Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3374 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 157

❊ ❊ ❊

Lúc Xán Xán chạy tới phòng bệnh 436, cửa phòng bệnh đang đóng, nội tâmkhông yên của nàng càng ngày càng mãnh liệt, đang muốn đưa tay đẩy cửara, trong cửa bỗng nhiên truyền ra một tiếng kêu sợ hãi.

“A —— “

Là một thanh âm nam nhân.

Chẳng lẽ…

Trái tim Xán Xán bị bóp ngặt, đang không biết làm sao, cửa chợt mở ra,sau đó một bóng người vọt ra. Xán Xán không chuẩn bị, hai người đụng vào nhau.

Nàng đặt mông ngồi dưới đất, không để ý đau đớn mở mắtra, ánh mắt nam nhân kia cũng kinh hoảng nhìn nàng, không phải là TriệuNoãn Noãn.

Ánh mắt dừng lại chốc lát, từ kinh hoảng đến tuyệt vọng, sau đó hắn vùng dậy, bỏ chạy không thấy bóng.

Nhìn phản ứng mới vừa rồi của người đó, chẳng lẽ… Hắn là người tình của Triệu Noãn Noãn? Không phải Triệu Noãn Noãn đã…

Trong lòng vừa ức chế vừa bất an, Xán Xán cực kỳ nhanh từ trên mặt đấtbò dậy, “Noãn Noãn ca!” Kêu khóc phá cửa mà vào, nhào tới bên cái giường khóc rống, “Noãn Noãn ca, ngươi không thể chết được a! Cũng là lỗi củata! Là ta hại ngươi! Ngươi chết như vậy ta phải làm sao bây giờ? Takhông muốn thành quả phụ … Noãn Noãn ca…”

Vừa khóc vừa lục lọi, xong xong, ngực Noãn Noãn ca cũng mềm nhũn.

“Tiểu thư, ngươi không nên sờ ngực của ta nữa, được không?” Một thanhâm lạnh lùng truyền đến, tiếng la khóc ngừng lại, Xán Xán nước mắt mônglung ngẩng đầu, nhìn người trước mắt.

“Noãn Noãn ca… Ngươi… Ngươi bị tai nạn biến thành nữ nhân ư?”

Mắt nữ nhân trên giường bệnh trầm xuống, rốt cục hỏng mất , “Ngươi mớibị tai nạn biến thành nữ nhân! Cả nhà các ngươi cũng bị tai nạn biếnthành nữ nhân!” Sau chốc lát thất thố, nàng hừ lạnh một tiếng, nhanhnhẹn tung mình xuống giường, cũng không quay đầu lại đi khỏi phòng bệnh.

Xán Xán ở bên cạnh thấy vậy sửng sốt sửng sốt.

Triệu Noãn Noãn đâu?

“Hmm… Ha ha ha…”

Rốt cục, người ở phía sau rèm vẫn nghe nhịn cười không được, bởi vìcười quá kích động, không cẩn thận bị sặc, tiếng cười biến thành tiếngho khan, sau lại là tiếng cười.

Noãn Noãn ca! ? Xán Xán rốt cục nghe ra thanh âm kia.

Xôn xao ——

Tấm màn treo bị kéo ra, thì ra bên trong còn có một giường bệnh, TriệuNoãn Noãn ở phía trên ôm bụng cuồng tiếu, “Xán Xán… Làm sao có… Sao cóngười ngốc như ngươi vậy? Tai nạn biến thành nữ nhân? Ha ha ha ha…”

Bỗng nhiên tiếng cười của hắn dừng lại, ánh mắt nhìn nàng.

“Ngươi khóc?” Hắn thu hồi nụ cười, nhìn đôi mắt hồng hồng kia, tâm co rút đau đớn.

Không nghĩ tới nha đầu này mới vừa rồi là… đều là thực lòng.

Nàng khóc! Nàng khóc!

“Đừng khóc!” Hắn nhanh chóng từ trên giường bước xuống, chỗ bị xe đụngvẫn còn đau , đầu cũng có chút choáng, nhưng vẫn có thể chính xác ômchặt lấy nàng, “Khóc cái gì? Có cái mà phải khóc? Không phải là ta đangrất tốt sao? Đừng khóc … Ngoan…”

Càng an ủi, người trong ngựccàng khóc vang, đầu tiên là khóc nức nở, dần dần nổi thành một trận,giống như hài tử bị ủy khuất lớn tiếng khóc, nước mắt thấm ướt áo bệnhnhân của hắn, nước mũi nước mắt đều được bôi vào.

“Ngươi bại hoại, khốn kiếp, khốn kiếp! Ngươi… Ngươi làm ta sợ muốn chết… Wow…”

“Đừng khóc, đừng khóc…” Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng đang co quắp, “Là ta bại hoại, là ta khốn kiếp, là ta khốn kiếp… Ngoan, đừng khóc …”

“Cũng là ngươi sai… Wow…” Xán Xán vẫn còn tiếp tục khóc.

“Là lỗi của ta! Toàn bộ là lỗi của ta! Đừng khóc, đừng khóc…” Thấy nàng khóc như vậy, nhất thời chân tay hắn cũng có chút luống cuống, rốt cụchắn nghĩ tới điều gì, nhẹ nhàng ở bên tai nàng nói, “Ngoan, ta bồithường cho ngươi có được hay không?”

Tiếng khóc rốt cục giảmđi, sau một lúc khóc bù lu bù loa mặt nàng từ bộ ngực lộ ra, mắt sưngthành một dòng, lỗ mũi hồng giống như ô mai, đôi môi lại càng thê thảmkhông nỡ nhìn.

“Làm sao… Bồi thường lại?” Thanh âm đứt quãng, bởi vì thân thể kịch liệt khóc không nhịn được xúc động.

Hắn nhíu mày, “Thật xấu.”

Nói nhảm! Còn không phải là vì tên khốn kiếp ngươi, Xán Xán nổi giận, “Xấu thì sao? Xấu ngươi cũng phải bồi thường cho ta!”

“Dạ dạ!” Hắn nhấc khóe miệng, ánh mắt tựa như hồ nước ôn nhu.

“Tô Xán Xán, ngươi lấy ta nhé!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »