Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 165
công chúa xinh đẹp

❊ ❊ ❊

Mà nói như vậy, Vân Khiển lúc trước để Trần Bình lại Long Cung chính là đánh chủ ý muốn phân rõ cao thấp với Vương Hậu đúng không?

Hai con chó này!

Nàng không nhịn được nghiến răng.

Về Lục Áp, sau khi Mộ Cửu xuất phát, cách mỗi nửa canh giờ hắn đều xem xét thần thức của nàng một lần, hết thảy đều khỏe mạnh, hắn liền yên lòng.

Tây Xương Cung không có chuyện gì làm, họ đã đến Ngọc Linh sơn rồi, hắn liền ngồi trên thềm đá ngắm sợi dây đỏ trên tay. Sợi dây này là do Huyền Minh khí của hắn hóa ra, sau khi đeo vào, mặc kệ nàng đang ở đâu, hắn đều có thể tìm tới.

" Xoạch!"

Khi hắn đang ngẩn ngơ ngắm sợi dây đỏ, một cơn gió chợt quét qua bụi Mẫu Đơn phía xa, thổi rơi hạt sương trên cánh hóa xuống đất. Ánh mắt hắn khẽ nhúc nhích, thu tay lại, đặt trên đầu gối, nhìn lên trời ngắm mây, rảnh rỗi tẻ nhạt đến mức hận không thể lập tức chợp mắt.

" Ngươi đang ngủ sao?"

Thanh âm ôn nhu còn mang theo tiếng cười vang lên.

Lục Áp khẽ nhếch môi, cũng không đứng dậy, thuận thế gật đầu chào hỏi: " Hóa ra là Ngao Nguyệt công chúa."

Ngao Nguyệt hôm nay mặc một bộ xiêm y màu lam, bên dưới là chân váy trắng như tuyết, cánh môi ướŧ áŧ hồng hào như cánh hoa, so với Mộ Cửu thật không biết bớt đi bao nhiêu tục khí. Thấy hắn không nhúc nhích, Ngao Nguyệt hiền hòa mỉm cười, đi tới thềm đá phía sau hắn: " Mộ Cửu đã tới Ngọc Lĩnh, ngươi đang thấy tẻ nhạt sao?"

" Cũng được." Hắn cũng cười, " Tiểu biệt thắng tân hôn mà. Thỉnh thoảng tách nhau ra hai ngày cũng không phải chuyện xấu."

" Tân hôn?" Thanh âm của Ngao Nguyệt mang theo sự kinh ngạc, " Nói vậy, các ngươi..."

Lục Áp đứng lên, cười không tỏ rõ ý kiến.

Ngao Nguyệt làm vẻ hiểu rõ, trên mặt mang theo sự e thẹn, ánh mắt rơi xuống cánh hoa trên vai hắn, đưa tay lên muốn phủi xuống nhưng lại bị Lục Áp giành trước, tự mình hất cánh hoa đi.

Ngao Nguyệt có chút lúng túng, sau đó liền bình tĩnh nói: " Chuyện hôm qua thực xin lỗi. Ngao Khương luôn đối xử tốt với Trần Bình, vì thế muốn lấy lại Băng Phách Khóa trong tay Vân gia để giúp Trần Bình hộ linh, nhưng chuyện không dễ dàng như nó nghĩ. Lần này làm liên lụy đến cả Mộ Cửu, chúng ta lại không có cách nào giúp nàng giải vây, chỉ mong ngươi đừng cho rằng Ngao gia chúng ta đều là người xấu."

" Làm sao có thể?" Lục Áp chầm chậm nói, " Cũng chỉ có lần này thôi."

Nếu không phải chuyện này của Mộ Cửu nên có kết quả, lần này hắn cũng sẽ không theo nàng đi.

Ngao Nguyệt áy náy cúi đầu, mũi nhìn chân: " Chờ họ quay về, ta sẽ nói chuyện với Ngao Khương. Chỉ là, ta không nghĩ rằng nó lại nhanh như thế coi Mộ Cửu là tâm phúc..."

Nói tới đây, nàng ta nhìn sâu vào mắt Lục Áp, như thể không nói ra miệng nhưng lại mong hắn có thể rõ ràng.

Lục Áp không có chút rung động nào, đáp: " A Cửu tâm địa thiện lượng, nói năng hùng hổ nhưng tâm địa lại mềm yếu, cô nương như vậy, không có người tín phục mới là lạ."

Ngao Nguyệt nở một nụ cười: " Xem ra nàng trong mắt ngươi có rất nhiều ưu điểm." Nói xong nàng lại thở dài, " Có điều, nhìn thấy hai người các ngươi như vậy thật là tốt. Nhiều khi ta suýt chút nữa liền cho rằng tất cả nam nhân đều có tâm địa giống phụ vương ta."

Lục Áp nhướn mày, không tỏ rõ ý kiến.

Ngao Nguyệt nhìn bốn phía, hít sâu một hơi rồi lại cười nói: " Ta phụng mệnh phụ vương đến tưới nước cho Tử Mẫu Đơn, mong ngươi dẫn đường."

Kết giới ngoài cửa cung là do Ngao Sâm tự tay thiết lập, trừ hắn ra, người có thể mở chỉ có thể là hộ tướng trực ban.

Ngao Sâm không ở đây, theo lý thuyết thì Lục Áp không có quyền mở ra.

Thế nhưng hắn chững lại trong giây lát, sau đó mỉm cười tiến lên mở cửa điện.

Mộ Cửu ngồi cùng Ngao Khương gần nửa ngày, khi thấy khí sắc của hắn dần dần khôi phục liền đứng dậy bắt đầu đi loanh quanh.

Bên ngoài cửa điện có trọng binh canh gác, không ra được, nhưng trong điện cũng có vài thứ đáng xem.

Vân Khiển tuy hạ lệnh nhốt họ vào đây nhưng cũng không dám đãi ngộ sơ sẩy, cột điện được chạm trổ chủ yếu bằng đá, được điêu khắc thành hình các loại thần thú linh cầm giống y như thật, màn tơ khinh doanh cao hai trượng mềm mãi rủ xuống, phía Đông còn có phòng trà, phòng ngủ và thư phòng.

Nàng vào phòng trà pha một bình trà mang ra, đặt lên bàn rồi nói: " Uống đi, ta kiểm tra rồi, không có độc, hơn nữa còn là ngọc phong từ núi Côn Lôn. Xem ra Vân gia chưa dám thất lễ với nhi tử của ngụy cô gia ngươi."

Ngao Khương lại trừng mắt nhìn nàng: " Ngụy cô gia cái, ngươi đừng nói lung tung có được hay không!"

Mộ Cửu nhún vai, đối với sự kháng nghị của hắn liền không có ý kiến.

Đó là sự thực, cũng không phải là nàng bịa đặt.

Nàng buông trà xuống, lại tiếp tục đi về phía Tây tìm tòi nghiên cứu. Phía Tây được ngăn cách thành nhiều ô nhỏ thông nhau, mỗi ô đều có một cửa sổ lớn, lẽ ra có thể nhìn thấy phong cảnh từ nhiều góc độ nhưng cửa sổ đều bị đóng, trên thực tế nàng chả thấy được cái gì cả.

Thế nhưng khi đến một ô, cửa sổ bởi bị một cành cây mắc vào mà lộ ra một khe hở nhỏ.

Mộ Cửu suy nghĩ một chút, tinh tế lắng nghe động tĩnh bên ngoài, lấy Tránh Tiên Thường mặc vào, nhẹ nhàng lẻn ra ngoài từ khe hở đó.

Phía sau điện đương nhiên cũng có trọng binh bảo vệ, nhưng còn chưa tới mức có thể nhìn ra chân thân Mộ Cửu.

Chỉ có điều phía sau cũng đều là cung điện, nối liền nhau, kéo dài không thấy điểm kết thúc. Mộ Cửu đứng trên nóc nhà, đi xuống liền có thể thấy một hồ nước xanh trong vắt, bốn phía là rừng trúc khẽ lay động trong gió như những làn sóng, vài con tiên hạc bay ra, tình cờ trong đó còn có một con Phượng Hoàng ngũ sắc, quả nhiên tiên cảnh không phải là thứ nơi khác có thể so bằng.

Nhìn xung quanh vài lần, nàng liền chọn đi về phía Đông.

Đông đường bên này là nơi ở của Vân Ly Thường, quanh chính điện là cung điện màu sắc rực rỡ, đông đảo bóng người, Vân gia có lẽ đang mở tiệc chiêu đãi Ngao Sâm trong rừng Ngô Đồng, lúc này đang có tiếng sáo trúc truyền đến, mùi thức ăn thơm lừng.

Điều này khiến nàng không khỏi đồng tình với Ngao Khương, phụ thân hắn ăn uống no say cùng tiểu lão bà, mà hắn lại bị tiểu cữu tử của phụ thân hắn đánh như chó mất chủ, cũng hay lắm.

Đông đường không có thứ gì đáng xem, quá nhiều người, nàng không thể đến gần, bằng không rất dễ bại lộ.

Nàng liền chuyển tới vùng cung điện phía Tây.

Càng đi về phía Tây thì người các ít, quả là thần kì, ngoại trừ có thị vệ canh gác ở các trạm khác thì có rất ít cung nữ. Nhưng nói nơi này hoang vu thì không phải, bên trong cung điện có tổng cộng không quá năm tiểu viện, trong góc sân ngoài một gốc Tử Đằng ra thì không có một chút cành cây khô nào, trên hành lang có vài con tiên hạc màu lông trắng như tuyết đang ngủ gật, tất cả những điều này đều cho thấy rằng nơi này tuyệt đối không phải là không có ai quản lí.

Đã có người quản lí cẩn thận, tại sao lại ít người như thế?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ