Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2653 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 166
người kì quái

❊ ❊ ❊

Xin lỗi mọi người về sự chậm trễ ^^ Từ giờ sẽ đều đặn mỗi hôm 2 chương nhé. Mong được mọi người ủng hộ!

Nàng dần dần thâm nhập vào trong, cuối cùng tiến vào lòng núi, sắc trời không sáng sủa như bên ngoài, ven đường có mấy cây đèn sáng, yên tĩnh đến mức nghe được tiếng tim đập. Hành lang mơ hồ truyền đến tiếng nước rơi leng keng.

Hành lang này thật giống như một cái tay thăm dò lòng núi, tiến thẳng đến nơi sâu hun hút bên trong.

Mộ Cửu nín thở ngưng thần, đi vào.

Qua một đoạn đường u ám, trước mặt nàng ngày càng rộng rãi sáng sủa, có một tòa tiểu lâu kim bích tinh xảo, phong cách thanh lịch cổ điện, hết sức tráng lệ. Hơn nữa, xét về mặt điêu khắc, cung điện này không được xây cùng thời với những cung điện khác.

Đây là nơi ở của ai?

Mộ Cửu sinh lòng hiểu kì, nhưng nàng không dám tới gần, bình thường thì, đa số những người ẩn cư đến đây đều không chọc nổi, nàng bất quả là đến đây thử vận may mà thôi, cũng không muốn tự nhiên gặp nguy hiểm.

" Hôm nay hắn thế nào rồi?"

Đang định quay về Phật Hương Điện, phía sau nàng chợt truyền đến âm thanh có chút quen tai.

Nàng cả kinh, bỗng dung quay đầu lại, chỉ thấy Vân Tích sải bước đi vào, trực tiếp đưa chấp sự quan vào bên trong.

Hắn?

Mộ Cửu nhíu mày, hắn này là ai? Vân Tích đi nhanh như vậy hẳn là người hắn vô cùng thân thiết, lẽ nào nơi này là của một người cực kì quan trọng?

Nàng bỗng nhiên bỏ suy nghĩ rời đi, chọn đứng lại bên một cánh cửa cao ba trượng tương đối an toàn.

Lúc này, ánh đến trong phòng sáng lên, cửa sổ rộng mở lộ ra một thân hình, đó là Vân Tích, ánh mắt hắn chăm chú như thể đang ngưng thần nhìn người nào đó, điều này càng làm Mộ Cửu tò mò. Ấn tượng mà Vân Tích tạo ra cho nàng từ trước đến giờ đều là lười biếng khinh khắp, nhưng thần thái của hắn trước mắt cũng chỉ có chăm chú.

Nàng nhìn trái phải, cắn răng, vận chân khí nhảy lên cao hơn.

Đứng ở vị trí cao, tầm mắt liền càng phong phú hơn, hóa ra cạnh cửa sổ có một chiếc giường nhỏ, trên đó có một người đang nằm. Hắn đưa lưng về phía cửa sổ, mặt hướng về Vân Tích, trên người mặc một bộ áo bào trắng, tóc dài buông xuống cả cánh tay và sau lưng, thậm chí còn trải ra cả đệm, từ thân thể hắn mà đoán, hẳn đó là nam tử, hơn nữa còn khá cao, chỉ là hơi gầy.

Người này là ai?

Mộ Cửu buồn bực, cúi đầu lục lọi kí ức, cũng không có ấn tượng gì.

Nàng cực lực muốn nghe một chút xem họ nói gì, đương nhiên không nghe được rõ, chỉ mơ hồ nghe thấy nam tử áo trắng trầm thấp nói gì đó, thỉnh thoảng còn kèm theo vài tiếng thở hổn hển.

Hắn ngã bệnh?

" Ai ở bên ngoài?!"

Đang suy nghĩ, Vân Tích trong phòng lại đột nhiên nhíu mày quát lên, ngay sau đó, thị vệ xung quanh lập tức cầm kiềm vọt ra.

Mộ Cửu giật nảy mình, nhìn hai bên, không có người, mà Vân Tích lúc này cũng đã bay ra khỏi cung điện!

Thật sự là phát hiện ra nàng!

Nàng không kịp nghĩ nhiều, vận chân khí nhảy một cái, bay thẳng ra khỏi động.

Vân Tích nhìn thanh ảnh lóe lên một cái rồi biến mất, trong mắt có thêm một tia suy tư.

Một thanh âm nhẹ nhàng vang ra từ cửa sổ: " Là ai?"

" Không, là ta nhìn nhầm." Vân Tích đáp một câu, quay lại vào phòng.

Mộ Cửu trở lại Phật Hương Điện, Ngao Khương chân như mọc cánh nhảy dựng lên: " Ngươi vừa đi đâu vậy hả?!"

Mộ Cửu rót một chén trà uống cho thanh họng rồi mới lên: " Ta đi do thám." Nói xong nàng ngồi xuống, hỏi, " Ngươi có biết người Vân gia nào sống trong tiểu lâu trong lòng núi không?"

Ngao Khương sửng sốt: " Trong lòng núi?"

Mộ Cửu thở ra một hơi, liền đem đầu đuôi câu chuyện kể cho hắn: " Vân Tích thân thiết với hắn như vậy, người này hẳn phải là người Vân gia."

" Vân Tha!" Ngao Khương trầm mặt xuống, " Nhà họ chỉ có một người bị bệnh, nếu người này không phải là Vân Tha thì còn ai vào đây?"

" Vân Tha?" Mộ Cửu suy nghĩ một chút, hình như đã nghe qua ở đâu rồi. A, đúng rồi, Phượng lão bản hôm đó đã đề cập tới a! Nàng hình như có nói là lão nhị Vân gia bị bệnh! " Hắn bị bệnh gì?"

" Ta không rõ." Ngao Khương nói, " Nhưng ta biết chuyện khác. Ngàn năm nay, hắn chưa bao giờ rời khỏi ấm sắc thuốc. Vân gia đại khái cũng biết được rằng hắn sống ngày nào được ngày đó."

" Sống ngày nào được ngày đó mà còn xây cho hắn một cái tiểu lâu trong sơn động?" Mộ Cửu cũng không quá tin tưởng, nàng không phải chưa từng nhìn, tiểu lâu đó được xây dựng tinh xảo, so với cung điện ở Đông Đường chỉ có thể xa hoa hơn, nếu Vân Tha này không được họ coi trọng thì từ trên xuống dưới nhà họ Vân có lí do gì mà hoảng hốt như thế?

Ngao Khương hình như cũng cảm thấy mâu thuẫn: " Có thể là bởi hậu duệ của Vân gia vốn ít, vì thế đặc biệt được coi trọng."

Mộ Cửu không có ý kiến.

Lời này của hắn cũng có lí, thế nhưng nàng mơ hồ cảm thấy có thể còn hơn thế. Nếu chỉ vẻn vẹn như thế, Vân Tích sao lại thân thiết với hắn đến vậy? Đương nhiên, nếu nói đó là xuất phát từ tình nghĩa ruột thịt thì nàng cũng hết cách, nói chung nàng chính là cảm thấy Vân gia là lạ.

" Đúng rồi!" Nghĩ tới đây, nàng đột nhiên thẳng lưng, " Ngươi nói họ không chịu trả Băng Pháp Khóa, có phải là để hộ linh cho Vân Tha?"

Ngao Khương đang uống trà, nghe thấy vậy liền ngậm hớp trà nửa ngày mới nuốt xuống: " Không thể nào? Không đáng a!"

Hắn buông chén trà xuống, lại suy nghĩ: " Vân Tha nhiều lắm cũng chỉ là thể trạng yếu, Trần Bình thì đã chết rồi, có người nào làm mẹ mà nhi tử mình không lo, lại đi lo cho một huynh đệ vốn gầy yếu? Huống hồ Băng Phách Khóa này là bởi Vân Khiển nên mới bị đưa đến Vân gia, chính là muốn dùng, tại sao lại không cho Trần Bình dùng? Dù hắn chết hay không chết, vật này không phải nên để hắn dùng trước, không phải sao?"

Cũng đúng. Nhưng nếu không phải vì Vân Tha, Vân gia cắn chặt Băng Phách Khóa không buông là vì sao?

Mộ Cửu suy nghĩ một chút, nói: " Ta còn cảm thấy Vân Tha có vấn đề. Vẻ mặt vừa rồi của Vân Tích quá đặc biệt, tuyệt không đơn giản chỉ là tình huynh đệ, mà giống như là sự tồn tại của Vân Tha đối với Vân gia đặc biệt quan trọng..."

" Vân Tích?" Ngao Khương nghe thấy cái tên này liền dừng một chút, " Ngươi mới nói Vân Tích phát hiện ra ngươi?"

" Đúng vậy." Mộ Cửu gật đầu, nghĩ lại cũng thấy hơi sợ, " Không sai, tu vi của hắn không bằng ngươi, ngươi không phát hiện ra ta khi mặc Tránh Tiên Thường, làm sao hắn phát hiện được?"

Sắc mặt của nàng và Ngao Khương trong nháy mắt trở nên ngưng trọng.

Lục Áp đang cùng Ngao Nguyệt tiến vào Tây Xương Cung, dọc theo hành lang đi vào vườn hoa Tử Mẫu Đơn.

Dọc đường đi, Ngao Nguyệt chưa từng mở miệng mà chỉ đánh giá xung quanh, Lục Áp chưa từng vào đây, nhưng hắn chắp tay sau lưng, đi bộ cực kì thong dong nhàn nhã.

Đi qua hai tầng cửa điện, hương hoa thấm người truyền đến, trước mắt hắn là một vườn hoa Tử Mẫu Đơn nở rộ, đưa tới rất nhiều ong bướm.

Mỗi cây Tử Mẫu Đơn đều đã to bằng cái bát, cao bằng người, có thể thấy được trồng đã lâu.

Ngao Nguyệt dừng chân dưới tàng cây, cười nói: " Mấy cây Tử Mẫu Đơn năm xưa được mang về từ núi Côn Lôn, gieo trồng ở đây đã hơn một nghìn năm."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ