Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2596 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 176
người có chí riêng

❊ ❊ ❊

Thượng Quan Duẩn cũng coi như là một bi kịch, lớn như vậy, ở Phạm Khâu Sơn chưa có ai từng gọi hắn một tiếng Thất điện hạ, lên Thiên Đình không những bị đuổi theo như chó chết mà còn bị người ta xách lên như xách con gà, rõ ràng đã thề thốt rằng phải báo được mối thù này, kết quả người hắn muốn báo thù lại là một Thượng Cổ đại thần hắn đuổi theo tám đời cũng không kịp, cả đời này cũng chỉ xứng làm kẻ thu tin tức bưng trà dâng nước cho hắn.

" Còn tiếp tục phải đợi?" Lục Áp có chút không vui.

Tên Mộ Dung này làm việc thật là quá tệ đi, đã lâu lắm rồi a!

Nếu không phải gần đây hắn cảm nhận được uy thế của Linh Đang đang từ từ nhạt đi, hắn vẫn đúng là không cần đến lão hồ ly đó.

" Đúng rồi." Thượng Quan Duẩn lại nói, " Hồ Vương còn truyền tin đến, hỏi Thượng Tôn ngài có thể trước tiên thu tiểu hồ ly làm đệ tử hay không?"

" Ồ, hắn đang muốn gài bẫy ta?" Lục Áp đặt chén xuống bàn, thanh âm không lớn, nhưng nước trong ly lại chóng chánh mãnh liệt.

Thượng Quan Duẩn cũng không dám lên tiếng.

Lục Áp hít một hơi, đành nói với hắn: " Ra ngoài đi."

Lưu Tuấn ở Tuần Sát Ty đã sớm nhận được tin tức, Ngọc Đế sau khi nhận được công văn của Ngao Sâm liền bảo chấp sự quan đi báo tin, bởi vậy hắn cũng đang ngồi trong phòng công sự chờ nàng.

Gặp mặt tất có hàn huyên, Mộ Cửu tiến vào Thiên Binh Doanh, Lâm Kiến Nho đang tuần phố cùng đồng liêu liền nhìn thấy nàng, thấy thế, hắn liền vội vàng chào hỏi mọi người rồi đi đến Tuần Sát Ty. Ngao Sâm lên Thiên Đình cáo trạng là chuyện sau đó hắn mới biết, khi hắn tìm đến Quách gia, Mộ Cửu cũng đã đến Băng Hồ.

Đáng tiếc, hắn tuy đã đi qua Băng Hồ hai lần nhưng không thể tiến vào bên trong kết giới của Long Cung, lính gác cũng không cho hắn vào, hắn chỉ có thể lo lắng.

Hắn đến Tuần Sát Ty, khi đến bên ngoài phòng công sự của Lưu Tuấn liền thấy một bóng lưng quen thuộc, tiếng nói chuyện truyền ra.

"... Chuyện xảy ra đại khái là như vậy, Băng Phách Dương Khóa không biết đã rơi vào tay ai, hơn nữa Ngao Nguyệt cũng biệt tăm biệt tích. Long Vương có lẽ vì quá thương tâm nên đến hung thủ là ta cũng không để trong lòng, nên đã thả ta về."

Lưu Tuấn nghe xong liền xoa cằm, nói: " Tử Nguyệt Vương của Hỏa Phượng tộc năm đó lại tái thế sống lại?"

" Đúng vậy." Mộ Cửu gật đầu, " Long Vương đã nói như thế."

Lưu Tuấn trầm ngâm không mở miệng..

" Mộ Cửu."

Lâm Kiến Nho liền thừa dịp lúc này tiến vào cửa, trước tiên gọi nàng, sau đó chắp tay hành lễ với Lưu Tuấn.

" Ngươi cũng tới?" Đã lâu không gặp, Mộ Cửu đột nhiên thấy hắn vẫn rất cao hứng.

Hắn mỉm cười gật đầu, hé miệng muốn nói rồi lại thôi.

Lưu Tuấn liếc nhìn hai người, liền nói: " Không còn chuyện gì nữa thì liền ra ngoài đi. Sáng mai quay lại nha môn, bắt đầu làm việc."

Mộ Cửu đáp lại một tiếng liền đi ra, đến sân ngoài liền dừng lại: " Ngươi tới tìm ta sao?"

Lâm Kiến Nho gật đầu: " Lần này bệ hạ phạt ngươi đến Băng Hồ, ta thật sự rất xin lỗi. Vốn hình phạt này phải do ta gánh."

" À, cũng không có gì." Mộ Cửu khoát khoát tay, " Cũng không thiếu khối thịt nào. Lại nói, người đúng là do ta gϊếŧ."

Nàng đã quay về rồi, tiếp tục dây dưa cũng không có ý nghĩa. Huống hồ hắn lúc đó cũng không biết!

Lâm Kiến Nho không tỏ rõ ý kiến, hắn biết là nàng sẽ không để ý đến chuyện này, nhưng vẫn muốn giải thích với nàng. Hắn cúi đầu yên lặng một chút, theo chân nàng tiếp tục ra ngoài, lại nói: " Vừa rồi ngươi nói đến Băng Phách Khóa, có phải là chí bảo trong truyền thuyết có thể hộ linh, thu linh?"

Mộ Cửu sững lại: " Làm sao ngươi biết?"

Bảo vật trên thế gian có hàng ngàn hàng vạn, Lục Áp kiến thức rộng rãi, trước khi đi Băng Hồ chưa từng nghe nói đến Băng Phách Khóa, tại sao lâm Kiến Nho lại biết?

Lâm Kiến Nho mỉm cười: " Ngươi cũng biết, mục đích của ta là muốn bù đắp nguyên thần cho mẫu thân, vì thế ta vẫn luôn tìm hiểu tin tức trên phương diện này. Vừa vặn ta tra ra được Băng Phách Khóa có khả năng hộ linh, vì thế liền ghi nhớ. Nhưng ta cũng không biết hóa ra nó nằm trong tay Băng Hồ Long Vương, đã có chuyện gì, Băng Phách Khóa đã mất sao?"

Mộ Cửu liền thoải mái, tâm nguyện của hắn nàng vẫn biết, nếu hắn không nói, nàng cũng đúng là đã quên Băng Phách Khóa này có tác dụng rất lớn với hắn. Có điều nàng có chút ngoài ý muốn với phản ứng của bản thân, hóa ra tuy nàng đã trở về, nhưng vẫn không triệt để buông chuyện này xuống.

Nàng than thở: " Cũng không rõ. Chỉ có thể xem Long Vương có thể tìm được tung tích của nó không thôi."

Nàng không muốn nhiều lời.

Kể từ khi biết hắn vì Đại Mãn Kim Đan mà gϊếŧ phụ thân, hình tượng hắn là một người liều lĩnh dần dần hình thành trong đầu nàng, tuy nàng vẫn tin rằng bản chất của hắn không xấu, nhưng Băng Phách Khóa này là của Ngao Sâm, hơn nữa sự tình phức tạp, nàng không muốn để Lâm Kiến Nho quá quan tâm đến chuyện này, nếu hắn dính líu vào mâu thuẫn của hai gia tộc Ngao Vân, không chừng cái mạng nhỏ cũng không còn.

Lâm Kiến Nho là người thức thời, thấy vậy cũng không hỏi nhiều nữa.

Trên thực tế, đúng là hắn vô cùng có hứng thú với Băng Phách Khóa, thế nhưng hắn cũng tự mình biết mình, trừ khi Ngao Sâm cho mượn, bằng không hắn tuyệt đối không thể có được nó, hắn sẽ không liều lĩnh can dự vào tràng phiêu lưu này.

Thế nhưng Mộ Cửu lảng tránh lại khiến hắn mơ hồ có chút chú ý, vốn trước kia nàng sẽ không như thế.

" Từ từ đã." Hắn bật thốt lên khi nàng đang đi tới môn hạm.

Mộ Cửu quay đầu lại, vẫn không nói gì, hắn đã đuổi đến, sâu sắc nhìn nàng: " Ngươi vẫn còn đang giận ta vì chuyện ta gϊếŧ Lâm Tiếp sao?"

Mộ Cửu cảm thấy lời này có chút không thỏa đáng, bèn thản nhiên trả lời: " Không thể nói là tức giận, đây là sự lựa chọn của chính ngươi."

Mỗi người đều có con đường riêng, hắn phải lựa chọn, bản thân nàng cũng phải. Khi trước nàng có thể lựa chọn tiếp tục ở lại Hồng Thương, có thể lựa chọn không cứu Lục Áp, thế nhưng mỗi lựa chọn của nàng đều không thẹn với lương tâm của mình, không oán không hối, làm việc bình tâm, theo nguyên tắc của chính nàng, mặc kệ người khác cảm thấy nàng ngốc như thế nào.

Vì thế, bất kì ai trong mắt nàng đều giống nhau, chỉ cần họ cảm thấy không thẹn với lương tâm là được rồi. Nhân sinh khó tránh khỏi buộc họ phải thực hiện một vài lựa chọn không thích hợp, có lúc người ngoài không có quyền chỉ trích hắn. Thế nhưng, mặc kệ đúng sai, hậu quả cuối cùng cũng phải do hắn tự mình gánh chịu.

Gánh vác được thì chính là hảo hán, còn không gánh vác được, vậy thì không nên oán thán.

Vì thế, nói nàng để ý đến chuyện hắn gϊếŧ phụ thân không bằng nói nàng lo lắng hắn sẽ tiến càng ngày càng xa trên con đường này, hậu quả sau đó hắn không gánh chịu nổi, về sau hắn không chắc sẽ tiếp tục may mắn như thế, từ đầu đến cuối, nàng chỉ lo lắng cho hắn trên thân phận bằng hữu, không phải ghét bỏ gì hắn.

Nếu muốn ghét hắn, nàng sớm đã không tiếp tục kiên nhẫn nói chuyện với hắn như thế này rồi.

Lâm Kiến Nho bình tĩnh nhìn nàng, quả nhiên phải nhìn nàng bằng một con mắt khác.

Hắn khôn khéo như vậy, làm sao sẽ không hiểu được ý nàng.

" Không sao rồi, quay về thôi." Hắn vỗ vai nàng, cười nói, " Không còn sớm nữa, Tiểu Tinh chắc hẳn đang chờ ngươi về ăn cơm."

Mộ Cửu giật nhẹ khóe miệng, chần chờ trong nửa khắc, nhưng cuối cùng cũng nói: " Cơ Vịnh Phương chết rồi, chuyện gì đã xảy ra?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ