Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 177
thượng thần tùy hứng

❊ ❊ ❊

Lâm Kiến Nho dừng lại dưới tán cây, thẳng đến khi có một chiếc lá rơi từ trên cây xuống mới mở miệng: " Ta cũng không rõ."

Mộ Cửu nhìn hắn, cố gắng muốn nhìn ra điều gì.

Nàng đương nhiên không tin lời giải thích đó, bắt đầu là Lâm Tiếp bị gϊếŧ, sau đó lại lấy cái chết của Cơ Vịnh Phương mà kết thúc? Nhưng nàng cũng không bất ngờ, như trước đã nói, một người phạm tội, mặc kệ hắn có muốn hay không thì xác suất tái phạm vẫn rất cao, bơi hắn đã quyết định lựa chọn con đường ấy.

Hắn lại biến thành một người như vậy.

" Trong lòng ngươi không có chút cảm giác tội lỗi nào sao?" Nàng hỏi, " Không sợ ta vạch trần ngươi?"

Hắn cũng không lảng tránh, nửa khắc sau liền đáp: " Ngươi không có chứng cứ. Hơn nữa, chuyện này đã kết thúc. Nếu một lần nữa bới lên, cũng chỉ tổn hại thêm hai mạng người nữa mà thôi. Đến lúc ấy, ngươi có thể làm gì được nữa? Chuyện này không liên quan đến ngươi, nếu ngươi cố ý muốn nhúng tay, thiện ác về sau ngươi cũng đều không thể cắt đứt được."

Mộ Cửu im lặng, không trả lời. Đây là lần đầu tiên nàng bị hắn nói đến không biết phải đáp lại thế nào.

Nàng không muốn vì ai mà tỏ ra chính nghĩa, chỉ là không nghĩ tới hắn đã đi xa đến như vậy!

Hắn không sợ cuối cùng sẽ có chuyện gì xảy ra sao?!

Nhưng Lâm Kiến Nho cũng không nói gì nữa, dứt khoát gật đầu với nàng, quay người rời đi.

Nàng cắn răng nhìn theo bóng lưng của hắn, trước khi hắn rời đi liền đột nhiên vung tay, thu một sợi tóc của hắn vào trong tay áo.

Trong nha môn có một đoàn người đi dùng cơm, nhìn thấy nàng liền lên tiếng chào hỏi.

Nàng loạn xạ ứng phó hai câu, sau đó vội vàng chạy về nhà.

Về đến nhà, mùi đồ ăn khiến người ta thèm nhỏ dãi liền xông vào mũi, trong mùi đồ ăn còn có hương rượu Quế Hóa. Tiểu Tinh làm một bàn món ăn, đều là món mà Mộ Cửu thích, đương nhiên còn có món trứng cá muối mà nàng đặc biệt phân phó nó chuẩn bị.

Vì thế, hứng thú của mọi người đều rất cao, qua miệng Thượng Quan Duẩn liền biết, cái tên này hóa ra lại trồng một phiến rau trong hậu viện, trong hai tháng vừa rồi muốn ăn rau củ gì thì cũng không cần ra ngoài mua. Lục Áp bởi đã quan sát Hỗn Bằng trồng rau, vì vậy cũng chịu bắt tay đi kiểm nghiệm thành quả của hắn, kết quả là mang về hai củ củ cải, để Tiểu Tinh nấu bữa tối.

Sự vui vẻ đánh tan sầu lo khi trước của Mộ Cửu, nàng ăn hai chén cơm, ăn xong liền theo Lục Áp tiến vào phòng của hắn.

" Cái này trả lại cho ngươi." Nàng lấy sợi dây đỏ trên cổ tay trả cho hắn.

Lục Áp nhìn một cái liền nói: " Vẫn là nên cầm đi, phòng khi có lúc ta không tìm được nàng."

Mộ Cửu còn muốn khước từ, hắn liền biến sợi dây đỏ thành một chiếc vòng tay Tử Kim vừa khít với cổ tay nàng.

Mộ Cửu thấy thế đành thôi. Nàng tiến đến ngồi xuống cạnh hắn, hắn đang bói quẻ, thấy trên bàn còn có hai miếng vảy rồng mới biết hóa ra hắn đang tính toán chuyện của Băng Hồ, liền hỏi: " Có tìm ra được cái gì không?"

Lục Áp thu quẻ, nhìn nàng: " Vân Tha quả thật chính là Tử Nguyệt. Ngoài ra, số mệnh của Hỏa Phượng tộc đúng là đã tới cảnh giới đèn cạn dầu."

Mộ Cửu ngạc nhiên: " Thật sự là nghiêm trọng như thế? Tại sao lại như vậy? Họ đã tạo nghiệt gì sao?"

Lục Áp hướng mắt ra ngoài ngắm bụi chuối tây ngoài cửa sổ: " Tai nạn mười vạn năm trước chỉ là thiên kiếp bình thường, khi đó Hỏa Phượng tộc quá mức thịnh vượng, uy hiếp đến sinh linh xung quanh, bởi vậy nhất định phải trải qua thiên kiếp này. Thế nhưng, khiến số mệnh của họ tận không phải là thiên kiếp này, mà là một chuyện khác phát sinh vào hơn một nghìn năm trước."

" Là chuyện gì?" Mộ Cửu nghe tới đó cũng không khỏi rung động.

Lục Áp trầm ngâm đáp: " Vân Tha bị thương, không biết là do ai đả thương mà lại trực tiếp làm tổn hại đến linh căn của hắn. Vì thế, thân thể của hắn những năm nay mới ngày càng sa sút."

Hắn lại thả hai tấm quẻ lên bàn, nhíu mày trầm tư.

Mộ Cửu nghe đến đó liền không khỏi nói: " Đều do Ngao Sâm tự cho là mình thông minh, nếu hắn sớm cho Vân gia mượn Băng Phách Khóa thì có phải sẽ không có chuyện này hay không? Không cần tính toán trước sau như thế, để họ dùng xong liền trả về? Giờ thì tốt rồi, ổ khóa rơi vào tay kẻ khác, hắn không chỉ mất đi bảo bối, mà đến nhi nữ của mình cũng biến mất."

Lục Áp bưng chén uống trà, không lên tiếng.

Mộ Cửu cũng lười nói tiếp, mấu chốt là cách đối phó Vân Khiển của Ngao Sâm quá mức buồn nôn, nàng chả muốn xé chuyện này ra.

Nàng liền lấy ra sợi tóc từ trong tay áo, bò đến bên cạnh hắn, nói bằng ngữ khí lấy lòng: " Ngươi giúp ta xem cái này được không? Xem cuối cùng hắn sẽ có kết cục gì."

Lục Áp híp mắt nhìn: "Ai?"

Mộ Cửu ho một tiếng: " Lâm Kiến Nho."

Ánh mắt Lục Áp lập tức trở nên tối đi: " Nàng lại đi gặp hắn?"

" Không, không phải cố ý. Ta vừa vặn gặp hắn khi đến nha môn." Mộ Cửu hơi chột dạ, " Ngươi xem một chút được không, xem kết cục cuối cùng của hắn thôi là được."

Lục Áp trầm mặt, quay người tiến vào buồng trong.

Mộ Cửu bám theo: " Là thế này, chuyện của Minh Nguyên Tông đã giải quyết xong, họ đã kết luận là Cơ Vịnh Phương gϊếŧ chết Lâm Tiếp. Chắc ngươi có thể đoán được là chuyện gì đã xảy ra. Ta biết là ta không nên bao che cho hắn, nhưng lại cảm thấy thiện ác của hắn nhất định về sau sẽ gặp quả báo, lúc này vạch trần chỉ sợ sẽ liên lụy đến càng nhiều người hơn, vì thế ta chỉ muốn xem kết cục cuối cùng của hắn mà thôi."

Lục Áp dừng lại trước tấm bình phong, khuôn mặt thoáng nghiêng đầy vẻ âm trầm.

Nàng nói Lâm Kiến Nho giá họa cho người khác gánh tội thay?

Hai tay hắn chắp vào nhau, xoay người lại: " Vận mệnh có nhiều biến số, ta chỉ có thể xem được hiện tại, không thể xem được tương lai."

Mộ Cửu vội hỏi: " Kết cục là tốt hay là xấu chắc sẽ xem được chứ?"

" Không thể." Lục Áp đáp chắc chắn như chặt định chém sắt.

Mộ Cửu la lên: " Làm sao có thể chứ? Ngươi thần thông quảng đại như vậy..."

Lục Áp không muốn tiếp tục dây dưa chuyện này: " Không thể là không thể."

Mộ Cửu sững người, đứng ngây ra một lát, thực sự không biết nói gì nữa, không thể làm gì khác hơn là quay người rời đi.

Lục Áp nhìn theo bóng lưng của nàng, đến khi nàng biến mất sau cánh cửa mới duỗi tay thu lấy sợi tóc rơi trên mặt đất, tụ khí vẽ một cái phù lên không trung, sợi tóc biến mất, ngược lại lại dần dần có hình ảnh hiện lên.

Muốn hắn xem kết cục, là muốn hắn bỏ đi suy nghĩ muốn gϊếŧ Lâm Kiến Nho sao?

Nghĩ hay lắm!

Hắn mất tập trung đánh giá, nhưng khi vừa nhìn thấy cảnh tượng cuối cùng, khinh bỉ và xem thường trong mắt hắn vậy lại từ từ biến thành kinh ngạc...

Lại nói đến Mộ Cửu, tuy Lục Áp thật như một tấm thiết bản lớn, một cái đinh cắm vào giày, nhưng việc này cũng không ảnh hưởng lắm đến tâm tình của nàng.

Ngược lại nàng cũng không có dự định tiếp tục mở lòng chính nghĩa... Nàng không nên quá từ bi như vậy đi? Lâm Tiếp và Cơ Vịnh Phương chết cũng đều có lí do, hai bên đều không phải người lương thiện gì, cuối cùng tự có Thiên Đạo quyết định, nàng làm sao phải tự làm khổ mình? Lại nói, lời của Lâm Kiến Nho không sai, nếu nàng muốn xen vào chặn ngang một đòn, người cuối cùng gặp phải quả báo cũng không biết sẽ là ai.

Đêm đó là một đêm yên bình.

Sáng hôm sau, nàng dậy sớm luyện kiếm, sau đó rất cao hứng thay y phục dến nha môn. A Phục cho rằng nàng lại phải đi làm tiên sai, bốn chân ôm chặt lấy chân nàng không chịu bỏ xuống. Mộ Cửu khuyên can đủ đường nó cũng không nghe, liền không thể làm gì khác hơn là mang theo nó đến nha môn. A Phục là hài tử lang thang mà Thiên Binh Doanh thu nhân, mang đến nha môn cũng không phạm quy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ