi đến nên trong cơn kinh hoàng đã ném quà của hắn vào góc tường, nhưng Trần Bình không phải phàm nhân, hắn sinh ra là Long Phương, há có thể khiến hắn trọng thương? Mà vừa vặn lại khiến tính tình hắn đại biến? Trần Bình là nhi tử của Ngao Sâm và Vân Khiển, cũng là kẻ thù của ngươi, thương thể là do ngươi hại hắn, không cần có lí do khác."

Nói tới đây, nàng hơi dừng lại một chút, lại nói tiếp: " Vốn ta không nghĩ chuyện Ngao Khương làm thương tổn Trần Bình còn có nội tình phía sau, nhưng khi ta nhận định Băng Phách Dương Khóa nằm trong tay ngài, ta liền nghĩ đến khả năng này. Vì tính tình Trần Bình đại biến, ngài liền vừa vặn có thể hạ lệnh đưa hắn về Ngọc Lĩnh.

Lẽ nào ngươi sẽ cam tâm để người ngoài đến chia cắt tình cảm của nhi tử nhi nữ vốn thuộc về ngài sao? Coi như ngài không thích Băng Hồ, chí ít cũng không có lí do để Long Vương vừa lòng đẹp ý hưởng hết tề nhân chi phúc. Vì đối với địa vị chính thất của ngài mà nói, Long Vương đã xúc phạm sâu sắc đến ranh giới của ngài.

Sau đó, Trần Bình bị đưa đến Bắc Di, ngài hiện tại xem như là vừa ý, lại sao đó nghe tin hắn chết trong tay ta, ngài đương nhiên là càng yên tâm. Cũng bởi vậy, khi Long Vương bắt ta đến đây, ngài mới có thể chưa từng lộ ra biểu tình thái quá. Đó là bởi ngài đang nắm trong tay đường máu của cả Long Vương và Vân gia, Băng Phách Dương Khóa nằm trong tay ngài, ngài biết chung quy Long Vương và Vân Khiển sẽ trở mặt thành thù.

Nếu ta không đoán sai, lí do Vân Khiển xông vào cung, lí do Long Vương mang theo Ngao Khương đến Ngọc Lĩnh, ngài đều biết rất rõ. Chính là vì biết mỗi người họ đều có tâm tư riêng, ngài mới lựa chọn khi họ ra ngoài mà lập tức mang Băng Phách Dương Khóa rời đi khỏi trận địa.

Kế tiếp, ngài liền an nhiên ngồi trong Khúc Nhạn Cung nhìn họ một mặt ân ái giả tình, một mặt minh tranh ám đấu, mà ngài chính là người được cười cuối cùng."

Mộ Cửu êm tai nói ra toàn bộ quá trình, lại như kể về chuyện của người khác mà bình tĩnh không hề lay động.

Nhưng Vương Hậu đang ngồi ngay ngắn cạnh bàn đã sớm không cười nổi, trên khuôn mặt đẹp đẽ đã hiện lên gân xanh, người cũng không nhúc nhích như một pho tượng.

Mộ Cửu quay lại trước mặt nàng ta, nói: " Cho tới khi con Cổ Điêu kia tới giả mạo Ngao Nguyệt công chúa, ta nghĩ là, hẳn là Vương Hậu cố ý làm ra rồi. Vương Hậu thân là công chúa Long tộc, có tu vi không phân cao thấp với Long Vương, nô dịch hoặc dụ dỗ một con Cổ Điêu thay ngài làm việc sẽ không quá khó khăn. Vì thế, Ngao Nguyệt công chúa vẫn luôn rất an toàn, một mực nằm trong tay ngài, vì thế Cổ Điêu sống trong Long Cung lâu như vậy cũng chưa từng bị ai nhìn thấu, là như thế phải không?"

Vương Hậu vẫn không nhúc nhích, châu quang bên dưới nàng ta như hòa làm một thể với cả sảnh đường hoa lệ.

Trong đại điện, ngoại trừ liêm mạn và quần áo đang lay động trong gió thì chỉ có tàn hương rơi trên bàn thờ thần Chúc Dung trong góc điện mới chứng minh được rằng thời gian không dừng lại.

" Sao ngươi lại hoài nghi ta?"

Hồi lâu sau, Vương Hậu mới hít một hơi, chậm rãi đứng lên.

" Thật ra lần này ta đến Long Cung cũng chưa từng hoài nghi Vương Hậu." Mộ Cửu nói, " Khi Ngao Khương lên Thiên Đình, nói với ta rằng Long Vương bị bệnh nặng mà Vương Hậu chưa từng hỏi thăm, ta thậm chí còn vô cùng thương cảm cho tâm tình của ngài. Vì dưới cái nhìn của ta, Long Vương và Vân Khiển quả là đã khiến ngài phải chịu thương tổn to lớn, ngài như thế nào thì cũng không quá đáng.

Nhưng khi ta từ Ngọc Lĩnh trở về, gặp Long Vương, thấy bộ dạng của hắn, mà lại biết Vương Hậu trước sau cũng không đến thăm, ta mới có một điểm nghi hoặc. Mặc kệ ngài hận hắn cỡ nào, vào lúc này càng phải nên đến xem hắn, không phải sao? Hắn tạo ra thương tổn lớn như vậy cho ngài, cuối cùng đã phải chịu quả báo, tại sao ngài lại phải làm như thế đây?

Sau đó, ta xem xét hết tất cả lợi ích tổn hại của chuyện này, phát hiện ra bất kể là nói thế nào, người có lợi nhất sau khi Băng Phách Dương Khóa mất tích chính là ngài. Mà Long Vương sau khi chân chính phát bệnh chính là lúc hắn vừa trở về Long Cung, người của Vân gia lại từng ở Long Cung đặt bẫy thất bại. Trong Long Cung chỉ có ngài mới có khả năng ra vào Tây Xương Cung như thường, cũng có khả năng thuận lợi nắm giữ tất cả những thứ này."

" Chỉ có như thế?"

Vương Hậu nhẹ nhàng liếc nàng, trên khuôn mặt không nhìn ra hỉ nộ: " Chỉ bằng những thứ đó mà ngươi đã muốn buộc tội ta, khó tránh khỏi có chút đứng không vững."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ