Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2565 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 108
còn muốn ám hại?

❊ ❊ ❊

Khi Mộ Cửu quay lại thì Tiểu Tinh đã chuẩn bị xong điểm tâm.

Doãn Tuyết Như đêm qua về muộn nên muốn ngủ bù, A Phục và Lục Áp đã đến từ trước. Mộ Cửu vội vã ăn, không quên thúc giục Thượng Quan Duẩn. A Phục cho rằng họ đi chơi nên liền đòi đi theo, Mộ Cửu nghĩ bình thường nó cũng hay đi cùng nàng, vốn định mang ra ngoài để giả dạng, nhưn Lục Áp muốn nó ở lại luyện khí, không thể làm gì khác hơn là bỏ qua chuyện này.

A Phục được Lục Áp chỉ điểm tu luyện, đây là thiên đại phúc phận của nó rồi.

Chỉ là, không biết cha mẹ nó hiện tại có đang gấp đến chết không?

Sau khi ăn xong, Mộ Cửu và Thượng Quan Duẩn đến thẳng Bắc Thiên Môn, khi đến một cái hẻm nhỏ thì dừng lại.

" Ta đi một vòng chờ ngươi, còn ngươi đi làm. Làm xong thì truyền tin cho ta, chúng ta tìm một chỗ gặp lại."

Thượng Quan Duẩn gật đầu, rút ra từ sau cổ một cái chiết phiến, đi nghênh ngang về phía Bắc Thiên Môn như một thiên kim công tử.

Mộ Cửu để tránh hiềm nghi nên không theo sau quá sát, mà đi bộ theo con hẻm này.

Mỗi tòa lâu các trên Thiên Đình đều rất uy vũ đồ sộ, bên ngoài là một số nha thự, còn lại đều là Tiên phủ của chúng tiên quan.

Con đường mà Mộ Cửu đang đi, một bên là dãy tòa nhà chạm đủ loại ngọc thạch, một bên là rừng cây xanh xum xuê. Rừng cây này không rậm rạp, nhìn qua còn có thể thấy được lâu các đầu bên kia cánh rừng.

Khi nàng đi đến một ngã ba, Cơ Vịnh Phương đi từ con phố phía đối diện tới cũng nhìn thấy nàng, lập tức kéo tay Lương Thu Thiền: " Nhìn kìa, là tiểu tiện nhân kia!"

Lương Thu Thiền dừng bước nhìn sang, thấy Mộ Cửu đang thảnh thơi vừa đi vừa ngắm cảnh xung quanh, dường như không ưu sầu là gì, thân thể mảnh mai nhẹ nhàng di chuyển, tóc dài buông nhẹ xuống hai vai, càng nhìn càng thấy mĩ lệ.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua rừng trúc đối diện chiếu lên người nàng, Mộ Cửu như đang khoác một thân váy kim quang bước tới, cả người tản mát hơi thở linh khí tinh linh.

Lương Thu Thiền đối với Mộ Cửu không có ác cảm quá sâu, trước mắt càng không muốn để ý tới, liền nhấc chân định đi tiếp.

Từ khi bị Lâm Kiến Nho đe dọa, cả người nàng ta dường như chìm đắm trong đó, không có cách nào kiềm chế.

Nàng ta có chết cũng không nghĩ rằng Lâm Kiến Nho hóa ra đã thực sự sát hại Lâm Tiếp, càng không nghĩ đến chuyện hắn sau khi uống Đại Mãn Kim Đan liền trực tiếp đột phá hai cấp. Nếu không phải Lạc Từ đến kịp lúc, nàng ta suýt nữa đã chết... Nhưng sau khi chuyện đó xảy ra, nàng ta thật sự hận không thể chết ngay lúc đó!

Nàng ta ở Minh Nguyên Tông tu hành 800 năm, vừa bắt đầu đã bái Hoa Thanh làm sư phụ.

Hoa Thanh một tay dẫn dắt nàng tiến vào tiên đồ, trong 800 năm này, nàng ta bất tri bất giác đã đem tất cả tâm tư chuyển lên người hắn, mà hắn cũng ngày càng dựa dẫm vào nàng. Trong nội tâm nàng ta có một bí mật, đó chính là hi vọng có thể trở thành ngươi song tu với hắn. Nhưng sau tất cả những chuyện này, đều đã bị tên súc sinh Lâm Kiến Nho kia phá hủy!

Người được chọn cùng song tu phải có tấm thân xử nữ, Lâm Kiến Nho đã lấy chân khí phá nát của nàng mất rồi, dù nàng ta có cơ hội đồng tu với Hoa Thanh, làm sao có thể chứng minh được sự trong sạch của mình?

Mấy ngày nay nàng không biết đã vượt qua chuyện này thế nào, chỉ biết đã nổi lên vô số ý nghĩ muốn đi gϊếŧ hắn, nhưng ám ảnh bị hắn cưỡng chế vẫn còn, khiến nàng phải nhịn nhục.

Cơn ác mộng này hành hạ nàng ta đến tinh thần hoảng hốt, cùng Mộ Cửu thần thái sáng láng đang bước đi quả thực có sự khác biệt một trời một vực.

" Tiện nhân kia còn có mặt mũi ở đây rêu rao khắp nơi? Sư tỷ, chúng ta đi tới giáo huấn nàng ta một chút!" Cơ vịnh phương căm giận nói.

Cho dù vài tháng đã trôi qua, nàng ta vẫn nhờ ngày đó ở Nam Thiên Môn mình bị Mộ Cửu đánh thảm bao nhiêu, ở Minh Nguyên Tông, nàng ta là người được bao nhiêu người nâng niu, đến Thiên Đình cũng bởi thân là môn đồ Xiển giáo, nhưng lại bị một nha đầu nông thôn không biết chạy từ đâu tới đánh cho sưng mặt sưng mũi, cục tức này sao có thể nuốt trôi?

Thêm nữa, Cơ Mẫn Quân đầy bụng tức giận từ Thanh Khâu trở về, còn bị Hoa Thanh trách cứ một trận, nói tới duyên cớ cũng có tay của tiện nhân này, thù mới hận cũ cộng lại, đương nhiên là tức giận.

" Hồ đồ!" Lương Thu Thiền cau mày, " Nơi này là Thiên Đình."

Nàng ta buồn bực mất tập trung, nào có tâm tình đi gây rối?

Cơ Vịnh Phương bĩu môi, đi theo sau, nhưng mắt vẫn liếc về phía Mộ Cửu.

Mộ Cửu bên này thực ra cũng đã sớm thấy hai người đó.

Cơ Vịnh Phương nàng không có tâm tình nhìn mặt, nhưng dáng vẻ của Lương Thu Thiền lại khiến nàng lấy làm kinh hãi. Mấy ngày không gặp, sắc mặt nàng ta đã trở thành vàng như nghệ, hốc mắt hõm sâu, như thể đã không ngủ vài ngày... Không đúng, coi như không ngủ suốt đêm thì đối với tu tiên giả cũng không phải việc ghê gớm gì, nàng ta bị làm sao vậy?

Nhưng, Mộ Cửu không bát quái tới mức quan tâm đến nàng ta.

Liếc một cái, nàng thu hồi ánh mắt. Phía trước nghe nói có Hùng lão bản bán bánh đúc đậu rất ngon, nàng muốn đi nếm thử.

Cơ Vịnh Phương nhìn bộ dạng không coi ai ra gì của nàng quả thực tức muốn chết, hít sâu một hơi, lén lút chọn đúng thời cơ đá một viên đá dưới chân về phía Mộ Cửu.

Mộ Cửu pháp lực cao hơn nàng ta, lại không thích bị người ta bắt nạt, còn có thể để nàng ta ám toán?

Viên đá mới đến nửa đường đã bị nàng dùng pháp lực đánh bay trở về!

Viên đá đập trúng thái dương Cơ Vịnh Phương, lập tức chảy máu ròng ròng, nàng ta kêu một tiếng, khóc rống lên.

Lương Thu Thiền hoàn hồn, vội vã đưa nàng ta thuốc cầm máu, quay sang nhìn Mộ Cửu đang mỉm cười cũng biết là chuyện gì vừa xảy ra, hung dữ trừng mắt với Cơ Vịnh Phương: " Nếu ngươi còn làm loạn, ta sẽ đuổi ngươi về Minh Nguyên Tông!"

Cơ Vịnh Phương oan ức kêu to: " Rõ ràng là nàng ta đánh ta!"

Lương Thu Thiền không muốn lý luận cùng nàng ta. Bản thân nàng còn không biết phải làm sao với bản thân, sao còn bận tâm đến người khác?

" Vừa rồi là ai làm?!"

Đang cảm thấy rất phiền, bên cạnh đột nhiên xuất hiện một người, trong tay cầm một viên đá, trợn tròn mắt nhìn nàng. Hắn tuy mang hình người, nhưng sừng trên đầu còn chưa hoàn toàn biến mất, hẳn là Độc Giác Thú, nhưng trên má trái lại sưng lên một cục to bằng nắm tay, còn có màu xanh tím.

Cơ Vịnh Phương sững sờ, Mộ Cửu đứng cách đó không xa cũng sững sờ.

Viên đá Độc Giác Thú cầm trong tay không phải là viên đá mà vừa rồi nàng đánh trúng Cơ Vịnh Phương sao?

Sau khi đánh trúng Cơ Vịnh Phương, nàng cũng không quan tâm đến việc viên đá rơi xuống nơi nào, xem khuôn mặt sưng phù này của Độc Giác Thú, chẳng lẽ viên đá đập trúng mặt hắn?

" Nàng ta làm!" Nàng còn đang buồn bực, Cơ Vịnh Phương đã nói trước, " Chính là nàng ta đá!"

Độc Giác Thú đi về phía Mộ Cửu.

Mộ Cửu nhanh chóng lên tiếng: " Xin lỗi, vừa rồi ta không để ý..."

Độc Giác Thú không chờ nàng nói xong đã giơ tay nhấc nàng lên: " Ngươi cũng dám động thủ với ta?" Nói xong định ném Mộ Cửu đi.

Mộ Cửu chỉ xuống đất: " Đại tiên chậm đã! Ngươi xem, toàn bộ trên đường chỉ có một viên đá, vừa rồi ta đứng bên kia, xung quanh đều là lầu các, làm sao sẽ có một viên đá ở đây?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ