Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2656 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 129
xin nhờ ngươi!

❊ ❊ ❊

Trước sau mấy trôi qua có mấy canh giờ mà thôi, mấy ngàn món pháp khí cứ thế mà không còn?

Giấy niêm phong sơn động vẫn ở đó vững vàng, một chút di chuyện cũng không có, pháp khí cứ bốc hơi như vậy?

Nàng đây làm sao biết đã xảy ra chuyện gì! Lại có kẻ dám khiêu khích Thiên Đình? Then chốt chính là kể cả khi có kẻ có lá gan này, ngươi còn phải nghĩ lí do hắn làm như vậy nữa a!

Nàng nhìn Mộ Dung Liễu Diệp rồi lại nhìn Lưu Tuấn, Mộ Dung Liễu Diệp nhíu chặt mày, nhưng không có vẻ mặt quá sốt ruột, mấy pháp khí đối với Thanh Khâu mà nói thì không tính là gì, lấy lại được hồ đan của Mộ Dung Duệ Kiệt, hiển nhiên họ không quan tâm chuyện còn lại. Nhưng Lưu Tuấn thì không như thế, khuôn mặt hắn căng thẳng, trong mắt rõ ràng còn có kinh hãi!

Chuyện này đã giao cho Tuần Sát Ty, đương nhiên là Tuần Sát Ty chịu trách nhiệm. Nếu Lưu Tuấn không kinh hãi thì ai sẽ kinh hãi đây? Nếu không tìm được tung tích, Tuần Sát Ty phải công lưng mà đền a!

" Gia gi... Lục đại tiên đến rồi, ngài có biết đã xảy ra chuyện gì không?" Hồ Vương phát hiện ra Lục Áp, lập tức kích động xông đến.

Những người còn lại nhìn thì cũng nhìn thấy, nhưng không nhúc nhích, mặc dù ai cũng cảm thấy người trẻ tuổi này khí chất xuất chúng, nhưng cũng không hiểu đường đường là Hồ Vương lại tôn trọng một tán tiên như vậy, phải biết khí chất không phải vũ khí a.

Lục Áp trực tiếp tiến vào sơn động, mắt sáng như đuốc quan sát xung quanh.

" Thế nào?" Mộ Cửu theo sau hỏi.

" Có người từng đến đây." Lục Áp đáp.

Mộ Cửu và Thượng Quan Duẩn cùng Lưu Tuấn tiến vào sau đó đều không nhịn được mà kinh ngạc.

Tuy trong lòng họ cũng đã từng có suy đoán như vậy, nhưng đây là chuyện không thể cỡ nào, ngoại trừ người của Thiên Tướng Doanh, ai có thể không động vào giấy niêm phong được Ngọc Đế dùng ấn tỷ gia trì mà vẫn đi lại bình thường đây? Ngoài trừ Vũ Đức và đồng bọn, còn ai biết nơi này còn cất giấu nhiều pháp khí như vậy?

" Lẽ nào thật sự là Vũ Đức?" Thượng Quan Duẩn nghi ngờ.

" Không thể." Mộ Cửu kiên quyết phản đối, "Vũ Đức không có lý do gì để làm như thế."

Coi như mọi người đều cảm thấy Vũ Đức sau lưng còn có ám chiêu, nhưng hắn đã có tâm tư như vậy còn đi tìm Cách Hàng để làm gì?

" Không phải hắn thì là ai?" Phụ thân của Thượng Quan Duẩn ôn tồn lên tiếng, " Hiện tại đã phá được án, pháp khí mất thì cũng mất, nhưng có điều kiện làm chuyện này chỉ có hắn, vạn nhất hắn còn cất giấu bí mật gì thì phải làm sao? Bất kể nói thế nào, trước khi hắn nhập luân hồi, chúng ta nên đi hỏi một chút."

Mộ Cửu cảm thấy lời ông nói rất có đạo lý, liền gật đầu: " Vậy đi, ta và Diệp Đế Cơ, Thượng Quan Duẩn sẽ đi gặp Vũ Đức, chư vị hoặc là về nghỉ ngơi ở Tuần Sát Ty, hoặc là đến Tử Linh uyển, xin hãy tự nhiên. Khi có tin tức ta sẽ lập tức quay lại."

Doãn Tuyết Như cũng nói: " Ta là người của Hoàng Anh Vệ, ta đi cùng các ngươi."

Mộ Cửu gật đầu, chuẩn bị đằng vân.

Lục Áp kéo tay nàng lại, đưa A Phục tới: " Ngồi lên nó đi." Nói xong, hắn nói bên tai nàng vài câu tự quyết, bảo nàng đọc cho A Phục nghe, sau đó liền quay người tiếp tục nói chuyện.

Mộ Cửu đọc quyết cho A Phục, sau đó chỉ thấy A Phục như một quả cầu được thổi hơi, lập tức lớn gấp bốn năm lần, lưng hổ lớn như một gò núi nhỏ!

Mộ Cửu vui vẻ bước lên, nói với những người còn lại, một đạo bạch ảnh như điện chợt lóe lên trong không trung, trong nháy mắt họ liền biến mất.

Có A Phục đưa đi, chưa đến nửa canh giờ họ đã quay về đến Nam Thiên môn, đến thẳng Ngự Thần Cung.

Ngự Thần cung là nơi tư pháp, tất cả những vụ án không qua ý chỉ của Ngọc Đế mà qua xét thẩm của lục bộ chấp pháp ty đều do Ngự Thần cung tuyên án chấp hành. Vũ Đức và Ly Băng đều bị đưa đến đây.

Khi Mộ Cửu đến, quan chấp pháp đang chuẩn bị cầm hồ sơ đi tới ngục giam, nghe nói vụ án lại xuất hiện khúc chiết cũng không dám thất lễ, vội vàng mang Vũ Đức ra.

Vũ Đức đã bị trảm tiên căn nhìn như một văn sĩ nhân gian bình thường, nghe Mộ Cửu hỏi xong liền trầm mặc một hồi rồi mới đáp: " Nếu những thứ đó có ích cho việc tìm kiếm Phi Y, ta thật ra sẽ không chút suy nghĩ mà giấu chúng đi. Nhưng chúng đối với ta mà nói giống như một đống đồ bỏ đi, ta còn cần chúng làm gì đây?"

" Vậy ngươi có biết còn ai có khả năng mang chúng đi hay không?" Mộ Dung Liễu Diệp hỏi.

Vũ Đức liền đáp: " Quan từ tam phẩm trở lên trong Thiên Tướng Doanh đều có năng lực phong phù, các ngươi chỉ cần điều tra xem trừ ta ra còn có ai biết vị trí sơn động đó, hơn nữa từng có thời gian gây án là được."

" Ý ngươi là, trừ quan chức trong Thiên Tướng Doanh liền không có người có thể vào sơn động đó?"

Vũ Đức trầm mặc nửa khắc, lại nói: " Ngoài ra, người có tu vi đến một cảnh giới nhất định cũng có thể. Có điều..." Nới tới đây, hắn nhếch môi mang theo tia lãnh ý, " Có điều, Xiển giáo hôm nay chịu thiệt thòi, chỉ sợ rằng không được đền bù sẽ không cam lòng."

Mộ Cửu sửng sốt, ý của hắn là việc này do người Xiển giáo làm ra?

Nàng còn chưa kịp hỏi tiếp, Vũ Đức lại sâu sắc nhìn nàng, nói: " Thật giả thì các ngươi còn có thời gian tìm hiểu. Bất quá ta muốn hỏi một chút, quan hệ giữa ngươi và Lục Áp Đạo Tổ là như thế nào?"

Mộ Cửu lập tức há miệng to như cái chén!

Tại sao hắn biết Lục Áp? Ai nói cho hắn biết?!

" Tại sao ngươi lại hỏi vậy?"

Vũ Đức cười cười, nhìn về phía trước: " Bởi Cách Hàng lúc trước từng nói, mấy ngày trước Lục Áp Đạo Tổ từng đến Cách Hận Thiên triệu kiến hắn, còn lấy một giọt máu của hắn. Mà ngươi lại biết rất nhiều chuyện cũ giữa ta và hắn, ngoại trừ quen biết Lục Áp Đạo Tổ thì còn có khả năng nào khác đây?"

Mộ Cửu ngạc nhiên. Chuyện Lục Áp lấy máu, Cách Hàng đã biết rồi?

Xem ra những người này không đơn giản!

Trước mặt nhiều người như vậy, nàng không biết trả lời ra sao, vừa vặn có hai tiên quan ôm phất trần bước tới: " Canh giờ đã đến, tiên chủ nên lên đường."

Mộ Cửu nhận ra đây là người của Luân Hồi Ty, liền vội vàng tránh đường, nhìn họ đem Vũ Đức đang bị giam giữ rời đi.

Vũ Đức khi bước tới môn hạm bỗng quay đầu lại, nhìn Mộ Cửu nói: " Ta có thể nhờ ngươi một chuyện được không?"

Mộ Cửu nghi hoặc: " Chuyện gì?"

Vũ Đức kéo miếng ngọc bội bên hông xuống, đưa cho nàng: " Ngươi biết Phi Y, nếu gặp được nàng, xin hãy đem thứ này đưa cho nàng."

Mộ Cửu nhìn miếng ngọc bội, là một khối phỉ thúy khắc thành hình Thanh Loan. Nàng nhận lấy, gật đầu, cất cẩn thận.

" Ta hiểu rồi. Nếu may mắn gặp được, ta sẽ đưa cho nàng."

Nàng không có cách nào tìm được hồn phách của Phi Y, có thể thay hắn hoàn thành tâm nguyện cũng tốt.

Vũ Đức rời đi, Mộ Cửu cũng đứng dậy.

Biết được Hồ Vương cùng những người khác đã theo Lục Áp về Tử Linh uyển, nàng liền chạy thẳng tới.

Sauk hi Mộ Cửu giải thích rằng Vũ Đức không làm, đồngthời nói ra nghi ngờ của hắn, Hồ Vương liền đập bàn: " Ta cũng đoán được chínhlà chúng! Nhất định là tiểu tử Cách Hàng kia! Hắn đây là thấy bản vương chỉnh hắn,vì thế mới giấu pháp khí đi, khiến chúng ta ngậm bồ hòn làm ngọt!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ