Tịch Hạo chỉ dặn dò vài câu đơn giản rồi đi làm việc của mình. Đối với chuyến thị sát lần này, tổng giám đốc Khâu cũng không nói gì nhiều, thậm chí không yêu cầu họ phải chuẩn bị trước.
Tịch Hạo có chút theo bản năng muốn chuẩn bị một chút, nhưng ngẫm lại thì chuẩn bị cái gì đây? Trạng thái làm việc thường ngày của mọi người đều rất tốt, thái độ tích cực, tinh thần phấn chấn, tiến độ phát triển của các dự án cũng khá suôn sẻ. Cho dù có dự án nào tiến độ không thuận lợi, đó cũng là vì họ nảy ra ý tưởng tốt hơn nên muốn điều chỉnh kế hoạch phát triển.
Tóm lại, trong mắt Tịch Hạo, trạng thái làm việc của cơ sở ươm tạo này rất hoàn hảo, chẳng có gì cần phải che giấu. Vấn đề duy nhất có lẽ là không tăng ca, trông có vẻ không nỗ lực cho lắm, nhưng tổng giám đốc Khâu chưa bao giờ cổ súy việc tăng ca. Đã là ý của tổng giám đốc Khâu thì chắc lãnh đạo tới thị sát cũng không cổ súy đâu nhỉ?
Vì vậy, Tịch Hạo cũng không sắp xếp mọi người chuẩn bị đột xuất. Anh đi một vòng kiểm tra, thấy các nhà làm game độc lập và nhân viên hành chính đều đang làm việc nghiêm túc nên cũng yên tâm. Chuyến thị sát lần này đa phần chỉ là làm thủ tục lấy lệ, lãnh đạo tới dạo một vòng, tùy tiện hỏi vài câu, rồi đưa ra vài ý kiến đề xuất không đau không ngứa là xong chuyện.
---❊ ❖ ❊---
2 giờ 30 phút chiều, Khâu Hồng dẫn Đường Diệc Thù tới cơ sở ươm tạo game độc lập của "Dự án Cùng đồ". Hai người lái xe vẫn như vệ sĩ, cẩn trọng đi theo sau Đường Diệc Thù, luôn đề phòng mọi nguy hiểm có thể xảy ra.
Ô Chí Thành nhìn thấy Khâu Hồng và Đường Diệc Thù từ rất xa, nhưng nhất thời anh không phản ứng kịp rằng cô gái trẻ này chính là "lãnh đạo" tới thị sát. Vì cô quá trẻ, Ô Chí Thành cực kỳ nghi ngờ liệu cô đã được hai mươi tuổi hay chưa. Hơn nữa, nhìn vẻ rụt rè, đi từng bước một của cô, trông giống một nữ sinh trung học cúi đầu bước đi hơn, làm gì có chút dáng vẻ nào của lãnh đạo?
Thế nhưng, nhìn thái độ của Khâu Hồng đối với cô và vẻ mặt như lâm đại địch của hai vệ sĩ phía sau, anh lại cảm thấy cô là người có địa vị rất cao. "Chẳng lẽ là hòn ngọc quý trên tay của đại gia đứng sau tổng giám đốc Khâu?" Trong đầu Ô Chí Thành lập tức hiện lên rất nhiều tình tiết thường thấy trong tiểu thuyết.
Dù có chút kinh ngạc, nhưng sau khi nhìn thấy diện mạo thật của Đường Diệc Thù, Ô Chí Thành yên tâm hơn nhiều. Vốn dĩ anh có chút bài xích với chuyện "lãnh đạo thị sát", sợ gặp phải loại lãnh đạo vô lý, chỉ vì muốn thể hiện sự tồn tại mà đặt ra những câu hỏi ngớ ngẩn, đưa ra những đề xuất chỉnh đốn ngớ ngẩn. Kết quả thấy là một cô gái nhỏ rụt rè, trông rất dễ nói chuyện, Ô Chí Thành thấy thoải mái hơn hẳn, thầm nghĩ chuyến "thị sát" này chắc cũng chỉ là làm thủ tục cho có.
Một cô gái trẻ như vậy thì hiểu gì về thiết kế game chứ? Chắc chắn chỉ cưỡi ngựa xem hoa, tổng giám đốc Khâu tùy tiện lấp liếm vài câu là xong.
Tịch Hạo cũng nhìn thấy Khâu Hồng và Đường Diệc Thù, vội vàng tiến lên đón: "Tổng giám đốc Khâu!"
Khâu Hồng giới thiệu: "Đây là đại diện nhà đầu tư của 'Dự án Cùng đồ', cô Đường. Đây là Tịch Hạo, người phụ trách bộ phận hành chính quản lý vận hành thường nhật của cơ sở ươm tạo."
Khâu Hồng nghĩ rằng Đường Diệc Thù có thể làm "đặc sứ" đi thị sát công việc, trong nội bộ Đằng Đạt ít nhất cũng phải là một người phụ trách chứ? Theo lý mà nói thì khi xưng hô nên kèm theo chức vụ. Nhưng anh cũng không rõ chức vụ cụ thể của Đường Diệc Thù ở Đằng Đạt là gì, vì tổng giám đốc Bùi không nói. Cho nên, chỉ đành giới thiệu một cách mơ hồ như vậy.
Tịch Hạo vội vàng chìa tay ra: "Hân hạnh, hân hạnh."
Đường Diệc Thù sợ vận may của mình lây sang người khác, nhưng lại thấy không bắt tay thì không lịch sự lắm, đành hơi do dự đưa tay ra bắt: "Tôi tên Đường Diệc Thù, cứ gọi tôi là cô Đường là được rồi."
Thấy "lãnh đạo" tới thị sát không hề hách dịch, Tịch Hạo cũng rất vui, vội nói: "Được, vậy để tôi giới thiệu về công việc thường nhật của cơ sở ươm tạo nhé, mời đi theo tôi."
Tịch Hạo dẫn Đường Diệc Thù và Khâu Hồng đi một vòng quanh cơ sở, giới thiệu đơn giản: "Đây là khu nghỉ ngơi của chúng tôi, ăn trưa, họp hành thường nhật, tiếp khách đều ở đây. Đây là khu hành chính, bộ phận hành chính chúng tôi chủ yếu chịu trách nhiệm quy hoạch kế hoạch phát triển game và các dịch vụ hỗ trợ. Ngoài vận hành thường nhật, bình thường cũng có rất nhiều việc phải làm. Bữa trưa của chúng tôi do dịch vụ giao hàng "Mò cá" ở gần đây cung cấp, cà phê đồ uống đều được cung cấp miễn phí."
"Về phần game, tiến độ hiện tại đều rất thuận lợi, game nhanh nhất có lẽ tháng sau là có thể chính thức lên kệ bán, chậm hơn thì đợi thêm ba năm tháng nữa. Dung lượng game khác nhau thì thời gian phát triển cũng khác nhau."
Tịch Hạo giới thiệu sơ lược mọi mặt của cơ sở ươm tạo. Trong quá trình đó, Đường Diệc Thù chăm chú lắng nghe, gật đầu liên tục, nhưng hoàn toàn không đưa ra bất kỳ câu hỏi nào. Vốn dĩ Tịch Hạo định giới thiệu qua loa, Đường Diệc Thù chắc chắn sẽ đặt câu hỏi, đến lúc đó anh giải đáp chi tiết là được. Kết quả không ngờ đi một vòng xong, Đường Diệc Thù chỉ chăm chú nghe rồi gật đầu, hoàn toàn không có ý định đặt câu hỏi.
Điều này hơi khó xử, bởi vì cả cơ sở ươm tạo đi một vòng kèm theo giới thiệu cũng chỉ mất khoảng mười phút. Người ta lặn lội từ Kinh Châu tới tận Đế Đô, chẳng lẽ thị sát mười phút rồi về? Nhưng cả cơ sở ươm tạo quả thực đã giới thiệu xong, Đường Diệc Thù lại không hỏi, Tịch Hạo cảm thấy mình chủ động đi giới thiệu chi tiết lại từ đầu thì có vẻ hơi kỳ quặc.
Thấy tình hình có vẻ hơi khó xử, Tịch Hạo nảy ra sáng kiến: "Hay là, tôi để các nhà làm game trình diễn vài bản demo có độ hoàn thiện cao, cho cô xem qua một chút nhé?"
Vừa nói ra câu này, Tịch Hạo cũng tự khâm phục chính mình. Cơ sở ươm tạo chẳng có gì đặc biệt, nhưng có rất nhiều game độc lập đang làm mà! Mặc dù những game độc lập này chưa đến mức có thể chính thức lên kệ, chỉ mới hoàn thành một phần, nhưng làm demo trình diễn thì không thành vấn đề.
Trình diễn những bản demo này cũng cho thấy công việc ở cơ sở ươm tạo rất hiệu quả, thành quả rõ rệt, tổng giám đốc Khâu cũng được nở mày nở mặt.
Đường Diệc Thù hơi không chắc chắn nói: "Nếu phiền phức quá thì thôi ạ..."
Tịch Hạo vội nói: "Không phiền, không phiền! Mời cô bên này."
"Lão Vu, cậu điều bản demo game của cậu ra đi. Đúng, chính là bản demo ổn định vừa làm xong cách đây không lâu ấy."
Một nhà làm game độc lập để râu quai nón bên cạnh lập tức mở trình chỉnh sửa, điều bản demo game của mình ra. Tịch Hạo tiến lên nhìn qua hai mắt, giao diện bắt đầu của bản demo game hoàn toàn không có vấn đề gì, liền nhìn về phía Đường Diệc Thù, chỉ tay vào ghế: "Mời ngồi."
Đây là bản demo ổn định, bug tương đối ít. Trong quá trình phát triển game cũng sẽ có nhiều phiên bản khác nhau, để tránh việc game xuất hiện những bug ác tính không thể cứu vãn, phiên bản mới phát triển hoặc sau khi phát triển xong sẽ không ghi đè ngay lên phiên bản cũ, mà sẽ lưu lại nhiều phiên bản. Sau khi mỗi phiên bản hoàn thành, đều sẽ sửa đổi nhiều lần để đảm bảo không có bug ác tính lớn mới tiếp tục phát triển phiên bản tiếp theo. Bản demo này chính là phiên bản ổn định, sau khi sửa bug vài lần thì cơ bản đã có thể chạy mượt mà.
Tịch Hạo tất nhiên cũng sợ game đang chạy giữa chừng đột nhiên xuất hiện một đống bug ác tính, để lại ấn tượng xấu cho đối phương, nên mới chọn một bản demo game ổn định trước.
Đường Diệc Thù ngồi trên ghế, cầm tay cầm trên bàn một cách rất lóng ngóng. Cô bình thường không chơi game nhiều, hơn nữa phản ứng hơi chậm, khá "tàn phế" tay, nên tư thế cầm tay cầm hơi cứng nhắc. Tịch Hạo hơi bất ngờ, sao đại diện nhà đầu tư của "Dự án Cùng đồ" lại có vẻ không biết chơi game nhỉ? Tuy nhiên anh cũng không nói gì, chỉ đơn giản giới thiệu cách thao tác của game này, các nút bấm tương ứng với kỹ năng nào.
Đường Diệc Thù nhẹ đẩy cần gạt, nhân vật trên màn hình đi được vài bước, lại nhảy tại chỗ vài cái. Thế nhưng con quái vật đầu tiên còn chưa kịp xuất hiện, thì nghe thấy "đùng" một tiếng, một hộp thoại thông báo bật ra trên cửa sổ game. Báo lỗi rồi!
Tịch Hạo và lão Vu đều trợn tròn mắt, nhất thời khó mà chấp nhận được. Đây chẳng phải là bản demo ổn định sao? Ít nhất cũng đã chạy qua mấy chục lần, không có bug ác tính rồi mà? Tịch Hạo nhìn lão Vu, ý là: Chuyện gì thế này? Sao đúng lúc quan trọng lại làm tôi mất mặt thế?
Lão Vu cũng rất vô tội, nhún vai, ý là: Tôi biết thế quái nào được chứ! Phiên bản demo ổn định này đã lâu rồi không thay đổi gì, trước đó vẫn bình thường mà.
Game báo lỗi không chơi tiếp được, Tịch Hạo cảm thấy bầu không khí hơi khó xử, vội nói: "Bug nhỏ thôi, bug nhỏ thôi, trong quá trình phát triển game thì khó tránh khỏi những vấn đề này. Lão Vu, cậu mau chụp màn hình cái bug này lại, lát nữa tranh thủ thời gian sửa đi, đừng ảnh hưởng đến phiên bản chính thức."
Lão Vu gật đầu: "Vâng! Không vấn đề gì."
Đường Diệc Thù đang chơi bằng tay cầm, lão Vu đứng bên cạnh dùng bàn phím chuột chụp màn hình, nhanh chóng lập một bảng tính mới ghi lại bug, chờ sau này sửa. Sau đó anh đóng cửa sổ báo lỗi lại, chạy lại game.
Đường Diệc Thù lại vào game, lần này chạy được một phút, không xuất hiện bug nữa. Tịch Hạo lau mồ hôi trên trán, nói: "Xem này, vừa rồi chỉ là một bug nhỏ ngẫu nhiên, không phải lần nào cũng xuất hiện đâu. Hôm nay chắc là trùng hợp thôi, không có vấn đề gì lớn..."
Lời còn chưa dứt, anh đã thấy nhân vật trên màn hình bị một nhóm quái vật vây đánh chết, kết quả lại không xuất hiện màn hình lựa chọn bắt đầu lại, luồng game bị kẹt cứng.
Tịch Hạo: "Cái này..."
Lần này không cần anh nói, lão Vu vội vàng chụp màn hình, ghi lại, khởi động lại game, cả quá trình không quá một phút. Tịch Hạo có chút cạn lời: "Cô cứ tiếp tục đi."
Hơn nửa tiếng sau, Đường Diệc Thù cuối cùng cũng chật vật đánh thông được bản demo có luồng game ngắn này. Thế nhưng nhìn sang chỗ lão Vu, trên bảng tính ít nhất đã liệt kê ra mười lăm mục, trên màn hình cũng bày một đống ảnh chụp màn hình các bug. Tịch Hạo thấy hơi xấu hổ, không dám nhìn thẳng vào mắt Khâu Hồng.
Chuyện này thật là! Vốn định trình diễn game do cơ sở ươm tạo phát triển cho cô Đường xem, kết quả lại thành ra trình diễn bug!
Mười lăm cái bug làm lão Vu choáng váng, mức độ nghiêm trọng của các bug ở đây khác nhau, có cái là báo lỗi trực tiếp, thoát game, có cái là lỗi hình ảnh ảnh hưởng đến thị giác, có cái chỉ gây giật lag nhưng vẫn chơi tiếp được. Nhưng dù bug có nghiêm trọng hay không thì đều phải sửa.
Lão Vu vốn tự thấy mình ổn, cho rằng dùng bản demo ổn định này trình diễn thì hoàn toàn không có vấn đề gì, kết quả hôm nay không biết tại sao lại xui xẻo thế, những bug ngẫu nhiên ẩn giấu đều bị lôi ra hết!
Tịch Hạo có chút khó xử nói: "Đây chắc là trường hợp ngoài ý muốn, không may thôi. Cô xem thử game này đi, chắc không vấn đề gì đâu. Tiểu Chu, mở game của cậu ra đi."
Tịch Hạo nóng lòng muốn lấy lại thể diện, chứng minh game làm ở cơ sở ươm tạo không phải toàn là rác rưởi, vẫn có game chơi được. Thế nhưng Tiểu Chu gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: "Anh Hạo, game này của em không biết tại sao lại không mở được..."
Tịch Hạo choáng váng: "Chẳng phải buổi sáng vẫn bình thường sao? Sao lại không mở được?"
Tiểu Chu vẻ mặt vô tội: "Em cũng không biết nữa! Em có sửa gì đâu!"
Tịch Hạo cạn lời: "Tranh thủ thời gian kiểm tra đi!"
Trong chốc lát, cả cơ sở ươm tạo game độc lập gà bay chó sủa. Game độc lập vốn dĩ đã nhiều bug. Vì nhân lực game độc lập không đủ, dù là kiểm tra bug hay sửa bug đều không kịp thời. Tuy nhiên, những nhà làm game độc lập này cũng đã quen rồi, một số nhà làm game độc lập giàu kinh nghiệm sẽ chọn phương án trưởng thành, hoàn thiện hơn để giảm bớt sự tồn tại của các bug tiềm ẩn. Hơn nữa, sau khi đến cơ sở ươm tạo, các nhà làm game và nhân viên hành chính thường xuyên chơi game của đối phương, tìm bug cho nhau, nên so với trước đây, bug đã ít đi rất nhiều.
Những nhà làm game độc lập này luôn ở trong trạng thái "tuế nguyệt tĩnh hảo", cảm thấy game của mình không có nhiều bug, ít nhất chạy thông suốt là không có vấn đề gì lớn. Kết quả hôm nay toàn bộ đều bị vả mặt đau đớn! Các loại bug kỳ lạ liên tục xuất hiện, tất cả các nhà làm game đều có cảm giác như họa vô đơn chí, dường như mọi chuyện xui xẻo đều tập trung vào ngày hôm nay!
Ô Chí Thành vốn tràn đầy tự tin muốn trình diễn "Thủy mặc vân yên" cho vị lãnh đạo nhỏ tới thị sát này, kết quả anh tự lén chơi thử, lại phát hiện ra một đống bug! Rất nhiều bug trong số này là những cái anh chưa từng thấy, dường như ẩn giấu từ lúc "Thủy mặc vân yên" mới bắt đầu phát triển, ẩn giấu qua mấy phiên bản, hôm nay mới đột nhiên lộ diện.
Ô Chí Thành bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, im lặng không nói gì nữa. Còn trình diễn cái gì nữa chứ? Đừng làm mất mặt nữa, tranh thủ thời gian sửa bug đi! Không bao giờ dám coi thường những bug tiềm ẩn nữa, cũng may là bị lộ ra trong quá trình phát triển, nhỡ đâu ẩn giấu đến khi game lên kệ, rồi một bug ác tính bùng nổ, thì chẳng phải bị người chơi chửi chết sao? Đến lúc đó game làm ra vất vả mấy tháng lại hủy hoại vì một cái bug như vậy, thì thật quá oan uổng.
Bầu không khí của cơ sở ươm tạo nhanh chóng từ sôi nổi chuyển sang nghiêm túc, rồi từ nghiêm túc chuyển sang sụp đổ. Vô số bug tàn nhẫn đâm thủng ảo tưởng của những nhà làm game này, khiến họ không còn cảm thấy tự hào về bản thân nữa. Tịch Hạo cũng hơi khó xử, vốn định trình diễn thành quả của cơ sở ươm tạo, kết quả lại liên tiếp lật xe. Mặc dù cô Đường này trông không có vẻ tức giận, vẫn giữ vẻ mặt hòa nhã, nhưng Tịch Hạo cảm nhận được áp lực vô tận. Xem ra sau này phải nắm chặt khâu kiểm tra game, trình độ hiện tại còn cách xa ngày lên kệ bán!
Không có game để chơi, Tịch Hạo đề nghị: "Hay là chúng ta ra khu nghỉ ngơi ngồi một chút, uống ly cà phê đi."
Đường Diệc Thù gật đầu: "Được ạ."
Mọi người tới khu nghỉ ngơi, mỗi người gọi một ly cà phê. Tịch Hạo có chút áy náy: "Hôm nay thật sự rất xin lỗi, không biết tại sao bug lại tập trung hết vào hôm nay! Nhưng cô yên tâm, thái độ của chúng tôi trong việc sửa bug tuyệt đối không có vấn đề gì, những bug này sẽ sớm được sửa hết, sau này cũng sẽ nâng cao tinh thần, kiểm tra thêm vài lần, cố gắng hết sức giảm thiểu sự tồn tại của bug."
"Ừm... Cô còn vấn đề gì khác không? Tôi đều có thể giải đáp."
Đường Diệc Thù vốn định nói không có vấn đề gì khác, nhưng đột nhiên nhớ tới lời dặn của Bùi Khiêm lúc chia tay, vội nói: "Muốn hỏi một chút, hiệu suất làm việc ở đây của các anh thế nào?"
"Hiệu suất làm việc?" Tịch Hạo lập tức trả lời, "Hiệu suất làm việc đương nhiên là rất, rất cao!"
"Bộ phận hành chính chúng tôi giúp các nhà làm game giải quyết nỗi lo, để họ có thể chuyên tâm phụ trách thiết kế lối chơi của game, vì đó là sở thích của họ, và cũng là công việc sáng tạo nhất, nên sự nhiệt tình sáng tạo của mỗi nhà làm game đều được kích thích đầy đủ..."
Tịch Hạo cuối cùng cũng tìm được nơi thích hợp để phát huy, bắt đầu thao thao bất tuyệt. Lời lẽ của anh tuy có chút phóng đại nhưng thực ra cũng không có vấn đề gì lớn, cơ sở ươm tạo quả thực đã cung cấp một môi trường có thể yên tâm sáng tạo cho các nhà làm game độc lập, giúp cải thiện hiệu suất làm việc của họ rất nhiều, đây là sự đồng thuận của tất cả các nhà làm game.
Tịch Hạo giải thích chi tiết quan điểm của mình, và dùng các chi tiết khác nhau để chứng minh hiệu suất làm việc ở cơ sở ươm tạo quả thực rất cao. Anh chú ý thấy Đường Diệc Thù chăm chú nghe suốt quá trình, gật đầu liên tục, rõ ràng là đã bị lời nói của mình làm cho cảm động. Tịch Hạo không khỏi có chút tự hào nhỏ, dù sao thì cải thiện hiệu suất làm việc của các nhà làm game cũng là công lao của người phụ trách bộ phận hành chính như anh. Có nên được khen ngợi không nhỉ?
Thế nhưng sau khi nghe xong những lời này của Tịch Hạo, Đường Diệc Thù nói: "Nghe có vẻ quy trình làm việc thường ngày của các anh tồn tại vấn đề rất nghiêm trọng."
"Sau này yêu cầu bắt buộc tất cả nhân viên mỗi tuần phải dành ra mười tiếng thời gian làm việc để chơi game. Phải là thời gian làm việc, không được chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi sau giờ làm."
Tịch Hạo: "Hả?"
Anh suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm. Hiệu suất làm việc cao tại sao lại có thể chứng tỏ quy trình làm việc thường ngày tồn tại vấn đề nghiêm trọng? Mà giải pháp lại là yêu cầu bắt buộc chơi game trong thời gian làm việc? Mỗi tuần còn phải chơi đủ mười tiếng?
Đường Diệc Thù nói câu này cũng rất thiếu tự tin, vì cô chỉ đang thuật lại những gì Bùi Khiêm nói trước khi tới đây. Bùi Khiêm đã nói, chỉ cần hiệu suất làm việc của cơ sở ươm tạo cao, thì phải bắt buộc tất cả mọi người chơi game, mỗi tuần phải chơi đủ mười tiếng. Còn tại sao hiệu suất làm việc cao lại phải chơi game? Cái này Bùi Khiêm không nói, Đường Diệc Thù tự nhiên cũng không biết.
Khâu Hồng đang im lặng bên cạnh đột nhiên ngẩng đầu lên: "Cô Đường, có phải cô cảm thấy, 'hiệu suất làm việc cao' mà Tịch Hạo mô tả chưa chắc đã là chuyện tốt?"
Tịch Hạo ngẩn ra: "Hả? Hiệu suất làm việc cao tại sao chưa chắc đã là chuyện tốt?"
Khâu Hồng giải thích: "Nếu theo tư duy thông thường thì hiệu suất làm việc cao chắc chắn tốt hơn hiệu suất làm việc thấp. Nhưng trong một số công việc sáng tạo nghệ thuật, hiệu suất cao đơn thuần chưa chắc đã là một chuyện tốt."
"Thiết kế game cũng là một loại sáng tạo nghệ thuật, đôi khi rất phụ thuộc vào cảm hứng. Rất nhiều khi, tư duy của con người sẽ đi vào ngõ cụt, khi đi vào ngõ cụt, tinh thần của con người sẽ tập trung cao độ, hiệu suất làm việc cũng sẽ tăng lên rõ rệt, nhưng thành phẩm làm ra cuối cùng chưa chắc đã tốt."
"Cứ lấy những nhà làm game này mà nói. Công việc của họ rất đầu tư, hiệu suất cũng rất cao, nhưng cũng chính vì vậy, họ rất có thể rơi vào trạng thái cố chấp nào đó. Dồn hết tâm trí vào game của mình, mù quáng cho rằng cách làm hiện tại của mình là tốt nhất, bỏ qua một số khả năng tốt hơn."
"Mà yêu cầu bắt buộc mọi người chơi game nhiều hơn, chính là hy vọng mọi người trong khi duy trì hiệu suất, cũng có thể bước ra khỏi vòng tròn nhỏ của mình, xem cách làm của các game khác, chắt lọc tinh hoa, biết đâu có thể kích thích ra cảm hứng mới. Tôi nghĩ, cô Đường chắc là có ý này."
Tịch Hạo bừng tỉnh: "Thì ra là vậy, tôi hiểu rồi! Vậy tôi sẽ bắt tay chuẩn bị tổ chức mọi người cùng chơi game, thu thập cảm hứng và tư liệu!"
Nghe xong những lời này của Khâu Hồng, Đường Diệc Thù cũng không khỏi gật đầu nhẹ. Thì ra đàn anh có ý này! Đàn anh thật lợi hại, mọi thứ đều dự liệu trước và sắp xếp xong xuôi!
Chuyến thị sát ở cơ sở ươm tạo coi như kết thúc, Khâu Hồng lấy điện thoại ra xem giờ, nói với Đường Diệc Thù: "Vậy hôm nay dừng ở đây thôi, 9 giờ sáng mai, chúng ta cùng tới chỗ 'Cô gái mì lạnh' xem thử."
---❊ ❖ ❊---
Ngày 9 tháng 12, rạng sáng thứ Sáu. Tại cửa hàng đầu tiên của "Cô gái mì lạnh", Mạnh Sướng chỉ huy nhân viên và cô lao công làm tròn chức trách của mình, dọn dẹp sạch sẽ cả cửa hàng bao gồm cả nhà bếp, đồng thời bàn ghế trong cửa hàng cũng được sắp xếp ngăn nắp.
Định vị lâu dài của "Cô gái mì lạnh" là một thương hiệu đồ ăn nhanh kiểu Trung Quốc, tất nhiên cũng kinh doanh bữa sáng. Bây giờ là 5 giờ sáng, mặc dù tối qua sau khi đóng cửa đã dọn dẹp một lượt, nhưng Mạnh Sướng vẫn không yên tâm, hôm nay sáng sớm đã tới, tranh thủ trước khi mở cửa kiểm tra lại lần cuối, đảm bảo cửa hàng giữ được trạng thái tốt nhất.
Mạnh Sướng không biết chuyện Đường Diệc Thù tới Đế Đô, hôm nay dọn dẹp cũng không phải vì cô, mà là để cho mấy nhà đầu tư tới khảo sát xem. Đường Diệc Thù và những nhà đầu tư này tình cờ gặp nhau. Chuyện này phải kể từ việc cách đây không lâu Mạnh Sướng lại nhận được 6 triệu đầu tư từ "Viên mộng sáng đầu" bắt đầu. Vì tổng giám đốc Bùi có yêu cầu, nên Mạnh Sướng không dám tiết lộ 6 triệu đầu tư này là lấy từ phía Đằng Đạt, nhưng Mạnh Sướng tinh khôn như vậy, tự nhiên có cách khác có thể truyền đạt thông tin này đến tai các nhà đầu tư.
Trước khi Bùi Khiêm quyết định rót thêm 6 triệu, thực ra đã có không ít nhà đầu tư đưa cành ô liu cho Mạnh Sướng.
Chỉ là, Mạnh Sướng đều từ chối hết, bởi vì những điều khoản đầu tư này trong mắt anh ta quá mức hà khắc, hoặc là có thỏa thuận đánh cược, hoặc là khóa cổ phần của người sáng lập, đối với anh ta mà nói vô cùng không thân thiện.
Sau khi Mạnh Sướng từ chối, những nhà đầu tư này không những không kiên trì, cũng không lập tức bỏ cuộc, mà là giữ thái độ lúc gần lúc xa, tiếp tục quan sát.
Họ đang đợi, đợi "Lãnh Diện Cô Nương" gặp vấn đề về vốn.
Hiện tại tất cả nhà đầu tư đều có thể nhìn ra, Mạnh Sướng là một người sáng lập nhiệt tình với việc đốt tiền marketing, cửa hàng của Lãnh Diện Cô Nương dù có thể xoay chuyển tình thế từ lỗ sang lãi, cũng tuyệt đối không chống đỡ nổi tốc độ đốt tiền của Mạnh Sướng.
Tất nhiên, đây không phải chuyện xấu, bởi vì Mạnh Sướng giỏi marketing, quả thực đã thông qua việc đốt tiền cưỡng ép gieo rắc thương hiệu "Lãnh Diện Cô Nương" vào tâm trí người dùng, số tiền này tiêu không những không lỗ, mà ngược lại còn rất lời.
Trong mắt nhiều nhà đầu tư, đây đều là hành vi rất phù hợp với marketing internet, Mạnh Sướng làm rất đẹp mắt.
Mạnh Sướng và tư bản, là sự cần thiết lẫn nhau.
Để duy trì chuỗi vốn và độ nóng của Lãnh Diện Cô Nương, Mạnh Sướng chắc chắn sẽ tiếp tục nghĩ cách huy động vốn; mà một khi thương hiệu Lãnh Diện Cô Nương đạt được thành công, định giá tăng vọt, những tư bản này cũng có thể nhận được lợi nhuận hậu hĩnh.
Cho nên, những nhà đầu tư này cho rằng sự từ chối tạm thời của Mạnh Sướng chỉ là một thủ đoạn mặc cả.
Chỉ cần ngồi chờ Lãnh Diện Cô Nương gặp vấn đề về vốn, Mạnh Sướng tự nhiên sẽ buông bỏ sự kiêu ngạo của mình, để tiếp tục huy động vốn mà chấp nhận các thỏa thuận đầu tư bao gồm cả đánh cược và khóa cổ phần.
Kế hoạch của họ không có vấn đề gì, thực tế nếu Viên Mộng Sáng Đầu không tiếp tục rót tiền, Mạnh Sướng đúng là sẽ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan này.
Nhưng Mạnh Sướng sở hữu tính cách của một con bạc đã lại một lần nữa đặt cược đúng.
Sau khi lấy được "đạn dược" từ phía Viên Mộng Sáng Đầu, tuy không thể phô trương rầm rộ, nhưng Mạnh Sướng vẫn có cơ hội phản công hoàn hảo.
Anh ta bắt đầu đốt tiền với tốc độ nhanh hơn, thậm chí bỏ ra mấy trăm ngàn để thuê địa điểm, bắt đầu tổ chức buổi diễn thuyết cá nhân, dùng tài ăn nói và đầu óc kinh doanh xuất chúng của mình để bảo chứng cho thương hiệu "Lãnh Diện Cô Nương".
Việc này một mặt là để tiếp tục mở rộng tầm ảnh hưởng của Lãnh Diện Cô Nương, mặt khác cũng là để truyền đạt một thông điệp rất rõ ràng cho các nhà đầu tư.
Các người không phải không chịu đầu tư sao? Không phải nghĩ rằng tôi không lấy được đầu tư từ nơi khác sao?
Xin lỗi, tôi không những lấy được, mà còn lấy được rất nhiều!
Các người còn muốn khư khư giữ lấy bản thỏa thuận đó, không lùi một tấc sao? Không đầu tư ngay bây giờ, sau này muốn đầu tư e rằng cũng không còn cơ hội nữa đâu.
Những nhà đầu tư này nhìn thấy Lãnh Diện Cô Nương đốt tiền như vậy, chuỗi vốn vẫn chưa xảy ra bất kỳ vấn đề gì, Mạnh Sướng vẫn là dáng vẻ hoàn toàn nắm chắc phần thắng, cũng không khỏi có chút hoảng.
Bởi vì định giá công ty là thứ càng thổi càng cao, tư bản đổ vào càng nhiều, lớn càng nhanh.
Đầu tư sớm một tháng và muộn một tháng, vì định giá công ty khác nhau, thực tế cổ phần mua được cũng là một trời một vực.
Cho nên, bây giờ đến lượt những nhà đầu tư này không giữ được bình tĩnh, muốn đến khảo sát lại một phen, quyết định rốt cuộc phải nhượng bộ bao nhiêu trên thỏa thuận đầu tư.
Mạnh Sướng định lấy một trận đánh thắng, hôm nay cố gắng lừa được những nhà đầu tư này, tiếp tục đẩy định giá của Lãnh Diện Cô Nương lên cao, chuẩn bị cho bước tiếp theo tìm người tiếp quản.
Ngay cả người có lá gan lớn như Mạnh Sướng, cũng không khỏi có chút căng thẳng. Bởi vì nếu hôm nay mà chơi hỏng, các nhà đầu tư tiếp tục quan sát thì số tiền trong tay mình thực sự không đốt được bao lâu, bất cứ lúc nào cũng có rủi ro đứt gãy chuỗi vốn.
Tất nhiên, ngay cả khi chuỗi vốn xuất hiện một chút vấn đề nhỏ, thương hiệu Lãnh Diện Cô Nương cũng không đến mức chết ngay tại chỗ, Mạnh Sướng vẫn còn rất nhiều cách để tìm tiền.
Nhưng số tiền tìm được trong hoàn cảnh này sẽ khá "bỏng tay", không dễ lấy như vậy.
Cho nên, hành vi hiện tại của Mạnh Sướng thực chất là đang tiếp tục khoe cơ bắp với các nhà đầu tư, một mặt thông qua tài ăn nói và mô hình kinh doanh tốt để trình bày viễn cảnh tươi đẹp cho các nhà đầu tư, mặt khác thông qua những cửa hàng sạch sẽ gọn gàng, nhân khí bùng nổ, chứng minh với các nhà đầu tư rằng mình có năng lực biến viễn cảnh tươi đẹp thành hiện thực.
Như một kẻ hoang tưởng, sau khi xác nhận không sai sót bất cứ chi tiết nào của cửa hàng, Mạnh Sướng bắt đầu ôn lại bài diễn thuyết của mình với các nhà đầu tư hôm nay, đảm bảo phần trình bày buổi sáng có thể vạn vô nhất thất.
---❊ ❖ ❊---
10 giờ sáng.
Khâu Hồng và Đường Diệc Thù hai người đến cửa hàng Lãnh Diện Cô Nương, tùy tiện tìm một chỗ ngồi không nổi bật ở góc.
Mặc dù chưa đến giờ ăn trưa, nhưng người trong cửa hàng Lãnh Diện Cô Nương cũng không ít, chỗ ngồi trong tiệm đã chiếm khoảng sáu phần, nhìn dáng vẻ thì giờ cao điểm buổi trưa chắc chắn sẽ phải xếp hàng.
Đường Diệc Thù có chút tò mò nhìn môi trường trong tiệm, trong ánh mắt lộ ra chút mơ hồ.
Chỗ nào cũng ổn, không nhìn ra vấn đề gì.
Trước khi đến Bùi Khiêm đã dặn dò đặc biệt, bảo cô chú ý tình hình bên Lãnh Diện Cô Nương, sau khi về báo cáo lại thật lòng. Đừng sợ không hiểu, không cần cố ý nghiên cứu, chỉ cần dựa vào ấn tượng đầu tiên để quan sát là được.
Nhưng Đường Diệc Thù thực sự đến tiệm mới phát hiện, ấn tượng đầu tiên của mình đúng là chẳng quan sát được gì.
Trong tiệm khá sạch sẽ, khá gọn gàng, trông việc làm ăn cũng không tệ, nhân viên phục vụ không giống như sự nhiệt tình máy móc ở các tiệm đồ ăn nhanh khác, nhưng đều mang theo nụ cười nhạt, chiêu đãi khách hàng ân cần, thậm chí thái độ phục vụ còn tốt hơn một số thương hiệu đồ ăn nhanh truyền thống.
Trong mắt Đường Diệc Thù, đây chỉ là một quán ăn bình thường, sẽ kiếm được nhiều tiền mà thôi.
Hai người tùy tiện gọi một vài món đặc trưng, đồ ăn lên rất nhanh.
Đường Diệc Thù vừa ăn vừa lo lắng, bởi vì cô thực sự không cảm nhận được quán này có khuyết điểm hay vấn đề gì quá lớn.
Tất nhiên, không thể nói là hoàn hảo, dù sao cũng là thương hiệu đồ ăn nhanh, về mặt khẩu vị không thể trông đợi quá nhiều, nhưng tuyệt đối là trên mức đạt yêu cầu.
Cùng lúc đó, Mạnh Sướng đang đợi sự xuất hiện của các nhà đầu tư ở một góc không nổi bật khác trong cửa hàng.
Mạnh Sướng bề ngoài thì bình thản, thực tế vẫn có chút lo âu, bởi vì đã hẹn là 10 giờ, những nhà đầu tư này đã trễ vài phút rồi.
Đột nhiên, mắt Mạnh Sướng sáng lên, lập tức đứng dậy đi về phía cửa.
Không lâu sau, Mạnh Sướng và vài vị nhà đầu tư vừa cười vừa nói bước vào cửa hàng.
"Tổng giám đốc Mạnh, thực sự ngại quá, trên đường hơi tắc xe, đến muộn vài phút, để anh đợi lâu rồi."
"Không sao không sao, mấy vị chịu đến quán nhỏ của tôi là nể mặt rồi, đừng khách sáo."
Mạnh Sướng thể hiện dáng vẻ bình thản, mọi thứ đều trong tầm kiểm soát, sau khi xã giao đơn giản, bắt đầu giảng giải cho mọi người về tình hình của Lãnh Diện Cô Nương.
Bao gồm thành quả đạt được của phương án marketing gần đây của Lãnh Diện Cô Nương, tình hình chuẩn bị của các cửa hàng mới, phản hồi về món ăn mới, các chi tiết phục vụ khác nhau của cửa hàng, vân vân.
Thương hiệu Lãnh Diện Cô Nương cũng đang không ngừng phát triển, mô hình quản lý và khẩu vị món ăn của cửa hàng cũng đang không ngừng tối ưu hóa, ngay cả khi có nhà đầu tư cá biệt từng đến đây cách đây không lâu, bây giờ nhìn lại cũng có thể thấy sự tiến bộ rõ rệt.
Dù sao Mạnh Sướng đã tăng cường độ đốt tiền, nếu cửa hàng không có chút thay đổi nào thì mới là vô lý.
Đường Diệc Thù ngồi ở góc bên cạnh vừa ăn mì lạnh nướng từng chút một, vừa dỏng tai muốn nghe nội dung những người này thảo luận.
Tuy nhiên giọng nói của Mạnh Sướng không lớn, Đường Diệc Thù tập trung tinh thần cũng chỉ nghe được đứt quãng, không khỏi có chút sốt ruột.
Lần này đến tiệm Lãnh Diện Cô Nương nếu không nhìn ra được gì, về nhà làm sao trả bài cho đàn anh đây?
Mạnh Sướng bắt đầu giới thiệu một cách đầy nhiệt huyết về tình hình trong cửa hàng cho các nhà đầu tư.
"Gần đây phong cách trang trí của cửa hàng chúng tôi lại được tinh chỉnh, thêm vào một vài điểm nhấn mới, chủ yếu là để nỗ lực tạo ra một bầu không khí và không gian kết hợp giữa truyền thống và hiện đại. Mọi người xem, đây chính là một yếu tố phong cách Hoa Hạ truyền thống, còn có những tấm áp phích mang chút hơi thở văn nghệ, đây đều là một phần chiều sâu văn hóa của thương hiệu Lãnh Diện Cô Nương."
"Nhiều phong cách kết hợp với nhau, làm cho môi trường ăn uống của khách hàng trở nên độc đáo, những phong cách thiết kế này trở thành tư liệu mà khách hàng thích chia sẻ lên Weibo hoặc mạng xã hội, điều này làm cho khách hàng trở thành nhân viên tuyên truyền miễn phí của chúng tôi."
"Những chi tiết này còn thể hiện ở mọi mặt, ví dụ như bàn ghế của chúng tôi, đều là tìm xưởng đặt làm đặc biệt, cũng là nằm giữa sự mới mẻ và hoài cổ, đồng thời kiêm cả thẩm mỹ và thực dụng, trên lý thuyết mười năm cũng sẽ không xảy ra vấn đề gì..."
Mạnh Sướng vừa giới thiệu vừa tiện tay chơi đùa chiếc ghế xoay, kết quả đột nhiên nghe thấy tiếng "cọt kẹt" nhẹ, chiếc ghế xoay bị kẹt cứng.
Mạnh Sướng: "?"
Anh ta còn tưởng là cách xoay của mình không đúng, thử xoay thuận một chút rồi xoay ngược một chút, lúc này mới phát hiện đúng là bị kẹt thật rồi, không nhúc nhích!
Khung cảnh nhất thời có chút xấu hổ.
Mạnh Sướng rất thắc mắc, chuyện này là sao?
Anh ta không nói một câu giả dối nào, những bàn ghế này đúng là được đặt làm đặc biệt, hoàn toàn không có tình trạng ăn bớt nguyên vật liệu, vật liệu sử dụng rất chắc chắn, trên lý thuyết dùng vài năm đúng là sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng lại cứ xảy ra vấn đề!
Mặc dù không phải vấn đề gì lớn, chỉ là trục xoay của ghế ăn vì lý do không rõ mà bị kẹt, không thể tiếp tục xoay, nhưng cảm giác bị "vả mặt" tại chỗ vẫn khiến Mạnh Sướng vô cùng xấu hổ.
Mặc dù các nhà đầu tư rất nể mặt, không nói gì, nhưng Mạnh Sướng biết những nhà đầu tư này trong lòng chắc chắn sẽ có một chút suy nghĩ. Những khuyết điểm nhỏ này tích tụ lại, sẽ ảnh hưởng đến đánh giá của các nhà đầu tư về Lãnh Diện Cô Nương, thỏa thuận đầu tư mình có thể nhận được sẽ càng hà khắc hơn.
Tuy nhiên Mạnh Sướng dù sao cũng là người có tố chất tâm lý vững vàng, chút nhạc đệm này còn chưa đủ để khiến anh ta tự loạn trận tuyến, mỉm cười nói: "Có vẻ như kiểm soát chất lượng của xưởng nội thất này vẫn còn một vài vấn đề nhỏ, vừa hay, vấn đề lộ ra sớm thì có thể sửa chữa sớm, đây cũng không hẳn không phải là một chuyện tốt."
"Quay đầu lại chúng tôi nhất định sẽ bắt họ tăng cường vấn đề kiểm soát chất lượng."
"Ngoài môi trường ăn uống ra, việc tuyển dụng và xây dựng văn hóa của nhân viên phục vụ chúng tôi, cũng không giống với các thương hiệu ăn uống khác..."
Mạnh Sướng nhanh chóng chuyển chủ đề, không muốn tiếp tục dây dưa vào chuyện này để lại ấn tượng cho các nhà đầu tư.
Tuy nhiên đang thao thao bất tuyệt, thì nhìn thấy một khách hàng có chút không kiên nhẫn đứng dậy, đi đến quầy thu ngân nói: "Mì lạnh xào của tôi sao vẫn chưa xong? Không phải các người cam kết 15 phút là phải có món sao? Đây đã 20 phút rồi!"
Cô gái ở quầy thu ngân vô cùng ngại ngùng nói: "Xin lỗi, tôi đi giục nhà bếp một chút."
Khách hàng có chút cạn lời quay lại chỗ ngồi.
Các nhà đầu tư rõ ràng đều chú ý tới, biểu cảm đều xảy ra một vài thay đổi tinh tế.
Mạnh Sướng trong lòng "thịch" một tiếng, lại âm thầm mắng những người trong nhà bếp kia một trăm lần.
Bình thường không phải đều rất tốt sao? Hơn nữa rạng sáng hôm nay mới vừa ra lệnh nghiêm ngặt phải đảm bảo tốc độ ra món, sao cứ vào lúc này lại làm loạn cho tôi!
Hại người thật đấy!
Tuy nhiên anh ta cũng rất rõ ràng bây giờ không thể dây dưa, càng dây dưa, sơ hở càng lớn. Cho nên cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, vẫn tràn đầy năng lượng giảng giải cho các nhà đầu tư.
Nhưng giảng chưa được nửa phút, lại xảy ra tình huống.
Một gã đàn ông vạm vỡ dường như không đợi nổi nữa, ở trên ghế nói: "Món ăn kèm tôi gọi sao bây giờ vẫn chưa lên? Mì sắp ăn xong rồi! Món ăn kèm của các người không phải là món nguội sao? Sao nào, bây giờ mới bắt đầu trồng à?"
Một nhân viên phục vụ vội vàng đi tới, hạ giọng an ủi.
Khóe miệng Mạnh Sướng hơi giật giật, lần này muốn làm ngơ nữa là không thể nào, một lần có thể nói là ngẫu nhiên, hai lần thì nói thế nào?
Phải biết rằng Lãnh Diện Cô Nương tự định vị là một thương hiệu đồ ăn nhanh, yêu cầu là trong vòng 15 phút phải ra món, càng nhanh càng tốt, bây giờ thời gian ra món có vấn đề, ấn tượng để lại cho nhà đầu tư chính là quản lý nhà bếp hỗn loạn, có thể trực tiếp ảnh hưởng đến việc xây dựng thương hiệu và danh tiếng của Lãnh Diện Cô Nương.
Huống hồ bây giờ còn chưa đến giờ cao điểm ăn trưa, tình huống ra món chậm nói thế nào cũng không nên xuất hiện.
Chuyện này chắc chắn là không lừa được nữa rồi.
Mạnh Sướng điều chỉnh lại tâm lý, vẫn duy trì phong độ: "Xin lỗi, phía nhà bếp dường như xuất hiện một chút vấn đề nhỏ, mọi người đợi một chút, tôi đi xử lý một chút."
Mạnh Sướng bước nhanh đến nhà bếp, có chút tức giận hạ giọng nói: "Tình hình gì thế này! Sao hôm nay lên món chậm vậy!"
Các nhân viên phục vụ đang bận rộn tay chân loạn xạ, nhìn thấy Mạnh Sướng tới vội vàng giải thích: "Tổng giám đốc Mạnh! Hôm nay không biết làm sao, vận may hơi đen, lúc nãy không cẩn thận xào cháy một nồi mì xào, rồi lúc lên món không cẩn thận ngã một cái, món ăn kèm thì bị sót..."
Mạnh Sướng tức đến ngứa răng, lúc nào làm loạn không làm, cứ phải đúng thời điểm này!
Nhưng đã như vậy rồi, Mạnh Sướng cũng không có cách nào hay ho, chỉ có thể mắng hai câu, bảo họ tranh thủ thời gian ra món.
Mạnh Sướng rời khỏi nhà bếp, lại khôi phục dáng vẻ bình thản đó.
Anh ta đi đến giữa cửa hàng, khẽ vỗ tay: "Các vị khách hàng vô cùng xin lỗi, hôm nay phía nhà bếp có xuất hiện một chút vấn đề nhỏ. Nhưng mọi người yên tâm, ở đây tôi xin đảm bảo với mọi người, hôm nay phàm là trong vòng 15 phút không ra món, chúng tôi đều sẽ miễn phí toàn bộ cho mọi người!"
Trong hoàn cảnh này, chỉ có thể điên cuồng "rải tiền" mới có thể dập tắt cơn giận của khách hàng.
Có vấn đề thì phải nhanh chóng tích cực giải quyết, những nhà đầu tư này đều còn đang nhìn chằm chằm đấy, giải quyết không kịp thời lại phải bị trừ điểm gấp đôi.
Nghe nói được miễn phí, những khách hàng đang lo lắng chờ đợi cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Khâu Hồng có chút thắc mắc, nói nhỏ: "Ơ, lúc chúng ta đến lên món còn rất nhanh mà, nhà bếp của họ là xảy ra vấn đề gì vậy?"
Đường Diệc Thù tiếp tục ăn mì lạnh nướng từng chút một, giả vờ như không nghe thấy.
Vẫn còn nhớ lần đầu tiên đến Minh Phủ Gia Yến, ngay cả quán ăn cao cấp của Tổng giám đốc Lý đó cũng dính chiêu, nhà bếp xảy ra một đống vấn đề.
Lãnh Diện Cô Nương chỉ là một quán ăn nhanh bình thường, nhà bếp chắc chắn không bằng Minh Phủ Gia Yến, làm sao chống đỡ nổi.
Đường Diệc Thù có chút chột dạ, hôm nay cô đến ám sát, kết quả nhìn tình hình hiện tại, có chút lo lắng không biết có vô tình làm hỏng việc của đàn anh không?
Đường Diệc Thù rút một tờ giấy ăn lau miệng: "Tổng giám đốc Khâu, chúng ta đi thôi."
Khâu Hồng sững sờ một chút: "A? Không xem thêm nữa à?"
Đường Diệc Thù lắc đầu: "Không xem nữa."
Cô biết Lãnh Diện Cô Nương là Bùi Khiêm đầu tư, lỡ như còn ngồi đây tiếp, phía nhà bếp tình huống không ngừng, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Vẫn là rời đi sớm trước khi gây ra tác hại lớn hơn thì tốt hơn.
Khâu Hồng cũng không nói gì thêm, dù sao người đến ám sát là Đường Diệc Thù, anh chỉ là người đi cùng thôi. Hai người đứng dậy rời đi.
Phía Mạnh Sướng, tiếp tục giảng giải cho các nhà đầu tư, nhưng có thể cảm nhận rõ rệt trong ánh mắt của nhà đầu tư không còn sự hứng thú nồng nhiệt như lúc ban đầu nữa.
Không còn cách nào, tình huống bất ngờ hôm nay thực sự quá đau đớn, rất nhiều nhà đầu tư vốn dĩ đã động lòng lại quay trở về trạng thái quan sát.
"Được, Tổng giám đốc Mạnh, vậy hôm nay chúng ta tạm dừng ở đây, chuyện đầu tư chúng ta về sẽ bàn bạc thêm, vài ngày nữa sẽ cho anh câu trả lời."
Các nhà đầu tư vẫn rất lịch sự, nhưng thái độ trong lời nói, rõ ràng có một vài thay đổi tinh tế so với lúc mới đến.
Mạnh Sướng hiểu rõ trong lòng, nhưng cũng không còn cách nào, chỉ có thể cắn răng tiếp tục giả vờ dáng vẻ không sao cả, mỉm cười tiễn những nhà đầu tư này đi.
Trở lại Lãnh Diện Cô Nương, Mạnh Sướng âm thầm thở dài một tiếng, tìm một chỗ trống ngồi xuống giận dỗi.
Nhân viên phục vụ bước nhanh tới, hạ giọng nói: "Tổng giám đốc Mạnh! Nhà bếp đã không có vấn đề gì rồi, những vị khách bị chậm trễ kia cũng đã miễn phí hết rồi, thời gian ra món giờ cao điểm buổi trưa chắc chắn có thể đảm bảo!"
Mạnh Sướng có chút khó chịu liếc cô một cái, nhất thời không biết nên nói gì.
Mệt lòng mà.