Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 118
diễn trò

❊ ❊ ❊

Người này quả nhiên chính là Bình Nam Vương!

Mộ Cửu liếc nhìn Lục Áp, nhưng Lục Áp căn bản chưa hề nhìn hắn, mãi đến khi hắn quỳ xuống bái kiến, hắn mới mỉm cười, giơ tay mời mọc.

Cách Hàng ngồi xuống phía dưới bên phải. Lục Áp hỏi thăm: " Việc có bận không?"

Cách Hàng khẽ khom người: " Bẩm sư thúc tổ, ta có thể xử lí được."

Thanh âm của hắn trầm thấp mà mang theo từ âm, tốc độ nói cũng không nhanh, nghe rất êm tai.

Họ nói việc nhà, Mộ Cửu nghe qua cũng thấy phí lời, không biết khi nào Lục Áp mới động thủ, trong lòng cảm thấy hơi tẻ nhạt, liền quay thẳng sang đánh giá Cách Hàng. Người này chính là Cách Hàng kiêu hoành trong lời Lưu Tuấn, nhưng trước mắt nàng chỉ cảm thấy cách hắn nói cười rất có phong độ của một vị đại tướng, dù nhìn kĩ vẫn thấy, đuôi mắt khẽ nhếch lên của hắn vẫn để lộ ra chút kiêu ngạo tự mãn.

" Đẹp mắt không?"

Lúc này, thanh âm của Lục Áp bỗng nhiên lành lạnh vang lên trong đầu nàng.

Mặt nàng lập tức đỏ bừng, vội vàng đứng thẳng.

Nàng đỏ mặt không phải bởi vì bị hắn nói trúng tâm, mà là bởi thanh âm của hắn rất gần, cảm thấy hắn chỉ cách nàng có vài cọng tóc thôi vậy, thật khiến người ta cảm thấy ngại ngùng.

" Bình tĩnh một chút, một lúc nữa vào yến mới dễ ra tay."

Hắn nói xong câu đó liền an tĩnh lại.

Còn có yến hội!

Mộ Cửu không nói gì, lão nhân gia hắn thân phận cao quý, Thái Thượng Lão Quân nếu không thiết yến thì xem ra cũng không hợp lẽ.

Cũng may, chỉ ngồi trong chốc lát, Thái Thượng Lão Quân liền mời họ vào thượng điện dự yến. Đến khi ngồi xuống, Lục Áp thuận thế ngồi xuống bên phải Cách Hàng: " Như vậy nói chuyện mới dễ."

Thái Thượng Lão Quân biết vị tiểu sư thúc này không câu nệ tiểu tiết, lại còn để mắt đến đồ đệ mình, nào có lí do để từ chối?

Lục Áp mỉm cười lôi kéo tay Cách Hàng, từ mi thiện mục dẫn hắn ngồi xuống, sau đó khi thu tay lại liền vô cùng cáo giá, lén lút kéo phất trần của Mộ Cửu một cái. Mộ Cửu không ngờ sẽ xảy ra chuyện này, thân thể đâm bổ về phía trước, phất trần không ngờ lại đập vào thái dương của Cách Hàng... Cách Hàng đang ngồi đối mặt với Lục Áp và Thái Thượng Lão Quân, đương nhiên không dám vận phép thuật ngăn cản, cứ như thế, đầu hắn lập tức chảy máu.

" Đứa nhỏ này!"

Lục Áp trầm mặt khiển trách Mộ Cửu, một bên móc khăn tay ra lau vết thương cho Cách Hàng, một bên tiếp tục trách cứ: " Sao lại có thể không cẩn thận như vậy, xem ngươi đã gây ra chuyện gì! Còn không mau tới bồi tội?"

Mộ Cửu thế mới biết hóa ra đây đều là một màn kịch của hắn!

Nàng thừa nhận trò đùa này của hắn quá đột nhiên quá tự nhiên, suýt nữa thì khiến nàng chửi ầm lên! Đột nhiên dắt nàng lên đài, không sợ nàng làm hắn thất bại sao!

Nàng nhẫn nại tiến lên cúi người: " Tiểu nhân xin bồi tội với chân nhân..."

" Như vậy sao được!" Thái Thượng Lão Quân vội vã đứng lên, " Chỉ là vô ý mà thôi, tiểu sư thúc không cần như vậy, bàn về bối phận, Cách Hàng không đảm đương nổi."

Cách Hàng là đồ tôn của Lục Áp, tiểu nữ oa trước mặt này nhìn qua có vẻ giống đệ tử của hắn, cho dù không phải chính thức thì cũng là trên danh nghĩa, nơi nào có đạo lý đồ tử phải nhận lỗi với đồ tôn đây?

" Nể mặt Thái Thượng Lão Quân cầu xin cho, ngươi đứng lên đi." Lục Áp biết thời biết thế, sau đó vô cùng tự nhiên mà đem chiếc khăn tay dính máu Cách Hàng nhét vào trong tay áo, nói, " Còn đứng đó làm gì? Không muốn ăn cơm?" Nói xong, hắn cười cười với Thái Thượng Lão Quân, " Đứa trẻ này đang lớn, không được bỏ ăn."

Thái Thượng Lão Quân nghe tới đó, lập tức ra lệnh: " Người đâu, chuẩn bị đồ ăn cho vị tiên thị này."

Hắn sống nhiều năm như vậy, đã sớm biến thành người tinh, lời này của Lục Áp sao hắn lại không hiểu được?

Trong ấn tượng của hắn, Lục Áp cho tới nay chưa từng để bụng đến người nào, khiến hắn phải quản một ngày ba bữa, nữ tử này nhất định có lai lịch không nhỏ, hắn nơi nào có thể đắc tội? Đương nhiên hắn cũng không đề cập tới chuyện này.

Cách Hàng nhìn chằm chằm chiếc khăn tay dính máu vừa bị Lục Áp thu vào trong tay áo, đưa chén rượu lên môi nhấp một ngụm. Sau khi nhấp xong, hắn liếc mắt nhìn Mộ Cửu, nốt ruồi chu sa trên mi tâm đỏ rực như một giọt máu phát sáng.

Mộ Cửu không dám đối diện với hắn, làm bộ đang nói chuyện cùng tiên đồng dẫn đường, không nhanh không chậm bước ra khỏi điện.

Thần tiên làm việc vốn rất nhanh, Mộ Cửu đi đến một nơi không xa đại diện đã nhìn thấy trên bàn bày biện đầy đủ đồ ăn, mới nhìn thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi, vì thế không khách khí cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Nàng nhớ lại khi mình phá hủy núi Mật Dương Tông, Lão Quân đã để Ngọc Đế giáng ba đạo thiên lôi xuống phạt nàng, không nghĩ tới mới qua mấy tháng, nàng lại thản nhiên ngồi trong Cách Hận Thiên ăn một bữa yến tiệc lớn, thế sự quả nhiên khó lường. Có điều, vừa nghĩ tới chuyện Lưu Dương đã thay nàng chịu ba đạo lôi đó, nàng thật hận không thể tìm Lão Quân lí luận!

Kẻ bị Xiển giáo liệt vào danh sách đen như nàng, bây giờ còn phải thay họ phá án đấy!

Có lẽ là bởi lai lịch của Lục Áp quá lớn, nàng cũng không phải chịu phong ba gì.

Ngay cả Cách Hàng sau khi nhìn nàng một lần liền không có lần tiếp theo, thật ra nàng không phản đối việc hắn hỏi nàng gì đó, như vậy nói không chừng còn có thể lấy được chút thông tin, nhưng cuối cùng lại không có.

Đến khi nàng cơm nước, uống trà xong, quay trở lại tiền điện cùng Lục Áp thì nửa điểm ngoài ý muốn cũng đều không phát sinh.

Cách Hàng trước sau ngồi phía bên phải Lục Áp lắng nghe hắn và Thái Thượng Lão Quân nói chuyện, tư thái kính cẩn mà thả lỏng, nhưng sự thâm trầm trong đôi mắt hắn thật khiến người ta nhìn mà không hiểu.

Ước chừng nửa canh giờ sau họ mới nói chuyện xong, Lục Áp đứng dậy cáo từ.

Thái Thượng Lão Quân cùng chúng đồ đưa tiễn họ đi mấy trăm dặm mới dừng lại.

Lục Áp quả thực phô trương đã đủ, một đường mãi đến Nam Hải mới dừng lại, một lần nữa niêm phong linh lực, biến nàng trở lại nguyên thân. Phương Hoàng, Thanh Long và tiên nga, còn có cả Nhân Ngưu liền bái biệt, tường thụy tứ phương biến mất không thấy.

Mộ Cửu lúc này mới cảm thấy Lục Áp gần gũi hơn một chút.

Nói thật, tuy nàng đã tiếp nhận chuyện hắn là đại thần, nhưng đó chỉ là giới hạn trong sinh hoạt hàng ngày mà thôi, phô trương đến mức này, tiền hô hậu ứng như thế, nàng sẽ hoàn toàn không biết mình phải ở chung với hắn thế nào nữa.

Lục Áp dường như cũng nhìn thấu tâm tư của nàng, nhàn nhã chắp tay nói: " Ngày thường ta sẽ động nghi trượng như vậy, chỉ là lâu rồi ta chưa tới Cách Hận Thiên, sợ rằng đột nhiên xuất hiện sẽ khiến người ta sinh nghi. Bởi vậy ta cố ý làm thế, ngoài mục đích phá án còn có cả đến quỵt cơm."

Mộ Cửu chảy mồ hôi.

Không biết Thái Thượng Lão Quân nếu biết vị tiểu sư thúc này ngoài cố ý đi đánh chủ ý lên đồ đệ của hắn còn đến để quỵt cơm thì sẽ nghĩ như thế nào?

Lục Áp lại nói: " Thật muốn bãi đủ nghi trượng, như thế này còn chưa đủ nhìn."

Mộ Cửu mặt liền trệ xuống.

Quay lại Tử Linh uyển, A Phục vừa được Tiểu Tinh mang ra ngoài mua thức ăn, trong miệng nó còn ngậm một khối ngọc tủy, thấy Mộ Cửu liền cao hứng nhào vào lòng nàng.

" Ngọc tủy ở đâu ra?" Nàng hỏi.

" Hồ Vương cho." Tiểu Tinh thở dài, " Mới sáng ra đã cầm cái này đến trêu A Phục, làm nó đến điểm tâm cũng không thèm ăn."

Lão hồ ly thật đúng là rảnh rỗi mà.

Mộ Cửu nhếch môi cười, bước vào cửa.

Thượng Quan Duẩn đang quét dọn vệ sinh, bình thường hắn làm chuyện này rất có bài bản.

Thấy Lục Áp và nàng cùng tiến vào phòng, Hồ Vương vốn đang nằm hóng mắt dưới đám Tử Đằng cũng ton tót chạy theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ