Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 109
lão nhân lén lút

❊ ❊ ❊

Độc Giác Thú nghĩ thấy cũng đúng, nhìn lại vết thương trên đầu của Cơ Vịnh Phương liền quay lại hỏi Mộ Cửu: " Cuối cùng là ai đá?"

Mộ Cửu cười chỉ Cơ Vịnh Phương: " Tất nhiên là nàng ta. Nàng ta định hại ta, đá viên đá này về phía ta nên bị ta phản kích lại a! Đại tiên nếu muốn truy cứu trách nhiệm thì phải tìm nàng."

Độc Giác Thú trừng mắt nhìn Cơ Vịnh Phương, buông Mộ Cửu ra, lại đi tới túm Cơ Vịnh Phương lên không trung.

Lương Thu Thiền vội vàng nói: " Xin hỏi, đại tiên có phải Ly Băng đại tiên của quý phủ Vũ Đức chân quân?"

Độc Giác Thú nhíu mày: " Sao ngươi nhận ra ta?"

" Sư phụ ta, chưởng môn Minh Nguyên Tông Hoa Thanh chân nhân thường nhắc đến Vũ Đức Chân Quân."

" Các ngươi là đệ tử nhập thất của Hoa Thanh?" Hắn lại hỏi.

Lương Thu Thiền lập tức đưa mệnh bài bên hông cho hắn xem.

Độc Giác Thú liếc qua, trừng mắt nhìn Cơ Vịnh Phương đang sợ hết hồn: " Nể mặt sư phụ ngươi, tha cho ngươi một mạng."

Cơ Vịnh Phương ngã xuống đất, không đứng lên nổi.

Mộ Cửu nghe thấy tên Vũ Đức chân quân liền nhìn kĩ Độc Giác Thú.Theo

Hắn mặc áo bào thêu hoa, vạt sau có hình chim loan. Xiêm y chúng thần Thiên Đình mặc đều có ý nghĩa, thường là tên hiệu được Ngọc Đế ban cho khi thành tiên hoặc là chân thân trước khi thành tiên. Theo nàng biết, chỉ có người từng làm Quân vương tại Nhân giới mới có thể thêu hình chim loan trên trang phục, chẳng lẽ Vũ Đức Chân Quân chính là quân chủ tại Nhân giới phi thăng thành tiên?

Độc Giác Thú này được gọi là Ly Băng đại tiên tại phủ Vũ Đức Chân Quân, nói như vậy hẳn là tọa kỵ của Vũ Đức Chân Quân rồi.

Mộ Cửu quan sát tỉ mỉ xong, ánh mắt ngừng lại trên đầu hắn một chút. Nếu nàng nhớ không nhầm, Vũ Đức Chân Quân là Đô Đốc Binh bộ Hoàng Anh Vệ, Ly Băng này thân là tọa kỵ nhưng lại độc hành, trên giày còn dính thảo diệp, hẳn là vừa phụng mệnh làm việc trở về. Thấy họ vẫn đang nói chuyện, để tránh gặp phải sóng gió, nàng không tiếng động tự mình rời đi.

Vừa đến sạp bánh đúc đậu của Hùng lão bản ngồi xống, nếm được một miệng bánh đúc đậu thơm ngát, vai nàng đã bị một người dùng quạt đập vào. Mộ Cửu quay đầu lại nhìn, thấy Thượng Quan Duẩn người đầy mồ hôi ngồi xuống, gào thét: " Ông chủ! Hai bát bánh đúc đậu! Nhiều mật hoa quế một chút!"

Mộ Cửu vội vàng hỏi: " Sao rồi?"

Hắn nhìn hai bên, lén lút móc ra một tập giấy từ trong tay áo, nói: " Mệt chết lão tử! Ta đi dạo một vòng quanh cả ba Thiên môn, Đông Thiên Môn và Tây Thiên Môn không có đầu mối gì, nhưng Bắc Thiên Môn bên này, ta vừa lẻn vào đã bị phát hiện, bị hàng trăm kẻ đuổi gϊếŧ. Cuối cùng ta phải nhảy xuống từ tầng cao nhất, tránh tai mắt của chúng mới coi như thoát thân!"

" Sau đó thì sao?" Mộ Cửu ngớ ra, " Sao ngươi không ẩn thân?"

" Ẩn cái đầu ngươi!" Thượng Quan Duẩn bực bội, " Có ích gì đâu? Trong đó bày Tỏa Hồn Trận, ta đi vào lập tức liền biến về chân thân!"

Mộ Cửu sửng sốt, ghi chép xuất nhập cảnh cũng không phải cái gì đặc biệt quan trọng, tại sao phải bày trận pháp trọng yếu như vậy?

" Vậy những thứ này là gì?" Nàng hỏi.

Thượng Quan Duẩn liền đắc ý: " Tuy rằng quá trình có hơi gian nan, thế nhưng ai bảo Bản Điện Hạ có năng lực như thế chứ? Sau khi ta nhảy xuống khỏi thành liền lập tức quay lại, phá tiên chướng dễ như bú sữa mẹ, rồi xé hết tất cả những ghi chép có quan hệ đến tinh quân xuống!"

Lúc này, Hùng tiểu muội đã bưng hai bát bánh đúc đậu qua, hai mắt nhỏ híp lại, si ngốc nhìn Thượng Quan Duẩn, miệng còn cười ngây ngô: " Công tử, bánh đúc đậu của ngài." Lại xoa xoa tay, xấu hổ nói: " Công tử cười lền thật đẹp mắt!"

Mộ Cửu suýt chút nữa phun bánh đúc đậu từ lỗ mũi ra ngoài!

Thượng Quan Duẩn lại cực kì không phối hợp: " Nhìn nước miếng của ngươi kìa, sắp nhỏ vào bát của ta rồi! Mau tránh ra xa một chút!"

Hùng tiểu muội chỉ mới mười ba mười bốn tuổi, thấy hắn như vậy chỉ biết cắn ngón tay lùi về phía sau cái bàn.

Nhưng đi tới hay quay lại cũng phải nhìn hắn! Thượng Quan Duẩn không nói gì, chỉ đơn giản đổi hướng ngồi, quay lưng vào nàng ta.

Mộ Cửu lật qua lật lại tập giấy, quả nhiên ghi chép rất đầy đủ. Nàng vội vã giấu vào trong ngực, nói: " Quay về đã rồi nói!" Nói xong, nàng vèo một cái ăn hết bánh đúc đầu, để lại hai xu tiền trên bàn liền đi.

Thượng Quan Duẩn gấp đến độ bưng bát lên, gào thét: " Chờ ta a! Ta mới bắt đầu ăn mà!..."

Tử Linh uyển thời gian này rất yên tĩnh, vì người ở Chu Tước quán không phải là đi làm thì là đang ngủ bù.

Sau khi Tiểu Tinh làm cơm cho Doãn Tuyết Như liền bắt đầu giặt quần áo. A Phục không mặc quần áo, không cần giặt ; Lục Áp không biết đã làm gì, nói chung chưa từng thấy hắn đổi quần áo nhưng trên người vẫn luôn có mùi hương thơm mát sạch sẽ; Thượng Quan Duẩn tự lo cho bản thân, vì thế nó càng thảnh thơi vui vẻ.

Giặt quần áo xong, nó phải đi mua thức ăn để chuẩn bị bữa trưa, sau khi nghỉ trưa thì sẽ ở trong phòng luyện khí, luyện khí xong liền đến bữa tối náo nhiệt.

Thời gian mỗi ngày đều được an bài kín kẽ, nó rất vui mừng.

Khi trước ở Hồng Thương, mỗi ngày nó cũng làm những việc như thế này, ví dụ như tưới hoa, cho các tiểu yêu tinh sống trong Lưu Vân động ăn, sau đó cùng Mộ Cửu đi bộ đến các đỉnh núi.

Nó thích khói lửa bận rộn như vậy, điều này khiến nó cảm giác sự tồn tại của mình có giá trị.

"Cốc cốc cốc!"

Nó đang vừa phơi quần áo vừa lẩm nhẩm hát vài câu, bỗng nhiên cửa viện có người gõ cửa. Bên ngoài có một lão nhân râu tóc hoa râm, cả người đeo châu ngọc nhưng rất có tinh thần, lão vừa gõ cửa vừa ngẩng đầu nhìn xung quanh, thật giống như đang xác nhận xem mình có đến nhầm chỗ không.

" Ngài tìm ai?" Tiểu Tinh hỏi.

" Xin hỏi... Lục, Lục đại tiên có ở đây không?" Hồ Vương cân nhắc một chút mới nói ra Lục Áp, " Ta là Mộ Dung Hiển, có việc muốn cầu kiến."

" Ngươi tìm Lục Nhai?" Tiểu Tinh hỏi. Lục Nhai đã đến đây vài tháng, nhưng từ xưa đến nay chưa có ai tìm hắn, hiện tại lại có người trực tiếp tìm tới cửa? Còn nói có việc muốn cầu kiến?, " Ngươi chờ một chút."

Nói xong, nó quay đầu chạy về nhà Bắc, cũng chính là nơi Lục Áp đang dạy dỗ A Phục: " Có một lão nhân lén lén lút lút muốn tìm ngươi, không biết có phải người muốn truy sát ngươi sư huynh của ngươi?"

Lục Áp hơi ngừng lại, thoáng ló đầu nhìn ra ngoài, chỉ thấy Hồ Vương đang đứng dưới cây đào, tò mò nhìn xung quanh. Chợt nhớ ra ngày ấy hắn dặn dò lão đến Linh Tê cung mang Linh Đang đến, hắn liền gật đầu nói: " Để hắn vào đây."

Tiểu Tinh nhanh chóng đi ra ngoài.

Lục Áp vỗ vỗ A Phục, bảo nó đứng lên, hóa ra hai khối ngọc tủy đút cho nó: " Về phòng trước đi."

A Phục bước ra khỏi cửa, Hồ Vương cũng vừa vặn bước vào, thấy một con "heo" đẫy đà có màu lông trắng đến phát sáng lấp lánh, nhìn hồi lâu mới nhận ra là Bạch Hổ, lão hơi kinh ngạc, vội vàng bước vào trong, thấy Lục Áp liền cúi chào: " Thập tam bái kiến gia gia."

" Ngồi đi." Lục Áp ngồi xếp bằng, cái mông một chút cũng không dịch, quan sát lão. Chỉ mấy ngày không gặp, trang phục Hồ Vương vẫn thế, nhưng trong thần thái có chút táo bạo. Nhìn kĩ hơn, hắn thấy tóc lão có hơi tán loạn, mấy sợi tóc nửa trắng nửa đen rớt ra từ trong thạch quan của lão, vì vậy liền thích thú hỏi: " Ngươi làm sao vậy?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ