Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10962 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 1
kiếm cớ

❊ ❊ ❊

Năm 1974, Giang thành.

Gần tới tiết xử thử rồi, tuy rằng liên tiếp đổ mưa mấy hôm nhưng lại không xua đi được cái nóng trong không khí, thời tiết nóng nực giống như cái lò hấp, oi đến mức khiến người không tài nào thở được.

Loại thời tiết như vậy khiến cho Triệu Tú Hoa vốn đã bức bối trong người lại càng trở nên nóng nảy hơn, đặc biệt là khi nghe thấy người phụ nữ trước mặt nói xong ý định tới đây của mình, sắc mặt bà càng lúc càng nặng nề: “Ý của chị là trước khi kết hôn, các chị không muốn mua giường với tủ quần áo trước?”

Người phụ nữ kia gật đầu: “Chủ yếu là vì bây giờ Quốc Bình sắp được bình bầu làm chủ nhiệm rồi, mà thành phần của nhà họ Ôn các chị lại không tốt, lỡ như để đối thủ nhìn thấy hai đứa trẻ kết hôn lại làm đến mức xa xỉ đến như thế, sau này đi báo cáo thì cũng phiền phức lắm!”

Triệu Tú Hoa cười lạnh một tiếng: “Đây là ý của chị hay là ý của Quốc Bình thế? Hôm nay sao cậu ta không tự mình tới đây nói với chúng tôi?”

Người phụ nữ cười đáp: “Hai hôm nay Quốc Bình ra ngoài đào tạo rồi, tôi tới tìm các chị nói cũng như nhau cả thôi, chị…”

Lời của bà ta còn chưa nói xong thì Triệu Tú Hoa đã trực tiếp ngắt ngang: “Nhà họ Dương các người có ý gì hả? Rõ ràng chúng ta đã nói rõ sính lễ rồi nhưng các người vẫn năm lần bảy lượt tới tìm thôi thương lượng muốn bỏ cái này, bỏ cái kia.

Lần trước chị nói không mua đồng hồ đeo tay là vì thành phần gia đình chúng tôi không thích hợp để khoe khoang, cái này tôi chịu. Nhưng bây giờ đến ngay cả giường với tủ quần áo mà các người cũng không muốn mua, này nhé, con trai chị kết hôn lần hai đấy!”

Thấy vẻ mặt của bà giận dữ, người phụ nữ kia lại vội vàng giải thích: “Tú Hoa, chị hiểu lầm rồi, tôi không nói là không mua mà chỉ là tạm nán lại trước đã, đợi Như Ý gả qua đó rồi, Quốc Bình cũng được bình bầu xong là chúng tôi chắc chắn sẽ mua mà.”

Triệu Tú Hoa nghe thế cũng tức đến bật cười, lúc trước bọn họ đã nói rõ rồi, hai đứa trẻ kết hôn, nhà họ Dương phải bỏ ra hai trăm đồng tiền sính lễ, một chiếc đồng hồ đeo tay, ngoài ra còn phải thêm một chiếc giường và tủ quần áo mới. Dù sao thì người vợ trước của nhà họ Dương cũng chết vì bệnh tật, căn nhà ban đầu kia chắc chắn không thể dùng tiếp được nữa.

Đương nhiên, đến khi hai đứa trẻ kết hôn, nhà họ Ôn bọn họ cũng sẽ thêm một trăm đồng tiền và một ít chăn bông cho con gái mang theo cùng với toàn bộ sính lễ, coi như của hồi môn qua nhà chồng.

Kết quả, nào có ngờ hôm nay nhà họ Dương tới đây không phải để tìm con gái bà qua đó chọn giường và tủ, mà ngược lại muốn hủy hai thứ này.

Vốn dĩ Triệu Tú Hoa đã có hơi bất mãn với việc con gái bằng lòng gả cho một người đàn ông kết hôn lần hai lớn hơn cô tận mười một tuổi rồi, bây giờ vừa nghe được câu này, trong lòng lập tức phừng phừng lửa giận.

“Lưu Thiểu Mai, chị bớt lấy mấy lý do thoái thác này để lừa tôi đi, thành phần của nhà họ Ôn chúng tôi không tốt bằng các chị nhưng mấy năm nay cũng rất an phận, nếu như lúc đầu làm mai, nhà các chị để ý thành phần nhà chúng tôi vậy thì cứ nói thẳng, chúng tôi có thể không đồng ý hôn sự này.”

Lưu Thiểu Mai nhìn bà rồi vội vàng cười lấy lòng, nói: “Bây giờ không phải tôi đang tìm các chị bàn bạc hay sao, chị giận dữ như thế làm gì, cũng không phải tôi nói không mua mấy thứ đó mà chỉ nói đợi sau khi Quốc Bình được bình bầu xong rồi mới mua sau, sao chị mãi không nghe hiểu ý của tôi thế nhỉ?”

Triệu Tú Hoa cười lạnh một tiếng: “Chị không phải tới để bàn bạc mà tới để thông báo cho chúng tôi biết, tôi biết nhà họ Dương các chị đang suy tính chuyện gì, không phải chỉ là không muốn đổi mấy món đồ gia dụng kia để tiết kiệm tiền thôi sao.

Tôi nói cho chị biết, chúng ta có thể không mua đồng hồ nhưng con trai chị là kết hôn lần hai, giường với tủ quần áo nhất định phải là đồ mới!”

Nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng cãi nhau, Ôn Như Ý nằm trên giường đã lâu dần dần kéo suy nghĩ đang phân tán về lại, cô nhìn đồ trang trí trong căn phòng cũ kỹ trước mặt, lúc này mới chấp nhận được sự thật rằng mình đã xuyên sách rồi.

Đúng vậy, cô đã xuyên sách, xuyên thành nữ phụ cùng tên trong văn niên đại, là tiểu thư của một nhà tư bản.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »