Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3438 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 124

❊ ❊ ❊

Xán Xán nhất thời có loại cảm giác dở khóc dở cười, hôm nay nàng đãchuẩn bị chấp nhận sự đối xử lạnh lùng của mọi người nhưng hồi lâu nhânhọa đắc phúc, ngược lại thúc đẩy được một mối làm ăn lớn hơn. Cũng khótrách buổi sáng hôm nay ánh mắt Tử Hà nhìn nàng so với ngày hôm qua cònhung ác hơn, công lao kia vốn là của nàng a!

“Thật ra thì…”

Đang muốn nói điều gì, bỗng nhiên Ngô Hiểu Phi đụng phải nàng hạ giọng, “Mau nhìn! Tổng tài đã tới!”

Xán Xán trì hoãn quá thần, Lạc Thiểu Tuấn đã tới trước mặt bọn họ.

“Tôi có thể ngồi chung không?”

Nàng chưa kịp nói gì, Ngô Hiểu Phi cùng bọn người kia cũng rất chân chó nhượng vị trí, Lạc Thiểu Tuấn bưng cơm ngồi xuống, đúng lúc ngồi ở bêncạnh nàng.

Sáng hôm nay bởi vì quan hệ công việc, Xán Xán đãcùng Lạc Thiểu Tuấn chạm mặt qua nhưng bây giờ vừa thấy mặt, nàng bỗngkhẩn trương.

Hôm qua nàng mới đem vị tổng tài đại nhân bên cạnh hung hăng mắng một trận, vừa trước mặt người này ở trong công ty đánhnhau ẩu đả, hắn không tức giận không nói, lại vẫn chọn nàng làm phụ tátổng tài, rốt cuộc muốn làm gì đây?

“Ăn cái gì vậy?” Lạc ThiểuTuấn bỗng nhiên tiếu a a mở miệng, thật giống như chuyện ngày hôm qua từ đầu đến cuối hoàn toàn không phát sinh chuyện gì.

Xán Xán yếu ớt nói, “Duẩn sỉ nhục lão áp.” (món vịt gì đó)

“Phòng ăn công ty lúc nào có món ăn này vậy? Nhìn qua rất ngon a!”

“Là tôi mang đi…” Còn không phải là tối qua Triệu Noãn Noãn nấu nhiều,ăn không hết, cho nên hắn thuận tiện bới thêm một chén nữa cho nàng mang đi. Cũng tốt, dù sao nàng cũng ăn không quen thức ăn ở phòng ăn côngty, những thứ Triệu Noãn Noãn nấu so với cái kia quả thực là thức ăn cho heo!

“Xán Xán gần đây thường mang thức ăn tới, mùi vị siêu cấp ngon!” Ôn Nhu ở một bên tiếp lời.

Xán Xán liếc nàng một cái, rõ ràng là Triệu Noãn Noãn mỗi lần đều nấurất nhiều! Nàng chẳng qua là không muốn lãng phí mà thôi!

“Thật? Tôi muốn nếm thử.”

Sau đó, ở trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lạc Thiểu Tuấn khôngchút khách khí gắp từ hộp cơm của Xán Xán một miếng thịt vịt, bỏ vàotrong miệng.

Đây chính là miếng lớn nhất, nàng giữ lại để ăn cuối cùng nha!

Đôi mắt Xán Xán – trông mong nhìn Lạc Thiểu Tuấn ăn xong một miếng, gật đầu, “Đúng, mùi vị đúng là không tệ!” Sau đó, hắn đưa chiếc đũa ra,hướng một … miếng thịt vịt khác gắp đi…

Một miếng, hai miếng…

“Mọi người làm sao không ăn đi?” Lạc Thiểu Tuấn kỳ quái nhìn mọi người, “Xán Xán, làm sao cô không ăn a?”

Ăn! Ăn cái rắm a! Thịt vịt cũng là ngươi ăn sạch! Xán Xán thương tiếcnhìn một ít chậu duẩn sỉ nhục, thế đạo này không có Thiên Lý ! Tổng tàithậm chí ngay cả món ăn trong chén của nhân viên cũng muốn bóc lột!

Lạc Thiểu Tuấn cơm nước xong, hài lòng gật đầu, “Không tệ! Xán Xán, ngày mai tiếp tục mang đến nhé!”

Bị bóc lột cơm trưa chừng mấy ngày, Xán Xán rốt cục chợt hiểu, thì ralà trước kia hoàn toàn từ đầu đến cuối nàng đều không nhận ra Lạc ThiểuTuấn, chính là vô lại siêu cấp, hiển nhiên mang theo mắt kiếng tư vănbại hoại, mặc áo sơ mi ô vuông mặt người dạ thú!

Không phải hắn không có mang thù? Ngược lại, hắn chọn nàng chính là vì muốn hoàn toàn bóc lột sức lao động của nàng!

Mới chỉ làm phụ tá mới mấy ngày, dĩ nhiên cũng gặp được vạn ác làm thêm giờ!

“Noãn Noãn ca, ngươi hôm nay không cần tới đón ta.”

Thanh âm Triệu Noãn Noãn ở đầu bên kia điện thoại trầm xuống, “Tại sao?”

“Hôm nay phải làm thêm giờ.”

“Làm thêm giờ? Buổi sáng tại sao không nói?”

“Ta cũng không biết, lúc đó không ai báo ta.” Xán Xán rất bất đắc dĩ.

“Được rồi, lúc nào ngươi xong việc gọi điện thoại cho ta, ta qua đón ngươi.”

“Không cần nữa, ta tự mình trở về…”

“Quyết định như vậy, một mình ngươi cẩn thận một chút, đừng làm mệt quá.”

Ba ! Điện thoại bị ngắt!

Xán Xán cầm lấy điện thoại ngẩn người, hắn thật ra thì… Thật ra không cần ngày ngày đưa đón nàng như vậy…

“Gọi điện thoại cho ai vậy?” Lạc Thiểu Tuấn chẳng biết lúc nào xuất hiện ở bên cạnh nàng.

Xán Xán có chút lúng túng, “Phải làm thêm giờ, cùng nên nói cho người trong nhà một tiếng.”

“Mẹ của cô quản rất chặt nha.”

“Thật ra thì, không phải là mẹ tôi…”

“Đó là người nào?” Lạc Thiểu Tuấn hỏi tới.

“Là…” Chẳng biết tại sao, bỗng nhiên nàng có chút nói không nên lời,Triệu Noãn Noãn là gì của nàng? Bằng hữu? Không giống! Người thân? Cũngkhông phải là! Chẳng lẽ muốn nói là… Lão công?

Thời điểm nghĩđến cái này từ, nàng sợ hết hồn, mình gần đây làm sao lại có những suynghĩ này nha! Có thể vì áp lực công việc quá lớn, mới có suy nghĩ lungtung như vậy?

Lạc Thiểu Tuấn không nói tiếng nào quan sát Xán Xán biến ảo ra vẻ mặt phong phú, “Sẽ không phải, biểu ca của cô chứ?”

“Không đúng không đúng!” Nàng khoát tay, bỗng nhiên lại ý thức đượcphản ứng của mình giống như có chút kịch liệt quá mức, cho nên bận rộnđổi đề tài, “Tổng tài, làm thêm giờ hôm nay có nhiệm vụ gì?”

Lạc Thiểu Tuấn không có trả lời, làm bộ dạng như có điều cần suy nghĩ.

“Tổng tài?”

Bỗng nhiên, hắn lấy lại tinh thần, ngoắc ngoắc khóe miệng, “Nhiệm vụlàm thêm giờ hôm nay, chính là theo tôi đi ăn cơm!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »