Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 164

❊ ❊ ❊

Từ khi mở quán rượu tới giờ chưa thấy ai có tửu lượng kém như nàng, mớiuống vài ngụm, đã dám to tiếng chẳng có chút ý tứ nào. Chỉ bất quá không biết sẽ làm gì tiếp theo? Khó có dịp thật muốn xem thử?

Thậtra nói là nói vậy, khẳng định là mặt của nàng lại đỏ lên, mặt ngoài giảbộ rất lợi hại, thật ra thì lá gan cũng nhỏ như ai khác, chỉ là con cọpgiấy thôi.

Xong để cho ta không nghĩ tới chính là, nàng cũng có thời điểm dũng cảm như vậy, chai rượu kia nếu là nện xuống thật, thìđầu nàng làm sao có thể chịu được? Thế nhưng nàng ngốc như vậy xông rachắn trước mặt ta.

Ta thừa nhận, một khắc kia nàng rất ngốc, nhưng là ngốc thật dễ thương.

Ta nắm tay nàng rời đi, ta rất hiểu tính cách của Lạc Yên, nếu nàng nổi điên lên thì chuyện gì cũng sẽ làm, ta không thể để cho nàng vì ta màbị thương tổn.

Tay nàng rất mềm, không chỉ là tay, cả ngườicũng mềm nhũn giống như cây bông. Môi của nàng cũng mềm, chỉ hơi hơi xẹt qua, lần thứ hai ta có cảm giác muốn hôn một nữ nhân.

Ta đang suy nghĩ, lần đầu tiên là lúc nào?

Đó là một ngày tuyết rơi, nhớ mang máng ngày đó nàng đi dưới bầu trời u ám, tuyết bay, bông tuyết rất lớn bay lả tả. Lời nói của nàng mơ hồ bên tai, chỉ nhớ rõ bóng lưng màu trắng càng chạy càng xa, dần dần tan vàotrong tuyết, mặc kệ ta gọi tên nàng như thế nào, nàng cũng không quayđầu lại nhìn ta một cái.

Nàng nói, rất xin lỗi.

Rất xin lỗi? Ta cười khổ, nếu như tình yêu có thể sử dụng ba chữ để quên đi, thì những điều đã qua coi là cái gì?

Từ khi đó, ta không hề tin tưởng nữ nhân nữa, không hề tin tưởng cáigọi là thiên trường địa cửu nữa, bởi vì cái gọi là tình yêu kia, tồn tại trong trí nhớ chỉ là mùa đông rét lạnh ấy, cứ theo tuyết bay đi…

Khi đưa nàng về nhà, bộ dạng Triệu Noãn Noãn làm ngay cả ta cũng sợ hết hồn, điều này làm cho ta nghĩ tới ta của năm đó, chỉ vì câu nói củanàng mà chạy dưới trời tuyết đi mua canh hạt sen mà nàng thích uốngnhất, nhìn nụ cười thỏa mãn của nàng, cả người cũng cảm thấy Hạnh phúc.

Xong, ta như vậy, ngay cả chính mình cũng nhớ không được.

Ta quyết định rời đi, cũng không phải bởi vì những lời đó của TriệuNoãn Noãn, chẳng qua là nếu mỗi ngày hướng về nha đầu điên cuồng kia, ta lại nghĩ tới những chuyện không muốn nghĩ tới. Người cũng đã ra đi, kỷniệm cũng đã quên mất, mà cũng là ta một mực trốn tránh quá khứ.

Vào cái ngày ta ra đi, nàng cố ý muốn tiễn ta, một khắc trong lòng tabỗng nhiên dâng lên tò mò, có phải nàng muốn giữ ta lại hay không?

Ta hỏi nàng, không nghĩ tới nàng không hề nghĩ ngợi gì đã gật đầu,trong mắt kia chứa đầy chân thành làm cho ta có chút cảm động, đã lâurồi chưa từng thấy qua ánh mắt thuần túy như vậy, trong trí nhớ của tatuyết cũng như vậy, không lâu sau nàng nói với ta, nàng muốn ta đi.

Đáng chết, ta lại nghĩ tới tuyết!

Dây đeo điện thoại nha đầu kia cho ta thật xấu, ngay cả Tiểu Bạch cũngngầm len lén cười nhiều lần, làm sao ta lại không biết? Chỉ là nhìn lâucũng đã thấy quen mắt, có lẽ làm người nên hồ đồ một chút, mới không cónhiều thống khổ.

Bất quá bây giờ có người hẳn là còn nhức đầuhơn ta? Nha đầu kia thật sự vô cùng hồ đồ, không nói ra thì sẽ khônghiểu? Chỉ bất quá tính cách Triệu Noãn Noãn cũng như vậy, nếu muốn chờhai người đó có kết quả, sợ rằng còn phải chờ thật lâu thật lâu nữa.

Ta vốn tưởng rằng, sau khi ta rời đi quan hệ của hai người sẽ có tiếntriển, không nghĩ tới ta đã nghĩ lầm, hơn nữa còn là vì ta mà mang tớiphiền toái.

Lạc Thiểu Tuấn cái tên này tuy ta chưa từng nghequa, nhưng danh tiếng Chun Yu internet ta cũng có nghe qua, thời điểm ta còn có thể chịu được Lạc Yên, nàng cũng đã từng nhắc qua, đó là sảnnghiệp của bọn họ.

Biết được nàng đi làm ở Chun Yu, thời điểm biết ông chủ là Lạc Thiểu Tuấn, ta bỗng nhiên có chút sợ hãi.

Ta sợ hắn sẽ làm thương tổn nàng, nha đầu này thật sự là quá yếu ớt,lần trước ta chỉ tùy tiện trêu chọc nàng vui đùa một chút, thế nhưngnàng tin là thật rời nhà trốn đi. Mà tâm tư Lạc Thiểu Tuấn này sâu xa,không phải là nàng có thể nghĩ được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »