Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 136
ngươi thành công rồi?

❊ ❊ ❊

Hắn biết như vậy có chút mạo hiểm, nhưng hắn không có biện pháp khác, hiện tại hắn không thể về Minh Nguyên, một khi trở về, chuyện linh lực của hắn tăng mạnh tất sẽ không che giấu được, hắn sợ họ sẽ điều tra tới cùng.

Mộ Cửu cũng nhận ra tâm hắn không yên, liền hỏi: " Là chuyện Lâm Tiếp sao?"

Sắc mặt Lâm Kiến Nho khẽ biến, nhìn nàng không lên tiếng.

Mộ Cửu nhìn bộ dạng của hắn liền biến mình đã đoán đúng, nhìn xung quanh không có người liền nhíu mày hỏi hắn: " Ngươi định làm thế nào?"

" Còn có thể làm thế nào?" Hắn lắc đầu bất lực, " Ta chỉ có thể nghĩ cách ngăn cản Minh Nguyên Tông đến Thanh Khâu."

Nói xong, không đợi Mộ Cửu đáp lại, hắn lại lập tức nói: " Đúng rồi, còn chưa kịp chúc mừng ngươi. Cuối cùng cũng có thế ra ở riêng, Dương Vận và Dư Tiểu Liên cũng không có cách nào quấy rầy ngươi được nữa, thật mừng. Làm việc ở nha môn đã quen chưa?"

Không biết tại sao, chuyện hắn gϊếŧ Lâm Tiếp có thể trực tiếp nói cho nàng biết, nhưng chuyện hắn bức bách Lương Thu Thiền vô luận thế nào hắn cũng không muốn nói cho nàng. Hắn không muốn để nàng nhìn thấy mặt đê tiện của mình... Không sai, hắn thừa nhận mình đê tiện, tuy hắn không hối hận, nhưng vẫn cứ không muốn để nàng nhìn thấy.

" À, cũng được." Hắn không nói, Mộ Cửu đương nhiên không tiện hỏi thêm, liền thuận miệng hàn huyên, " Có điều sự tình so với trước cũng khác nhiều, ta còn phải thích ứng mới có thể theo được những người khác."

" Vậy đâu phải vấn đề? Ngươi nhất định sẽ làm được!" Hắn nói chắc chắn, lời nói cực kì chân thành.

Đây chính là bằng hữu duy nhất của hắn, khiến hắn muốn bảo vệ như mẫu thân của hắn vậy, hắn cũng hi vọng Mộ Cửu có thể càng ngày càng tốt lên.

Mộ Cửu cũng cười. Vừa vặn có đồng liêu đi đến cùng Lâm Kiến Nho, nàng liền nói tạm biệt.

Tuy trực giác của nàng cảm thấy được hắn đang khổ não vì chuyện sát hại Lâm Tiếp, thế nhưng không thể giúp được gì, đặc biệt là khi hắn không nguyện nói rõ tình hình.

Lâm Kiến Nho sau khi từ biệt Mộ Cửu liền quay về Thanh Tùng uyển.

Lương Thu Thiền chậm chạp không quay về khiến hắn lo lắng mơ hồ, câu hỏi của Mộ Cửu càng vô hình trung gia tăng sự lo lắng của hắn, hắn phải thừa dịp đêm xuống lẻn ra ngoài xem xem.

Ánh nắng chiều rất nhanh buông xuống, đến khi tia sáng cuối cùng biến mất, hắn thay xiêm y, cầm bội kiếm, ăn miếng Tử Hiệp Liên cuối cùng, sau đó chuẩn bị ra ngoài.

Nhưng tay vừa mới đặt lên cửa, cánh cửa lại đột nhiên bị ai đó phá tan, một ngươi như gió cuốn lách vào, sau đó lao thẳng tới bên bàn há miệng thở dốc... Chính là Lương Thu Thiền!

Lâm Kiến Nho tâm trạng hơi động, vội vã quay người đóng cửa, hỏi: " Sư tỷ sao vậy?"

Lương Thu Thiền ôm ngực thở dốc một lúc mới ngẩng đầu lên, đôi mắt của nàng trống rỗng mở to, khuôn mặt vốn đầy đặn mới qua mấy ngày đột nhiên trở nên tiều tụy, cả người run rẩy, tóc rối tung, dính chặt vào mặt, bộ dạng nhìn qua giống như người vừa suýt bị chết đuối!

" Cơ Vịnh Phương, bị đánh vào Đoạn Hồn Quật rồi..."

Ánh mắt của nàng rơi xuống mặt hắn, hai tay túm chặt lấy mép bàn, âm thanh như âm hồn cứ thể tuôn ra ngoài, mang theo hàn ý và sát ý: " Ta bị người cưỡng ép thành hung thủ gϊếŧ người, Lâm Kiến Nho, ngươi hài lòng chưa! Ngươi hài lòng chưa?"

Nàng điên cuồng kêu gào, vung tay một cái, cả cái bàn bị nàng hất tung trên mặt đất. Nàng nhào tới, hai tay tóm lấy áo của hắn, hàm răng nghiến chặt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn: " Tên súc sinh, ác ma nhà ngươi! Tên ma quỷ nhà ngươi!"

Âm thanh phát ra từ kẽ răng, hàn ý tràn ngập đập vào mặt hắn.

Hắn dừng một chút, đưa tay gạt sợi tóc dính vào mũi nàng sang một bên, nhẹ giọng hỏi: " Nói như vậy, sư tỷ thành công rồi?"

Lương Thu Thiền như thể điên rồi, tay đưa lên muốn bóp cổ hắn.

Lâm Kiến Nho không chống lại, hắn quỳ một chân xuống đất, nhìn thẳng Lương Thu Thiền.

Nàng ta thành công rồi!

Nàng ta đã đem Cơ Vịnh Phương đánh vào Đoạn Hồn Quật... Không, là Hoa Thanh đánh, Đoạn Hồn Quật nào phải địa phương tầm thương, đó là nơi trừng trị phạm nhân các đời Minh Nguyên Tông, là cấm địa, không có công lực của các trưởng lão, không chỉ không có cách nào cứu người đi mà ngay cả đến gần cũng không thể. Điều này nói rõ, Cơ Vịnh Phương đã bị coi là hung thủ, tiếp nhận trừng phạt.

Cả người hắn liền ung dung thoải mái, quả nhiên lựa chọn của hắn là đúng.

Hắn lấy tay nàng xuống, khẽ vuốt đầu nàng: " Sư tỷ ngoan, ngươi cực khổ rồi." Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng cho nàng, Lương Thu Thiền muốn cự tuyệt, nhưng cả người uể oải khiến nàng không sao làm được. Nhưng uất ức trong lòng nàng sao có thể tiêu? Nắm đấm của nàng rơi như mưa xuống người hắn, răng cắn chặt vai hắn, mang theo cả tiếng gào khóc.

Cứ như vậy, sau một lúc, nàng cũng mệt mỏi, tay che ngực nôn khan.

Lâm Kiến Nho đưa tay ra sau, thuận tiện vuốt tóc nàng.

Cuối cùng nàng ngừng nôn khan mà đã biến thành khóc nức nở, người cũng mềm nhũn ôm đầu gối ngồi trên mặt đất.

Lâm Kiến Nho nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, lại đứng dậy rót cho nàng một chén nước. Nàng ngơ ngác cầm lấy, nhìn ly nước không nhúc nhích.

Lâm Kiến Nho cũng không cưỡng cầu, chỉ nửa ngồi nửa quỳ trước mặt nàng, hỏi: " Chuyện này, sư tỷ cuối cùng làm sao mà làm được?"

" Ta thừa dịp sư phụ đến Bích Liên sơn lo hậu sự cho tứ sư thúc liền lén lấy một viên Đại Mãn Kim Đan, bỏ vào trà của Cơ Vịnh Phương. Hai ngày sau nàng ta tấn cấp, nàng ta tấn cấp sớm như vậy, mà rõ ràng mới chỉ kết đan cách đây không lâu, cho rằng được trời cao phù hộ mà đắc ý. Sư phụ nhìn kiếp vân của nàng ta không bình thường, rất nhanh tìm thấy Đại Mãn Đan trong cơ thể nàng ta.

Khi đó Đại Mãn Kim Đan đã hoàn toàn bị hấp thu, căn bản không phân biệt được đã ăn bao lâu, lúc này ta liền đứng ra, công nhận rằng trước khi tứ sư thúc chết, nàng ta có vào phòng. Sư phụ hỏi ta, ta liền nói theo ý của ngươi... Nàng ta phát điên muốn xông tới gϊếŧ ta, bị sư phụ một chưởng chém đứt gân mạch, sau đó đánh vào Đoạn Hồn Quật..."

Nước mắt nàng chảy dài, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, phảng phất như tình cảnh khi Cơ Vịnh Phương rơi vào Đoạn Hồn Quật còn hiện ra trước mắt.

Cơ Mẫn Quân muốn động thủ với Hoa Thanh, nhưng Hoa Thanh vẫn cứ quyết đoán làm như vậy.

Nàng từ trước tới nay chưa từng thấy hắn quả quyết như thế, hắn vốn không phải người như vậy, theo đạo lý, hắn vốn nên nghiêm cẩn hơn một chút, nếu không phải hắn bất mãn với Cơ Mẫn Quân đã lâu, nàng hoàn toàn không thể chắc chắn!

" Sư tỷ lấy được Đại Mãn Đan như thế nào, chưởng môn sư bá không nghi ngờ sao?" Lâm Kiến Nho hỏi.

Sắc mặt nàng trắng bệch, cả người lại run rẩy: " Đêm trước khi ta về núi liền lén đến lấy Đại Mãn Kim Đan, ngày đó sư phụ không ở trên núi, sau khi lấy xong ta mới báo tin cho người là ta quay về! Hắn sớm muộn sẽ hoài nghi ta, ta sớm muộn sẽ chạy không thoát!.... Tất cả những điều này đều do ngươi làm hại, đều do ngươi!"

Nàng lần thứ hai trở nên kích động, vẻ hoảng sợ lạiquay về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ