Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2648 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 131
còn muốn gạt ta?

❊ ❊ ❊

" Thái Thượng Lão Quân có biết không?" Mộ Cửu hỏi.

" Ta không rõ." Lục Áp đứng dậy, " Quẻ này cũng rất kì lạ, ta không tìm ra được nguyên nhân. Chỉ biết, hôm nay họ ngông cuồng, chung quy sẽ đổi lấy kiếp nạn sau đó."

" Ngươi không có ý định ngăn cản sao?" Mộ Cửu cũng theo hắn vào phòng.

" Quái tượng tra không ra, làm sao ngăn cản được?" Lục Áp liếc nhìn nàng, " Hơn nữa, là Thiên kiếp ắt có nguyên nhân, không thể dễ dàng phá bỏ."

Mộ Cửu cau mày trầm mặc.

Lục Áp nhìn vào mắt nàng, bỗng nhiên nghi hoặc đưa tay túm chặt lấy tay nàng, hỏi: " Tại sao nàng lại đột nhiên có thêm một ngàn năm tu vi?"

" À, là con hồ ly đỏ kia cho." Mộ Cửu nghe hắn nhắc tới chuyện đó, lập tức giật tay lại.

" Hồ ly đỏ? Cửu Vĩ Hồng Hồ?" Lục Áp đẩy ngờ vực, nghi ngờ thăm dò biểu cảm của nàng, lại hỏi, " Tại sao nàng ta phải truyền tu vi cho nàng?"

Tu vi không phải linh lực, muốn cho là có thể cho sao? Nếu không phải được truyền đồng thời cùng pháp thuật gì đó, căn bản là không truyền được.

" Nàng ta truyền pháp thuật gì cho nàng?" Hắn hỏi.

" À... à, là ảo thuật. Không có gì đâu!" Mộ Cửu nào có mặt mũi nói Mộ Dung Liễu Diệp còn truyền cả mị thuật cho nàng? Nói xong, nàng liền cảm thấy không đứng nổi nữa, cầm thanh bảo kiếm trên bàn, nói, " Bận rộn hai tháng qua làm ta có chút mệt mỏi, đi nghỉ trước một lát đây, đến giờ cơm tối chưa thấy ta tỉnh thì cũng đừng gọi ta."

Nối xong, nàng lao ra khỏi cửa như một làn khói, như thế chỉ lo đi chậm nửa bước là sẽ không đi được nữa vậy.

Lục Áp trước sau nhìn nàng, thân hình không hề nhúc nhích, khóe môi ẩn hiện một nụ cười như có như không, cho rằng chạy trốn là hắn sẽ không biết được nàng đang gạt hắn sao? Chạy đi, sớm muộn gì hắn cũng biết.

Hung án Thanh Khâu lấy chuyện Vũ Đức tiến vào luân hồi mà kết thúc.

Tuy pháp khí mất tích trong sơn động vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp nhưng Thanh Khâu và Phạm Khâu Sơn lựa chọn không truy cứu, mọi người cũng ngầm thừa nhận đây là do Xiển giáo gây ra, liền không để ý đến chuyện này nữa.

Sau khi Lưu Tuấn trình báo vụ án lên Binh bộ đồng thời cũng thêm vào công lao của Mộ Cửu, sáng sớm hôm sau khi nàng đang đến nha môn, một phòng toàn người liền nhìn nàng mà cười, mà đi đầu còn là Lưu Tuấn!

" Đây là chuyện gì?" Nàng cũng mỉm cười.

Lưu Tuấn không nói lời nào, trực tiếp ném một tờ giấy cho nàng.

Nàng mở ra xem, lập tức giật mình, chính là giấy thăng nhiệm của nàng, cho nàng phong hào Đình Uý sử, phụ trách Đình Uý phủ thuộc Tuần Sát Ty.

Đình Uý phủ chuyên môn thụ lý án kiện, tổng cộng có 12 nha môn, liên tục thu nhân án kiện tam giới, Đình Uý sử chính là người đứng đầu 12 vị quan này. Khi trước Lưu Tuấn chỉ đáp ứng cho nàng thăng lên chức Bách Phu Trưởng, hiện tại lại đưa nàng đến Đình Uý phủ phá án? Đây cũng quá khiến người ta vui mừng đi?!

Tuy Bách Phu Trưởng và Đình Uý sử cùng cấp bậc, đều là quan lục phẩm, nhưng một bên là tiểu đầu lĩnh mang binh, một bên là tiểu đầu lĩnh có chức năng bộ ngành, khác nhau rất lớn đó! Ít nhất sau này cơ hội lập công của nàng sẽ nhiều hơn, tiên đan bảo vật được ban thường cũng gấp bội, Lưu Tuấn đây chính là chân chính chăm sóc nàng a!

" Đại nhân, đây..." Nàng kích động đến mức không nói được gì.

" Không cần cái này cái kia, Bách Phu Trưởng không có suất, chỉ có một chức Đình Uý sử này thôi, tuy tư lịch của ngươi chưa đủ, nhưng coi như cho ngươi kiếm ăn là được rồi." Lưu Tuấn thu liễm nụ cười, nghiêm mặt. Nhưng dù nghiêm mặt, đáy mắt hắn vẫn không che giấu được sự vui vẻ.

" Đa tạ đại nhân!" Mộ Cửu vội vàng hành lễ.

Bất kể nói thế nào, Lưu Tuấn cũng cho nàng cơ hội a! Nàng không thể không tim không phổi không biết ơn lão nhân gia hắn được a!

" Đừng vội cảm ơn." Lưu Tuấn lấy từ ngăn kéo ra hai cái hộp và một mảnh dư đồ, " Đây là hai viên tiên đan mà Thanh Anh Vệ ban thưởng cho ngươi. Ngoài ra còn có chuyện muốn chúc mừng ngươi, theo quy chế Thiên Đình, ngươi đã có tư cách sở hữu hai tòa tiểu viện, đây là dư đồ phiến khu của chúng ta, ngươi chọn lấy một nơi đi."

" Quá tốt rồi!" Mộ Cửu hí hửng ôm lấy đồ, nhìn một chút lại nói, " Ta có thể cầm về xem, sáng sớm ngày mai sẽ trả lại cho đại nhân không?"

" Đúng là chỉ biết có thế!" Lưu Tuấn tức giận trừng nàng, " Cầm đi!"

Mộ Cửu cười hì hì, thiên ân vạn tạ bước ra cửa.

Đám người trong nha môn cũng theo ra, vây quanh nàng: " Mộ Cửu thăng quan tiến chức, nên mời chúng ta ăn cơm!"

" Lưu đại nhân chăm sóc ngươi như vậy, thế nào cũng phải có chút gì đó cho huynh đệ chúng ta chứ?"

" Phải! Làm gì có chuyện không có suất Bách Phu Trưởng mới để cho ngươi chức Đình Uý sử, rõ ràng chính là cố ý a! Hôm qua một huynh đệ Lam Anh Vệ còn nói với ta gần đây bên họ có mấy Bách Phu Trưởng đấy, toàn bộ Thiên Binh Doanh có bảy vệ ty, còn tìm không ra một chức Bách Phu Trưởng sao? Mặc kệ, ngươi nhất định phải mời!"

Đám người này, trước kia nàng không được Lưu Tuấn tin tưởng luôn bỏ đá xuống giếng chờ chế giễu, hiện tại thấy Lưu Tuấn đối tốt với nàng liền quay đầu chúc mừng, quả là giả tạo!

Có điều, đều lăn lộn trên chốn quan trường, cần gì phải quá tích cực đây? Ngược lại, nàng được Lưu Tuấn chăm sóc nhiều như vậy cũng nên mời hắn một bữa cơm, đơn giản thôi là được.

Vì thế, nàng cười nói: " Chờ ta xử lí việc xong, đương nhiên sẽ không thiếu rượu của mọi người."

Nói xong liền nhân cơ hội đột phá trùng vậy, cầm dư đồ chạy về Tử Linh uyển.

Tiểu Tinh nghe nói Mộ Cửu có tiểu viện mới thì cao hứng khỏi nói, lập tức ném chổi sang một bên, kéo A Phục đến xem dư đồ, A Phục cái gì cũng không hiểu, nhưng vẫn chạy đến tham gia trò vui. Mộ Cửu nhớ tới Lục Áp, mặc dù hắn là khách, sớm muộn cũng đi, nhưng chung quy nàng không coi nhân gia hắn như không tồn tại được, liền chạy sang phòng bên cạnh kéo hắn đến.

" Ngươi giúp ra xem một chút, chọn nơi nào thì được?"

Thực ra, nhà trên Thiên Đình cái nào cũng tốt, nhưng dù sao vẫn nên chọn cẩn thận, bởi vì chọn xong sẽ càng có lòng trung thành...

Lục Áp thật ra không có ý kiến gì, bởi hắn nhìn cái cũng không bằng Thanh Huyền Cung của hắn, nếu nàng thật sự cần một tòa nhà của riêng mình, đối với hắn mà nói thì hoàn toàn không có vấn đề a! Thế nhưng hắn nào có nhẫn tâm dội nước lạnh cho nàng, vì thế cuối cùng liền chỉ mấy chỗ có vị trí đẹp, sau đó đưa nàng đến xem qua, cuối cùng Mộ Cửu liền chọn tiểu viện có một gốc cây đào và dàn hoa tử đằng.

Tiến vào sân trước, nơi này không dài, nhưng tổng cộng có đến sáu gian phòng, bên trong tiểu viện phía Đông có ba gian hỗn tạp, ba gian phía Tây là nhà bếp, tiến sâu thêm nữa có bốn gian phòng, một gian để đồ, phía Bắc có ba gian, đi vào chiếc cửa nhỏ phía Đông Bắc là một hoa viên nho nhỏ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ