Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2564 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 178
hồ vương thê thảm

❊ ❊ ❊

Sự thực chứng minh, công lực của một con hổ dính người thật không khác với da trâu là mấy, mấy ngày nay đều là như vậy.

Buổi sáng Mộ Cửu đến nha môn làm việc, A Phục liền theo đến, trốn sau ghế của nàng, mỗi khi có người đến liền nhảy ra hù dọa người ta, người nhát gan bị nó dọa đến mức nhảy ra khỏi cửa, người gan lớn thì cũng sợ đến nấc cục. Mộ Cửu sâu sắc hoài nghi, nó là ở nhà quá chán, cố ý theo nàng đến đây, đổi địa điểm dọa người.

Mấy ngày nay, nhà nàng lục tục có khách đến thăm, Doãn Tuyết Như hiện tại sống rất hòa thuận với hàng xóm, bởi vậy đem công lao tính lên hai người Mộ Cửu và Lục Áp, vì thế khi rảnh rỗi đều sẽ đến đây chơi.

Trần Anh và Hồ Nham trong nha môn có quan hệ tốt với nàng thỉnh thoảng cũng đến quỵt cơm, mới đầu, Mộ Cửu còn sợ Lục Áp không biết, nào có biết lão nhân gia hắn uống rượu với họ so với nàng còn lưu loát hơn, hơn nữa chân chính là ngàn chén không say, khiến hai người họ lần sau có đến vào giờ ăn cơm thì cũng chỉ ăn cơm, rất ít khi chủ động mời hắn uống rượu.

Mộ Cửu liền yên tâm, trải qua hai tháng hậm hực trong Long Cung, nàng càng quý trọng thời gian hòa thuận này hơn. Nàng nhìn Thượng Quan Duẩn thường ngày hay làm nàng bực mình nhìn cũng thấy thuận mắt, không mở miệng ra là mắng hắn như trước kia nữa.

Lục Áp đêm hôm đó sau khi nàng quay về liền gửi một đạo truyền âm phù cho Hồ Vương, tuy hắn không ra tay nhưng không thể để tiểu tử này coi hắn như kẻ ngu mà đùa bỡn, chuyện chưa làm xong mà còn dám muốn hắn thu tiểu hổ ly trước, chắc là mấy năm nay sống ở Thanh Khâu thoải mái nên ngứa da.

Thế nhưng tin truyền đi không có hồi âm ngay lập tức, Lục Áp suy nghĩ một chút, cũng không loại trừ chuyện lão hồ ly đang nghĩ cách nên tạm thời không vội.

Ngày hôm đó, khi hắn đang nằm trong hoa viên tắm nắng, chuông treo trước cửa liền leng keng vang lên, hắn còn chưa kịp đứng lên, một cơn gió liền thổi tới, sau đó một vật nặng liền vừa vặn rơi xuống trước mặt hắn. Hắn híp mắt nhìn một cái, sau đó liền lại nằm lên ghế tiếp tục tắm nắng.

" Thập Tam bái kiến gia gia." Người dưới đất thở hổn hển, thanh âm mang theo oan ức, khom lưng hành đại lễ.

Mộ Tiểu Tinh và Thượng Quan Duẩn đang ở đầu bên kia hoa viên làm dưa muối, nghe thấy động tĩnh liền xông đến, vừa nhìn thấy dáng dấp của người trên mặt đất liền đến cằm cũng suýt rơi xuống.

Người này là ai vậy? Hồ Vương a!

Nhưng họ thật không dám nhận thức!

Ban đầu Hồ Vương giống một hộp châu báu di động, từ đầu đến cuối đều tỉ mỉ chau chuốt, nhưng hắn trước mặt đây lại có bộ dạng gì?

Hoa phục khỏe mạnh đông một vết rách tây một lỗ thủng, châu báu gì cũng không còn, đại bảo giới đeo trên tay bê bết bùn, ngọc bội đeo bên hông chỉ còn lại nửa khối, mà bắt mắt nhất chính là kiểu tóc, mái tốc vốn chỉn chu đến mức một con muỗi đậu xuống cũng phải dùng gậy nay lại rối bù như tổ quạ, quả thực đã gần giống với một lão ăn mày.

" Hồ Vương làm sao hế? Thanh Khâu bị cướp sạch sao?!"

Mộ Tiểu Tinh đồng học nhanh mồm nhanh miệng, một giây đầu còn lo lắng, một giây sau đã mở miệng hỏi thăm.

Hồ Vương đã đủ buồn bực, nghe thấy lời này của nó liền trừng mắt: " Tiểu nha đầu ngươi nói cái gì thế?! Có tin ta sẽ biến ngươi thành thỏ nướng hay không?!"

Hổ, sói hay hồ ly đều là thiên địch của thỏ, Tiểu Tinh nghe vậy liền lập tức ôm đầu lao ra ngoài.

Thượng Quan Duẩn cũng theo ra.

Lục Áp nằm trên ghế, thảnh thơi phẩy quạt: " Hơn một năm không gặp, Hồ Vương quả là càng ngày càng có tiền đồ, không chỉ phá hóa viên của ta mà ngay cả người bên cạnh ta cũng dám bắt nạt. Ngươi có năng lực như thế, không phải ta nên chạy về Thanh Huyền Cung của ta sao?"

Hồ Vương lập tức đổi sắc mặt, khóc nức nở chạy đến trước mặt hắn: " Gia gia thật sự đã hiểu lầm Thập Tam rồi! Ngài không biết Thập Tam đã trải qua những ngày thế nào đâu, ở Linh Tê Cung hơn nửa tháng, quả thật ta chưa ngủ đủ được giấc nào, ăn một bữa cơm hoàn chỉnh nào, ngay cả nước cũng không đủ để nhét kẽ răng, ta thật sự là đã xui xẻo thấu..."

" Ít nói nhảm! Linh Đang đâu?" Lục Áp trầm mặt. Lần nào cũng như thế, muốn diễn trò thì nên tìm trò khác mới hơn có được không!

Hồ Vương im lặng một lúc, đáp: " Không lấy được..."

" Cút!" Lục Áp trừng mắt.

" Gia gia..."

Lục Áp giơ tay lên, Hồ Vương vội vã vồ tới: " Gia gia nghe ta nói đã! Không phải ta không lấy được, vốn là ngày đó ta đã lấy được rồi, thế nhưng khi cầm vào Linh Đang, ta đột nhiên lại phát hiện ra một chuyện kì quái!"

Lục Áp hừ một tiếng, dùng quạt đập vào trán lão: " Ngươi tốt nhất nên cho ta một lí do hợp lí!"

Hồ Vương lau mồ hôi, chậm chạp kể: " Là như vậy, để có thể thành công lên Tam Thập Cửu Trọng Thiên, ta liền đi tìm Tất Phương Điểu ở Bồng Lai dứt một cọng lông, sau đó bị thương nhẹ. Sau đó ta liền đến cung Nữ Oa tìm nương nương khóc lóc kể lể, ở lại đó dưỡng thương và lĩnh giáo chiến thuật của nương nương.

Nhị tổ sư gia gia sau khi biết ta muốn lấy Hỗn Nguyên Bảo Linh liền đem nó giấu kĩ, bởi vậy cũng không tiếp tục phòng bị ta. Ta ở lại cung nương nương hai ngày liền đến cung Linh Tê. Hai ngày đó ta đã tìm được tung tích của Bảo Linh, thừa dịp nhị tổ sư gia gia đi tới vườn rau liền lẻn đến lấy. Nào có biết, ta vừa tiến vào Linh Tê cung liền thấy một đoàn khói xanh!"

" Có ý gì?" Lục Áp liếc xéo lão, ánh mắt cũng bình tĩnh xuống. Cái tên này nếu dám nói dối hắn, xem hắn có lập tức đánh lão về bụng mẹ không!

Hồ Vương vội nói: " Ta cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng đoàn khói xanh đó rất kì lạ, ta đi tới đâu nó cũng theo tới đó, không hề tiêu tan. Ta tưởng đó là thần thức của Thần Thú Thạch Sùng, thế nhưng tinh tế phân biệt thì lại thấy không phải. Để cẩn thận, ta liền hỏi thăm một Đế Giang đang làm nhiệm vụ bên ngoài.

Đế Giang lại nói ta hoa mắt, nó sống trong Linh Tê Cung mười mấy vạn năm, chưa từng thấy bất kì kẻ nào có thể hóa hình độn thân ngay trước mắt nhị tổ sư gia gia cả. Ta cũng cảm thấy mình hoa mắt, vì thế nên ba ngày sau liền đến một lần nữa, kết quả là đoàn khói xanh lại xuất hiện, vẫn âm thầm không rời mà theo sát ta. Mấu chốt là ta đã hỏi qua nương nương, nàng cũng không biết! Ngài nói có lạ hay không?"

Nói đến cuối, lão chắp tay xoa cằm, bộ dạng nghĩ mãi mà không ra được.

Lục Áp bán tín bán nghi: " Nếu chưa từng nghe qua chuyện này, sao ta biết không phải là ngươi đang lừa ta?"

Hồ Vương gấp đến mức đưa cả tay ra: " Ngài muốn lấy tóc hay lấy máu thì hãy tùy tiện lấy đi! Thập Tam nếu có nửa chữ nói dối liền cả đời này bị vận xui của Hỗn Nguyên Bảo Linh bao bọc, không ngóc đầu lên được!"

Lục Áp lạnh nhạt liếc lão, đột nhiên lấy cây trâm trên đầu đâm vào đầu ngón tay lão một cái. Hồ Vương rụt cổ kêu lên một tiếng, đầu ngón tay được giữ gìn như một tiểu cô nương chảy ra một giọt máu.

Lần này, hắn không thèm hóa ra một chậu nước mà trực tiếp mang giọt máu đến bồn tắm của A Phục nhỏ xuống, bên trong liền hiện lên hình ảnh Linh Tê cung đã lâu hắn không đến thăm.

Trong hình, Hồ Vương rón ra rón rén lẻn vào Nhất Phương Điện, mà cách đỉnh đầu hắn không xa quả nhiên có một đoàn khói xanh, đoàn khói này như hình với bóng, nếu tu vi không đủ cao thì thật sự rất khó để ý đến...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ