Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3241 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 146

❊ ❊ ❊

“Xán Xán không uống được rượu, ta uống thay.” Cao Vũ vừa nói, giơ chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

Đây chính là rượu trắng a! Thế nhưng Cao Vũ nói uống là uống, mắt cũng không chớp cái nào.

Xán Xán vô cùng kinh ngạc, nhưng Cao Vũ chỉ là cười cười, đối diệnGiang Nhược Văn nói, “Không biết Giang tiểu thư hài lòng hay chưa?”

Hài lòng? Làm sao có thể hài lòng? Mục đích của Giang Nhược Văn là muốn Xán Xán uống rượu say để bêu xấu, không nghĩ tới bị Cao Vũ đâm mộtcước, tự nhiên khó chịu, cho nên cười lạnh nói, “Cao tiên sinh thật đúng là thương hương tiếc ngọc a!”

“Chê cười, bất quá quả thật XánXán không uống được rượu.” Hắn vừa nói, liếc nhìn Xán Xán, nhớ tới hànhđộng say rượu của nàng hai lần trước, ánh mắt trở nên nhu hòa.

Bộ dạng không phòng bị chút nào như vậy, không thể để cho người khác nhìn thấy…

“Cao tiên sinh muốn thay Xán Xán chịu phạt rượu cũng không sao, bất quá một chén chưa đủ.”

“Vậy Giang tiểu thư cảm thấy mấy chén thì thích hợp đây?”

Giang Nhược Văn liếc Cao Vũ, “Lúc đầu cũng phải mười chén.”

Mười chén! ?

Muốn mạng người a! Cái Giang Nhược Văn này cũng quá ngoan cố! Xán Xán giật Cao Vũ, “Thôi, hay là để ta uống đi.”

Cao Vũ đưa tay vỗ vỗ tay nàng, ý bảo nàng không cần lo lắng, tiện đàhướng Giang Nhược Văn nói, “Xác định mười chén là đủ rồi chứ?”

Lời này vừa nói ra, mọi người rối rít lộ ra vẻ mặt sùng bái, đặc biệt là Dương Tiếu đồng học đã hoàn toàn ngã xuống lạy dưới gấu quần Cao Vũ,“Tiểu bảo bối, bạn trai của bằng hữu ngươi rất đẹp trai, rất tốt nga!”

“Cưng ơi, ngươi cũng vậy !”

“Có thật không?”

“Cưng ơi, trong mắt ta ngươi vĩnh viễn là đẹp trai nhất, cực kỳ tốt nhất!”

“Tiểu bảo bối!”

“Cưng ơi!”

&%$ (*&%&$

Một con Ô Nha hôi vừa bay qua…

Sắc mặt Giang Nhược Văn nhìn thật không tốt, rồi lại không tin hắn cóthể uống xong mười chén, “Ta cũng không phải là đang nói đùa.”

“Ta biết.” Cao Vũ vừa nói, chén rượu thứ hai đã uống xong, mặt không đỏ tim không nhảy nói, “Xán Xán, rót rượu.”

Xán Xán sợ hết hồn, chậm chạp không dám cầm chai rượu, “Ngươi đừng cố quá…”

“Ngươi thấy ta giống như cậy mạnh sao?”

Xán Xán lặng yên, đúng là không giống.

Cho nên chén rượu thứ ba lại rót đầy.

Cứ như vậy, Cao Vũ một hơi đã uống tám chén, tất cả mọi người ở một bên thay hắn một phen đầy mồ hôi.

“Tiếp tục.” Cao Vũ để cái chén trống không xuống, nhìn Xán Xán nói.

“Không nên!” Xán Xán gắt gao ôm lấy chai rượu, “Uống nhiều rượu hạithân, ta không cho ngươi uống nữa!” Vạn nhất hắn uống xong mười chénrượu ngã ra đây thì làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn nàng cõng về nhà?

Xán Xán khóc, người ta là nữ nhân yếu đuối a! ! !

Nhìn nàng huyễn hóa ra vẻ mặt phong phú như vậy, Cao Vũ thật là bất đắc dĩ, “Đừng lo lắng, thật không sao.”

“Bất kể thiệt hay giả, ta không cho ngươi uống nữa!”

“Buông tha cho cũng có thể, bất quá mười chén không uống đủ, cũng không thể coi như ngươi thay nàng uống!” Giang Nhược Văn gây sự như cũ.

“Mọi người ở đây bất quá chính là họp mặt, mưu đồ vui vẻ, ngươi cũngđừng bắt bọn hắn uống nữa.” Khương Kiệt ở một bên nhìn một lúc lâu rốtcục không nhịn được lên tiếng.

“Làm sao thành ta bắt hắn uống a? Cao tiên sinh đều là tự nguyện ! Ngươi nói có đúng hay không a, Cao tiên sinh?”

Cao Vũ mỉm cười, không trả lời.

Không để ý tới mình còn chưa tính, lại vẫn trước mặt nhiều người nhưvậy cùng nam nhân khác cười nói, Khương Kiệt hơi tức giận, “Ngươi đừngđem chuyện này làm quá đáng!”

“Cái gì? Ngươi nói ta quá đáng?”Giang Nhược Văn vốn là tích một cổ tức giận, lúc này toàn bộ đặt ở trênngười lão công, hét lớn một tiếng, uy chấn tứ phương.

Trước mặt nhiều người Khương Kiệt tự nhiên không nhịn được, “Ngươi đừng lớn tiếng như vậy, tất cả mọi người đang nhìn đấy.”

“Ta lớn tiếng đó, ngươi làm gì nào? Nếu ngươi xen vào việc của ta nữa, ta liền nói cho ba ba ta biết…”

“Được lắm! Ngươi nói đủ chưa?” Khương Kiệt ảo não cắt đứt lời của nàng, nhưng ngay sau đó đứng lên, “Ta đi, ngươi muốn thế nào thì được thếđó!” Dứt lời, cũng không quay đầu lại rời khỏi phòng.

Giang Nhược Văn ngây người như phỗng nhìn lão công rời đi, hốc mắt trong nháy mắt đã đỏ.

“Khương Kiệt! Ngươi đứng lại đó cho ta!” Nói xong, cũng xông ra ngoài.

Một cuộc hội đồng học thật tốt, trong nháy mắt trình diễn một trò khôihài TVB máu chó, chẳng những các bạn học tại chỗ sốc, ngay cả Xán Xáncũng không khỏi phát ra cảm khái từ nội tâm.

Có thể kết hôn thì sao? Hôn nhân là một chuyện, Hạnh phúc cũng là một chuyện khác.

Nàng quay đầu, cảm khái vạn phần.

“Ba!” Một cái chén trống không bỏ trước mặt nàng.

Xán Xán kinh ngạc ngẩng đầu, cằm rơi xuống đất, “Ngươi… tất cả đều uống xong rồi sao?”

Không sai, thừa dịp mới vừa rồi lúc Xán Xán còn đang bận cảm khái, CaoVũ đã uống xong hai chén, vậy là đã uống hết mười chén rượu trắng.

Điên rồi, cái thế giới này điên rồi! Xán Xán kích động, “Ngươi sẽ say mất!”

Cao Vũ không thèm để ý chút nào chỉ nhún nhún vai, đang muốn mở miệng nói chuyện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »