Thượng Thần Đến Rồi [Quyển 1]

Lượt đọc: 2658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »
Chương 135
đại nhân, chào ngài!

❊ ❊ ❊

Đêm đó, Mộ Cửu cũng không có cơ hội trả lại viên đá cho Lưu Tuấn.

Sáng sớm hôm sau, khi đến nha môn nàng liền đến phòng công sự của hắn, đặt viên đá lên bàn: " Đây là đồ hôm qua đại nhân làm rơi, ta mang về cho ngài đây."

Lưu Tuấn nhìn viên đá, ánh mắt dừng lại một chút, sau đó ngẩng đầu lên: " Không phải của ta."

" Không phải của ngài?" Mộ Cửu sững sờ, sao có thể có chuyện không phải của hắn đây? Rõ ràng chính là đồ vật lưu lại sau khi hắn rời đi a! " Đại nhân, ngài có điều gì khó xử phải không? Vật này nhìn qua đã thấy rất quan trọng, sao ngài có thể nói không phải đây? Nếu có điều khó xử, ngài có thể nói ra, mọi người sẽ giúp ngài giải quyết!"

Sợi tóc đó, vừa nhìn là biết có quan hệ với nữ nhi tình trường, hơn nữa, dáng vẻ đêm qua của hắn, nếu không phải có chuyện khó khăn thì sao phải như thế? Có bạn gái thì có bạn gái chứ, lại còn không thừa nhận!

" Vốn đã không phải của ta!" Lưu Tuấn nghe nàng nói vậy liền tức giận, đã nói không phải rồi, nàng còn cố ý đến đưa riêng cho hắn, ăn no rửng mỡ sao!

" Đại nhân, đêm qua ta thấy ngài ở đó, không phải của ngài thì là của ai?" Mộ Cửu hoàn toàn không coi việc hắn biện bạch là chuyện to tát. Vị trí đó trong vườn hoa khá khuất, mặc dù đối diện là những gian phòng khác, nhưng dù thế nào đi nữa thì viên đá cũng nằm ở nơi của họ, coi như người khác đi qua để lại, cũng không có lí do gì rơi xuống đó chứ?"

" Ngươi còn muốn lão tử phải nói mấy lần nữa!" Lưu Tuấn đập mạnh chén trà xuống bàn, quả thực muốn phát điên, " Ta không phải nữ tử, cầm hoa đứng bên hồ ngắm đá làm gì? Vẫn còn ở đây nói nhảm, không mau đi làm việc? Ngươi ở nha môn không có việc gì làm đúng không?"

Nói xong hắn đem viên đá nhét vào tay nàng, trừng mắt đuổi nàng ra khỏi cửa.

MỘ Cửu trợn tròn mắt, nói như vậy thì đúng là không phải của hắn? Không phải của hắn thì là của ai?

Nàng cúi đầu nhìn viên đá, bất đắc dĩ cất nó lại.

Bởi trực tiếp quản lí án kiện tam giới, Đình Uý phủ nằm ở vị trí nổi bật, quay ra mặt đường.

12 nha môn lấy địa chi làm tên, thay phiên xử lí án kiện, Mộ Cửu phụ trách Mão Phủ. Phòng công sự là một gian nhà nhỏ ba gian, ngoại trừ nàng là Đình Úy sử thì còn có hai phó Đô Ti, hai đình lục và 24 tiên sai.

Phó Đô Ti, một người tên là Lý Nghị, một người tên là Đồng Quang, đều là người trợ giúp phá án. Hai đình lục là huynh đệ song sinh, một người tên là Lưu Hoàn, một người tên là Lưu Vũ, phụ trách ghi chép và thu dọn hồ sơ, còn các tiên sai là người thực hiện nhiệm vụ mà Mộ Cửu giao, vô cùng cơ động.

Nàng mới bước vào cửa viện đã thấy một sân toàn người xếp thành hàng dài ngay ngắn, hai người đứng đầu một đen một trắng, đen có khuôn mặt dài như Trương Quốc, khóe miệng rũ xuống, dường như trời sinh không biết cười, còn trắng thì lại híp mắt, cười như phật Di Lạc. Mộ Cửu vừa bước vào, hắn liền tiến lên nghênh tiếp: " Cung nghênh đại nhân!"

Người phía sau cũng cúi người hành lễ theo, tiếng hô to truyền xa cả dặm.

Mộ Cửu khiếp đảm xua tay: " Các ngươi làm gì thế? Người không biết còn tưởng ta muốn tạo phản đấy!"

Đồng Quang mặt trắng liền đi tới, cười híp mắt: " Vậy xin mời đại nhân vào trong."

Mộ Cửu không nói gì, chỉ liếc nhìn họ, tiến vào trong gian nhà hơi lớn trước mặt.

Bố cục của Đình Úy phủ nàng biết, ở giữa là Đô Ti, bên trái là phó Đô Ti, bên phải là đình lục.

Bàn xử án trong phòng nàng còn bày vài món tráng miệng và hoa quả tươi, còn một chén trà được rót ra đến nhiệt độ vừa vặn!

Đám gia hỏa này, ý đồ nịnh hót cũng quá rõ ràng đi?

Có điều nàng cũng không có nhiều ý kiến với loại vỗ mông ngựa này, nàng không phải đệ tử Xiển giáo, có thể dựa vào vụ án Thanh Khâu mà tấn chức lên thành Đình Úy sử là một vận may khó nói, lẽ nào họ còn tưởng rằng nàng có hậu đài không bình thường, có khả năng dẫn họ một đường thăng chức rất nhanh?

Nhưng nàng cũng không vạch trần, lăn lộn trong Thiên Binh Doanh lâu như vậy, nơi này đầu nước dạng gì trong lòng nàng vẫn có.

" Được rồi, tâm ý của mọi người ta nhận, sau này liền cùng tiến cùng lùi, hi vọng được mọi người giúp đỡ." Nàng không biết nói câu gì lôi kéo người ta, đành khách sáo nói vài câu rồi bảo họ ra, lại đem viên đá nặng trình trịch trong người ném vào trong ngăn kéo, đưa tay lật hồ sơ vụ án trên bàn.

Vụ án của Đình Úy phủ tiếp nhân không có gì lớn, hoặc nói là những vụ án mà tam giới báo lên Thiên Binh Doanh là những vụ án nhỏ, ví dụ như Thanh Khâu thực lực cường đại, nếu lần này không dính vào chuyện tàn sát đệ tử Xiển giáo, hơn nữa lại vừa vặn đụng vào nàng thì cũng không định báo lên Thiên Đình.

Vì thế, vụ án được tiếp nhận chỉ là của một số môn phái nhỏ, nhà ai mất đồ gì, nhà ai bị đánh, nhà ai lại có tiểu tam gì gì đó, nói chung là vặt vãnh, vụn vặt vô cùng.

Nàng bắt đầu nhậm chức làm quan sai, Thanh Khâu bên kia cũng từ từ yên tĩnh lại. Cửu vĩ hồ tuy đã gϊếŧ không ít người Xiển giáo, nhưng chuyện này cũng không thể trách mình họ, vụ án bây giờ đã cháy nhà ra mặt chuột, Vương Mẫu tự mình lên tiếng, Thái Thượng Lão Quân đương nhiên không tiện nhắc lại chuyện này.

Vụ án Vũ Đức tuy còn điểm đáng ngờ nhưng lại mất đi dấu vết, không lái đi được, nhưng tạm thời chưa có thiệt hại quá lớn.

Hồ Vương ra khỏi Thiên Đình liền hướng về Linh Tê cùng, quá trình thế nào thì không nên biết.

Nhưng Minh Nguyên Tông bên này đúng như Lâm Kiến Nho dự liệu, đã rục rịch muốn hành động. Cơ Mẫn Quân mấy lần rêu rao muốn đến Thanh Khâu tính sổ, Hoa Thanh bởi nàng ta lần trước không biết ăn nói mà suýt nữa làm liên lụy toàn bộ Minh Nguyên mà canh cánh trong lòng, thêm vào đó, hắn tỉnh táo nhận ra hồng hồ ly thật không cần thiết phải lừa người, bởi vậy vẫn chưa quyết định.

Lâm Kiến Nho đối với tình hình Minh Nguyên Tông không rõ ràng, thế nhưng cũng có thể đoán được tám chin phần. Hắn vẫn làm tiên sai trong nha môn như trước, ban đêm vẫn cùng đồng liêu nói chuyện cười đùa, nhưng trái tim vẫn âm thầm đập loạn lên.

Mộ Cửu đang đến nha môn, trùng hợp gặp hắn trước cổng Thiên Binh Doanh.

" Gần đây hình như ngươi rất bận, ta chưa từng gặp qua ngươi." Mộ Cửu cười. Mặc dù nàng không mời hắn đến ăn cơm nhưng vẫn muốn cảm tạ hắn, dù sao khi nàng tranh thủ xin nhận vụ án này với Lưu Tuấn, hắn cũng giúp nàng không ít.

Hắn cười cười: " Là có vài việc vặt."

Làm chuyện gì thì hắn khoong nói. Mộ Cửu lại hỏi: " Làm xong chưa?" Nàng vẫn còn thay hắn nhớ kĩ chuyện gϊếŧ cha kia.

" Hiện tại nên xong rồi." Ánh mắt của hắn trầm tĩnh, lại nhếch miệng cười.

Lương Thu Thiền và Cơ Vịnh Phương quay về Minh Nguyên Tông đã ba ngày, theo lý đã nên trở về, nhưng đến nay vẫn không có tăm hơi, nói không lo lắng là không thể nào, thế nhưng hắn không dám quay về Minh Nguyên Tông. Tuy hắn nắm thóp được Lương Thu Thiền, nhưng cũng không thể tuyệt đối tin rằng trong lúc này không có sai lầm, vạn nhất Hoa Thanh nhìn thấy được nàng, mà nàng không chịu nổi, nói ra thì sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của thanh đồng tuệ