Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2581 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 181
sinh đứa bé

❊ ❊ ❊

" Đẹp không?" Hắn bỗng nhiên hỏi.

Tay nàng run lên, cái mâm trong tay suýt nữa thì rơi xuống đất.

"... Cũng được."

" Đẹp thì tốt rồi, nàng ngắm ta lâu như vậy, thật không biết là đẹp đến cỡ nào?" Lục Áp cúi đầu cầm bút, khóe miệng chầm chậm hiện ra một nụ cười bỡn cợt.

Mộ Cửu quẫn bách, thật không biết xấu hổ! Nàng chỉ thuận miệng khen hắn một câu, hắn liền nhận toàn bộ.

Nàng liền đặt mâm xuống, vừa làm xong liền bị vấp vào chân Lục Áp, cái tên này! Lục Áp thừa dịp nàng đứng không vững, lấy ra một chiếc khăn lựa màu trắng, ấn ấn lên mi tâm nàng, lập tức một đóa hoa mai liền hiện lên trên khăn lụa: " Tìm ta có chuyện gì sao?" Hắn hỏi, cúi đầu cất khăn vào tay áo.

Mộ Cửu hắng giọng, đem nhịp tim mất khống chế ổn định lại rồi mới lên tiếng: " Ta chỉ muốn hỏi ngươi, có hứng thú thu đồ đệ hay không?"

Lục Áp lập tức liếc mắt về phía tiền viện: " Lão hồ ly kia bảo nàng đến hỏi?"

" Không phải." Mộ Cửu giải thích, " Là ta cảm thấy tiểu hồ ly rất đáng yêu. Ngươi xem, A Phục hàng ngày đều buồn bực chán nản đến hất tung cả phòng, nếu có thể có một tiểu gia hỏa chơi đùa với nó thì chắc nó sẽ không ầm ĩ như thế nữa. Nếu ngươi không phản đối, vậy liền để họ đưa tiểu hồ ly tới đây đi, như vậy tương lai ngươi cũng sẽ có một..."

Có một cái gì, nàng cũng không nói được.

Vốn nàng định thuận miệng nói "có một chỗ dựa", sau đó liền nghĩ, hắn đã sống lâu đến như vậy, còn cần phải dựa vào ai?

Nhưng Lục Áp không có ý định buông tha, đôi mắt đen huyền cúi đầu nhìn nàng: " Có một cái gì?"

" Không có gì, ta chỉ là nhất thời nhanh miệng." Nàng gãi đầu, nói.

Lục Áp nhìn nàng một chút, sau đó ngồi xuống. Nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, hắn bỗng nhiên thở dài.

Mộ Cửu cực kì hiếm khi thấy hắn như vậy, thấy thế vội hỏi: " Ngươi có tâm sự?"

Hắn chắp tay vào nhau, dựa vào ghế dựa: " Thật ra ta cũng rất khổ sở. Ta ngay cả cha mẹ là ai cũng không biết, cũng không biết có huynh đệ tỷ muội gì không, mặc dù có mấy sư huynh sư tử, nhưng một người chẳng biết đã đi đâu, một người chỉ thích chăm sóc vườn rau của hắn, còn có một người, mặc dù có hơi tốt một chút nhưng lại có cả cung sủng vật cần phải chăm sóc. Chỉ có ta, một mình bảo vệ Thanh Huyền Cung, khi sinh bệnh cũng không có người nào biết."

Lại nữa rồi...

Mộ Cửu không nói gì. Cho rằng nàng chưa từng thấy hắn làm đại gia trong Thanh Huyền Cung sao? Còn sinh bệnh cũng không có người biết, tại sao ngươi không nói luôn là ngươi đến cái ăn cái mặc cũng có vấn đề đi? Nếu như thế được coi là khổ sở, vậy những người phải hai tay dốc sức làm lụng vất vả như nàng thì được coi là gì?

Mộ Cửu mặc kệ hắn, không thèm hé răng.

Nhưng hắn lại tiếp tục nói: " Vì thế, đối với việc thu đồ đệ, ta cảm thấy không bằng sinh một đứa bé thì hơn."

Mộ Cửu suýt nữa sặc nước mà chết!

... Đứa bé?!

Lão nhân gia ngươi không sốt chứ? Hắn đã làm một kẻ độc thân mấy trăm vạn năm, hiện tại đột nhiên lại muốn có con?

Nàng cố gắng không đỏ mặt: " Vậy ngươi tìm được mẹ của nó chưa?"

" Tìm được rồi." Lục Áp ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa vặn rơi xuống mặt nàng, " Hiện tại chỉ cần nàng ấy gật đầu một cái nữa thôi."

Mộ Cửu cảm giác như mình đang chết đuối, có chút thở không thông.

Mẹ kiếp... Một mình hắn cũng đã đủ để đi đùa chết người ta rồi nhé!

Nàng với hắn một nửa điểm quan hệ cũng không có, hắn lại còn nghĩ đến chuyện sinh con! Tư duy của đại thần đều thay đổi nhanh như hắn sao?

Nàng quyết định đem đề tài kéo trở về.

" Vậy, chuyện thu tiểu hồ ly, ngươi đồng ý hay không đồng ý đây?"

" Nàng bảo tự hắn đến nói với ta." Hắn cầm quả táo lên ăn.

" Không phải ta cũng đã nói rồi sao?" Mộ Cửu đỏ mặt, đẩy mâm táo cho hắn, " Ngươi có thể dạy A Phục, vậy thuận tiện dạy thêm một người cũng được chứ?"

" Ta có điều kiện." Lục Áp nói, " Chuyện lão hồ ly đáp ứng ta, hắn không làm được, ta cũng không thể thu! Trừ khi..." Nói tới đây, hắn liền nhìn vào mắt nàng, ánh mắt như muốn đào một lớp da của nàng lên.

Mộ Cửu sởn tóc gáy, lưng thẳng tắp: " Trừ khi thế nào?"

" Trừ khi nàng đồng ý sinh con cho ta."

Mộ Cửu cầm lấy cái mâm, bực bội ném vào người hắn.

Nàng nên biết mồm chó không nói được ngà voi, sĩ khả sát bất khả nhục, không nói với hắn nữa!

Nàng trừng mắt nhìn hắn, quay người đi ra khỏi cửa.

Lục Áp đen mặt kéo nàng về, thuận thế giam nàng trên mặt bàn: " Nàng vừa làm gì?"

Mộ Cửu cơ hồ ngửa ra sau đúng 90 độ, nhìn thân thể đang giam chặt nàng chỉ cách nàng có hơn một chỉ liền lập tức bối rối!

Lục Áp xưa nay chưa bị ai đối xử như thế, bị cái mâm đập vào người khiến hắn nổi lên mấy phần tức giận. Hơn nữa, nàng từ đầu đến cuối lại như một con rùa rụt đầu, chậm chạp không chịu đáp lại, hắn liền quyết định hôm nay phải giáo huấn nàng thật tốt! Thế nhưng, hắn nhìn dáng vẻ của nàng liền cảm thấy như đang đạp chân vào vũng bùn, không biết nên tiến hay nên lùi!

... Vốn hắn cho rằng nàng rất gầy, trên người không có mấy lạng thịt, nhưng tư thế ngã ngửa trên bàn hiện giờ lại khiến bộ ngực trùng điệp của nàng hiện lên rõ mồn một, bên dưới xương quai xanh là một mảng da thịt trắng nõn mềm mại, nhìn lên phía trên là chiếc cằm nhỏ nhắn tinh xảo chưa từng thấy, đừng nói gì đến đôi môi đỏ hồng như hoa anh đào...

Tim Lục Áp đột nhiên đập lỡ hai nhịp.

Hắn thật sự không ngờ nàng cũng có một mặt quyến rũ chết người như vậy.

Nàng hiện giờ còn gì là một nha đầu ngốc nữa, rõ ràng nàng là một tiểu yêu tinh câu hồn!

Hắn không nhịn được, muốn cúi đầu hôn lên đôi môi của nàng.

Mộ Cửu giống như chuẩn bị nổ tung!

Mụ nội nó, hắn là một đại thần!

Hắn nên đối với loại tiểu trong suốt như nàng lộ ra vẻ khinh bỉ, xem thường, duy trì hình tường cao quý lãnh diễm của hắn a!

Hắn chỉ bị nàng đập một cái, vậy mà lại đẩy ngã nàng?!

Lại còn muốn... còn muốn... nhìn dáng dấp kia của hắn, xem ra chính là muốn không biết xấu hổ mà hôn nàng a!

Thế nhưng nàng nín thở cả nửa ngày, cuối cùng Lục Áp lại không chạm xuống.

Hắn không chỉ không chạm, ngay cả thân thể cũng dừng lại.

Vốn hắn đã cảm thấy chuyện này xảy ra chỉ là vấn đề sớm hay muộn, thế nhưng trong tình huống như thế này... Hắn không hi vọng qua loa như vậy, không hi vọng nàng sẽ cho rằng hắn là một kẻ tùy tiện không có nguyên tắc. Nàng hiện tại ngay cả chút lòng tin đối với hắn cũng đều không có, muốn thân cận với nàng, ít nhất phải đợi đến khi nàng cam tâm tình nguyện tiếp nhận hắn.

Môi của hắn lướt qua gò má nàng, sau đó rất nhanh đứng thẳng dậy.

Ngay sau đó, Mộ Cửu cũng bị hắn kéo lên. Sau đó, hắn như không có chuyện gì xảy ra mà ngồi xuống, bưng chén lên uống trà.

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe được cả tiếng tim đập.

Mùi thuốc súng trong phòng cũng đột nhiên tuyên bố giải trừ.

Mộ Cửu như cái cọc gỗ đứng ngây ngốc ở đó, còn có chút không rõ ràng vừa rồi là hiện thực hay là ảo giác.

Tình cảnh đó... Đến giờ nàng mới phát hiện ra mình có chút sức sống.

" Nàng giật mình sao?" Hắn dựa người vào bàn, như cười mà không phải cười nhìn nàng.

" A..."

Đầu óc Mộ Cửu vẫn hỗn loạn tưng bừng, thế nhưng gương mặt vừa hồi phục lại trong nháy mắt lại đỏ lên như gan lợn.

Con bà nó, nàng kém chút nữa liền bị hắn trêu đến phát ngất rồi...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ