Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 140

❊ ❊ ❊

Bánh xe cao chọc trời quay một vòng, chậm rãi dừng lại.

Ngày rốt cục tối sầm.

“Noãn Noãn ca!” Xán Xán nhãn tiêm, nhìn thấy Triệu Noãn Noãn đứng trong bóng tối, hắn nhìn qua dường như đã đứng yên thật lâu, nhất thời XánXán có chút cảm giác không tốt, “Ta không cẩn thận lạc đường…”

“Ừ.” Triệu Noãn Noãn thấp giọng đáp một tiếng, từ chỗ tối đi ra, “Trở về thôi, không còn sớm nữa.” Thanh âm của hắn nhàn nhạt, trên mặt khôngnhìn ra chút vẻ mặt nào.

“Nha.” Xán Xán gật đầu, “Cao đại cacòn ở phía sau, ta đi gọi hắn.” Sau đó, nàng xoay người, hướng Cao Vũphất tay, “Cao đại ca, trở về thôi!”

“Biết rồi.” Cao Vũ gật đầu, khóe miệng điểm xuyết nụ cười yếu ớt, chậm rãi hướng nàng đi tới.

“Đi thôi, Noãn Noãn ——” Xán Xán quay đầu, không khỏi ngây ngẩn cảngười, trước mắt không có một bóng người, Triệu Noãn Noãn đã sớm đi thật xa .

Lòng của nàng không khỏi có một trận mất mát.

Tại sao hắn không đợi nàng?

Thất thần, Cao Vũ chạy tới trước mặt nàng, ôn nhu nhìn nàng.

“Đứng ngây ngốc ở đó làm gì? Đi a.”

Xán Xán mờ mịt gật đầu, “Dạ.”

Đêm thoáng lạnh, hai người phía sau song song đi tới, Triệu Noãn Noãn đi ở phía trước, cách bọn họ rất xa.

Hôm nay trên đường về nhà, chẳng biết tại sao, không khí có chút đê mê.

Triệu Noãn Noãn chỉ lo yên lặng lái xe, không nói tiếng nào. Mấy lầnXán Xán nghĩ gợi đề tài, nhưng vốn bị hắn dùng những lời nói ngắn gọnđáp ứng, cuối cùng nàng không thể làm gì khác hơn là bỏ qua, biết điềumột chút ngồi ở vị trí kế bên tài xế.

Trầm mặc chỉ tốt cho việc ngủ, thêm nữa một ngày đi chơi nàng thật sự có chút mệt mỏi, không baolâu liền chậm rãi rơi vào giấc ngủ.

Khi ngủ Xán Xán có một thói quen, chỉ cần ngủ thiếp đi, cho dù ở bên tai nàng khua chiêng gõ trốnglàm ầm ĩ nàng cũng không tỉnh lại.

Cho nên, nàng cũng không nhớ rõ mình về đến nhà lúc nào. Mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy xe dừng lại,sau đó cả người bị bế lên nhẹ nhàng, sau đó cái gì cũng không nhớ được,chỉ thấy ở bên tai có tiếng vọng của tiếng tim đập…

————-

Nàng ngủ thẳng đến hừng sáng.

Lúc Xán Xán từ trên giường ngồi thức dậy, kim đồng hồ báo thức bên giường đã chỉ đến mười giờ.

Xán Xán sợ hết hồn, lập tức thanh tỉnh lại.

Nghĩ lại a! Kể từ lần trước sau khi Triệu Noãn Noãn lôi kéo nàng chạybộ sáng sớm, đã một đoạn thời gian rất dài nàng không được ngủ trễ nhưvậy , thế nên khi nhìn đến thời gian lúc này lại có chút không quen.

Bất quá, hôm nay Triệu Noãn Noãn không có gọi nàng dậy chạy bộ, trong lòng Xán Xán không khỏi có chút kỳ quái.

Nàng biết, Triệu Noãn Noãn luôn luôn nói được là làm được, đã quyếtđịnh rồi cũng cực ít khi sửa đổi, không nghĩ tới hôm nay sẽ nhường nhịnnàng, có thể.. Ngã bệnh rồi hay không? Trong lòng Xán Xán kinh hãi, vộivàng mặc quần áo tử tế ra khỏi phòng.

“Noãn Noãn ca! Noãn Noãn ca…”

“Sặx sao vậy?” Cao Vũ đang ở phòng khách, thấy Xán Xán tóc tai bù xù đi ra ngoài, cười trêu chọc nói, “Mới dậy đã không thể đợi để gặp NoãnNoãn ca của ngươi hay sao?”

Xán Xán mặt đỏ lên, “Ta chỉ.. Nghĩ ăn điểm tâm …”

“Là cơm trưa sao?”

Xán Xán im lặng, có thể không dùng lời nói trực tiếp như vậy được không?

Cơm trưa thì cơm trưa, dù sao nàng thật sự đói bụng. Xán Xán quyết định không để ý tới Cao Vũ, bắt đầu tìm tòi thức ăn ở mọi nơi.

Di? Trên bàn tại sao không có? Trong lò vi ba cũng không có, trong tủ lạnh… Cũng không có!

Xán Xán kỳ quái gãi gãi đầu, trước kia Triệu Noãn Noãn trước khi đi làm đều đem điểm tâm cùng cơm trưa chuẩn bị xong, sao hôm nay không có gìcả chứ?

Khó có thể…

“Có phải ngươi đã ăn cơm trưa củata hay không?” Xán Xán nổi giận đùng đùng đi tới trước gót chân Cao Vũ,nếu là hắn, tuyệt đối có thể! Việc đoạt thức ăn của nàng, tuyệt đốikhông thể tha thứ!

Cao Vũ khinh thường nhìn Xán Xán một cái, ngượng ngùng nói, “Ta không phải là ngươi.”

Một câu nói, đem Xán Xán đánh gục.

Nhất định ngươi cũng nên uyển chuyển một chút chứ!

Vẻ mặt Xán Xán như đưa đám, “Vậy cơm trưa của ta đâu?”

“Ở đâu ra cơm trưa?”

“Noãn Noãn ca trước khi sẽ để lại cơm trưa cho ta a…”

Cao Vũ im lặng, “Tô Xán Xán, ta thật hoài nghi nếu ở một mình ngươi sẽ bị chết đói.”

(⊙o⊙ ) làm sao ngươi biết?

Cao Vũ choáng, thật là thua ngươi luôn!

“Thôi, đi ra ngoài ăn đi.” Cao Vũ bất đắc dĩ đứng lên, sửa sang lại yphục, vừa nhìn Xán Xán một chút, bồi thêm một câu, “Yên tâm, ta trả!”

Được rồi! Xán Xán như trút được gánh nặng, “Nói xong ngươi trả, không được đổi ý nga?”

Lặng yên…

Bởi vì Cao Vũ mời khách, địa điểm tự nhiên tùy hắn chọn.

Trên đường đi, thất quải bát quải, bụng Xán Xán cũng đã gõ rung trời.

“Rốt cuộc bao giờ đến nơi a?” Nàng sợ chưa đến nơi, mình đã sớm chết đói.

Cao Vũ không để ý tới nàng, chăm chú đi về phía trước, bỗng nhiên dừnglại ở một ngõ miệng, quay đầu hướng Xán Xán nói, “Đến rồi.”

Vừa nghe đến nơi, Xán Xán vui vẻ đi theo, đưa cổ nhìn vào bên trong, nhất thời hóa đá .

“Cái kia… Tại sao có nhiều người như vậy?” Chỉ thấy phía trước có một đội ngũ thật dài, mỗi người cũng đưa cổ nhìn phía trước.

Cao Vũ hai tay đút túi quần, liếc nàng một cái, “Đương nhiên là làm ăn rất tốt.”

Xán Xán liếc nhìn hàng dài đang đứng kia, bị làm cho sợ đến nuốt miệng khô bọt, “Vậy chúng ta phải xếp hạng tới khi nào?”

Cao Vũ nhún nhún vai, “Không biết.”

Không biết! ? Xán Xán sốc, “Chúng ta thì không thể đi quán ăn khác sao?” Nhờ trời nàng đang rất đói! Vô cùng đói!

“Ta mời khách, ta quyết định.” Phải biết rằng Cao đồng học đối với thức ăn ngon là rất khó tính.

Ách…

Cuối cùng Xán Xán thiết thân cảm nhận được một cái đạo lý —— ăn thịt người nhu nhược!

Đứng trong hàng chốc lát, đang đói bụng đến ngã trái ngã phải, bỗng nhiên một thanh âm bén nhọn ở bên tai Xán Xán vang lên.

“Ui, đây không phải là Tô Xán Xán sao?”

Xán Xán theo tiếng nhìn lại, cũng ngây ngẩn cả người.

Không thể không nói, cái thế giới này thật sự là quá nhỏ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »