“Ồ!”
Diệp Thu nghe đến đây thì dập tắt điếu thuốc trên tay. Anh không còn nghi ngờ Trần Trí nữa mà cúi đầu suy tư hồi lâu, sau đó ngẩng đầu lên nói:
“Nếu là vậy thì chuyện này trở nên phức tạp rồi. Đây không chỉ là vấn đề hồ sơ mật, mà còn là vấn đề an ninh hồ sơ quốc gia. Nơi này là kho lưu trữ hồ sơ dự phòng cuối cùng, người bình thường không thể nào đặt chân vào được. Cậu thấy tôi đi vào thông suốt như vậy, thực chất cấp độ bảo mật của căn phòng này cực kỳ cao, ngay cả nhân viên làm việc trong tòa nhà này cũng không có thẩm quyền truy cập.”
“Tôi phải dùng thẻ định danh của Tổ trưởng Mục mới có thể vào được đến đây. Hơn nữa, vào ban đêm không có lãnh đạo cấp cao trực, những người gác cổng đều quen mặt tôi nên cảnh giác không cao. Chứ nếu là ban ngày thì muốn vào đây đâu có dễ dàng như vậy.”
“Nếu ngay cả hồ sơ ở đây cũng bị tiêu hủy, thì chứng tỏ rằng...” Diệp Thu cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp.
“Chứng tỏ kẻ tiêu hủy tài liệu này có năng lực phi thường. Hắn có cách riêng để ra vào các cơ quan cơ mật như chốn không người. Người này cực kỳ nguy hiểm, chúng ta bắt buộc phải tìm ra hắn, sau đó...”
“Còn nơi nào khác không?” Trần Trí nghe Diệp Thu nói vậy thì tim đập thình thịch, anh vội vàng chuyển chủ đề, đảo mắt nhìn xung quanh: “Chỉ có ở đây thôi sao? Còn chỗ nào khác mà chúng ta chưa đi qua không?”
“Không còn nữa...” Diệp Thu lắc đầu: “Theo tôi được biết, tất cả hồ sơ bên thứ ba của các dự án mật cấp quốc gia đều được lưu trữ tại căn phòng này. Ngoài ra không còn nơi nào khác, căn phòng này xem ra cũng chẳng còn chỗ nào nữa, chúng ta vừa tìm khắp cả rồi.”
“Những nơi khác...”
Trần Trí vươn người về phía trước, anh phát hiện mặt đất ở đây rất không bằng phẳng, nhiều viên gạch lát nền là mới được thay thế. Đây là kiểu kiến trúc cũ được cải tạo lại, những nơi như thế này rất có khả năng tồn tại không gian ngầm bên dưới.
Trần Trí bước tới, đi ra sau một chiếc giá sắt. Nhờ kinh nghiệm làm nhiệm vụ trong các ngôi mộ cổ, anh vốn đã có trực giác nhạy bén với những lối đi bí mật và cơ quan. Trần Trí nhanh chóng phát hiện ra một cầu thang ẩn sau giá sắt, dẫn thẳng xuống phía dưới.
Trần Trí dùng đèn pin soi vào trong, thấy cầu thang ẩn này không dài, phía sau nối liền với một tầng hầm. Trên cánh cửa sắt lớn của tầng hầm có khóa một sợi xích sắt rỉ sét rất dày.
Lúc này, Diệp Thu và Quỷ Đao cũng đi tới, họ nhìn về phía cánh cửa sắt trong bóng tối.
“Dưới này là nơi nào?” Trần Trí hỏi.
“Không biết.” Diệp Thu lắc đầu: “Nhưng nhìn dáng vẻ này thì nơi đây không phải cố ý bị che giấu, có lẽ là một nhà kho cũ. Tài liệu ở đây quá nhiều, lại đã lưu trữ từ lâu, chắc là có một số hồ sơ không quan trọng bị coi là không có giá trị lưu trữ, nên bị vứt vào nhà kho như những tư liệu thải loại...”
“Tư liệu thải loại?” Trần Trí cầm đèn pin chiếu về phía trước. Dưới ánh đèn, có thể nhìn thấy rõ trên sợi xích đầy rỉ sét kia có một ổ khóa sắt lớn, bản thân ổ khóa cũng phủ đầy gỉ sét. Tuy nhiên, nhìn độ dày của sợi xích đó, không phải cứ muốn bẻ là bẻ được.
“Muốn vào không?” Diệp Thu hỏi Trần Trí.
“Ừ! Vào xem thử.” Trần Trí gật đầu.
Thế là ba người cùng nhau hợp sức đẩy chiếc giá sắt ra, cầu thang ẩn phía sau lộ diện. Chìa khóa của ổ khóa lớn kia chắc chắn là không tìm thấy rồi, mà ở đây phá xích gây ra tiếng động lớn cũng không hay. Đang lúc Trần Trí còn do dự, anh thấy Diệp Thu quay đầu nhìn ra cửa, xác nhận không có ai, rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc ví da nhỏ.
Chiếc ví chỉ bằng bao diêm, vô cùng tinh xảo. Diệp Thu lắc lắc, một sợi dây thép nhỏ bằng cây tăm bật ra. Anh nhét sợi dây thép vào ổ khóa đầy rỉ sét, vặn vẹo trái phải, “cạch” một tiếng, ổ khóa sắt lớn đã dễ dàng mở ra.
“Lợi hại thật...” Trần Trí thầm nghĩ, anh nhìn lại Diệp Thu một lần nữa. Xem ra những người trong Đặc án tổ này, chẳng có ai là kẻ tầm thường cả.
Diệp Thu tháo sợi xích thô treo trên cửa ra từng vòng, rồi kéo cánh cửa sắt lớn kia.
“Kẽo kẹt...”
Sau khi cánh cửa mở ra, một mùi bụi bặm và rỉ sét xộc lên khiến mọi người sặc sụa ho khan.
“Cẩn thận!” Diệp Thu nhìn xuống bóng tối bên dưới rồi quay đầu nói với Trần Trí.
“Được!” Trần Trí mỉm cười nhẹ, rồi cùng Quỷ Đao theo sát Diệp Thu bước xuống.
Đây là một căn hầm rất bình thường, rộng khoảng ba mươi mét vuông. Độ ẩm bên dưới rất cao, khắp nơi đều là những mảng tường ẩm mốc. Nhưng khác với phía trên, nơi này không đặt các giá tài liệu ngăn nắp mà chất đầy những hồ sơ và tạp vật lộn xộn, tất cả đều phủ một lớp bụi dày.
Trần Trí dùng đèn pin soi khắp nơi. Lớp bụi ở đây quá dày, chỉ cần chạm nhẹ là bụi bay mù mịt, mùi vị nồng nặc khiến người ta vô cùng khó chịu.
Trần Trí lục lọi dưới mặt đất, phát hiện có rất nhiều thùng gỗ lớn, bên trong chứa đầy hồ sơ và tạp vật vứt lộn xộn, dường như dùng để chứa những tư liệu bỏ đi. Trong đó có rất nhiều thư từ và các tờ tài liệu rời rạc, nhưng đa số đều đã bị ẩm mốc, không còn nhìn ra hình dạng ban đầu.
Thế nhưng, những tư liệu bỏ đi này lại khơi gợi sự hứng thú của Trần Trí. Anh lật xem thử và nhận ra, tài liệu ở đây cơ bản đều là những chi tiết vụn vặt, những thứ lặt vặt không có giá trị lưu trữ. Nhưng chính vì những tài liệu này quá vụn vặt, nên các manh mối bên trong rất khó bị xóa sạch hoàn toàn.
Trong khoảng thời gian sau đó, ba người liên tục tìm kiếm hồ sơ trong căn hầm đầy bụi bặm này, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Đây không phải là việc dễ dàng, so với việc tìm kiếm trong các túi hồ sơ có mục lục rõ ràng lúc nãy, công việc này còn khó khăn hơn nhiều. Về sau, ngón tay của cả ba người đều dính đầy bùn đen.
Cuối cùng, Trần Trí cũng tìm thấy một tài liệu trong xấp đơn xin cá nhân. Đây là một bản đơn xin trợ cấp tiền ăn cho gia đình, nội dung bên trong đều là viết tay, câu chữ dài dòng, lủng củng, hơn nữa bản đơn này còn chưa...