Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3174 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

Rời khỏi Lạc Thiểu Tuấn, một mình Xán Xán ở trên đường cái lắc lư, trong đầu hò hét loạn lên.

Mới vừa rồi… tại sao nàng phải nói như vậy? Chỉ là muốn làm cho LạcThiểu Tuấn chết cái tâm kia sao? Hay… đó chính là tiếng nói thật củalòng của nàng…

Tiếng lòng của nàng?

Xán Xán bị ý nghĩ của mình làm cho sợ hết hồn.

Trong ngày thường, nếu có người nói nàng thích Triệu Noãn Noãn, nàngnhất định sẽ cười đến đau bụng, nhưng bây giờ là chính nàng nghĩ rađược, hơn nữa trong lòng lại có tư vị khó hiểu…

Hồi tưởng lại,mình biết Triệu Noãn Noãn từ hồi nhỏ. Tiểu học, trung học đệ nhất cấp,trung học đệ nhị cấp, tất cả đều cùng học một trường. Cho tới bây giờnàng tựa như cái đuôi theo sát hắn, trong lòng có bí mật gì cũng giấukhông được, có lẽ bởi vì hắn là GAY, bất kỳ bí mật nữ sinh gì nàng cũngkhông chút do dự lấy ra chia sẻ cùng hắn, thậm chí lần đầu tiên tới kỳ,cũng là Triệu Noãn Noãn chạy đi siêu thị mua băng vệ sinh cho nàng, lạiđưa nàng về nhà.

Trong lòng nàng, Triệu Noãn Noãn vẫn là mộtnam nhân khó có thể phát sinh tình yêu, nhưng cũng không có cảm giácgiống như cha nàng, tóm lại trong lòng nàng, hắn chính là đặc thù, đó là Triệu Noãn Noãn.

Mà hôm nay, chính miệng nàng nói ra, nàng thích hắn.

Trên thế giới này bất khả tư nghị nhất không phải là tình yêu vừa thấyđã yêu, mà là có một ngày, bỗng nhiên phát giác mình đã yêu một người mà người đó sẽ chẳng bao giờ yêu mình. Huống chi người đó còn là một GAY.

Tình cảm ban đầu mơ hồ, sau khi nàng nói ra câu kia, bỗng nhiên như lũ quét bộc phát không thể thu thập lại.

Nàng lấy điện thoại di động ra, mở danh bạ, số của Triệu Noãn Noãn để ở đầu tiên. Nhấn phím gọi, rồi lại thật nhanh dừng lại, lại gọi, lạingừng, lại gọi rồi lại ngừng…

Cứ như vậy nhấn mãi nhưng thủy chung vẫn không dám gọi đi.

Bây giờ Triệu Noãn Noãn nhất định đã rất chán nàng? Nếu như bây giờ nói cho hắn biết những điều này, nhất định sẽ càng bị chán ghét thêm.

Nữ nhân đều là như vậy, đối mặt với người mình thích, tình nguyện bị quên lãng, cũng không nguyện bị chán ghét.

Giờ phút này, trong lòng nàng lộn xộn, giống như đồng hồ quả lắc, lắclư không chừng. Không muốn về nhà đối mặt với ba mẹ, không muốn đi tìmNhan Như Ngọc để bị thẩm tra, lại càng không nguyện đi gặp hắn…

Thế giới lớn như vậy, nhưng sao nàng không có chỗ an thân.

Tiếp theo của bệnh chán ăn, Xán Xán nhận thức cảm giác linh hồn xuấtkhiếu một lần nữa, cứ như vậy đi du đãng không mục đích ở trên đườngcái, bất tri bất giác, đã đến tối.

Màn đêm buông xuống, ngày âm u.

Cuối cùng nàng vẫn là rút lui.

Hay là… Về nhà.

Xán Xán kéo cước bộ mệt mỏi, từng bước đi về nhà.

Nhà nàng ở tận cùng bên trong cư xá, trên đường về nhà phải đi qua mộtcái ngõ hẻm thật dài, từ ngõ hẻm nhìn lên, có thể thấy cửa sổ gian phòng của nàng.

Đèn đường hoàng hôn, ánh đèn nhợt nhạt làm ngõ hẻm càng trở nên sâu thẳm.

Bỗng nhiên, cước bộ của nàng dừng lại.

Một thân ảnh thon dài đang đứng dựa vào tường, ngửa đầu tựa hồ đangnhìn cái gì, bỗng nhiên ý thức có người đang nhìn, quay mặt lại nhìnthấy nàng.

Ánh mắt giao hội, cả hai người đều không nhúc nhích.

Cuối cùng là Triệu Noãn Noãn kịp phản ứng trước, đi về phía trước mộtbước, “Xán Xán…” Dường như hắn đã nhìn cửa sổ phòng nàng nhiều buổi tốirồi. Mỗi lần muốn tới gặp nàng nhưng lại không có đủ dũng khí.

“Ngươi… Tại sao lại ở chỗ này?” Không nghĩ tới lại gặp mặt ở chỗ này,trong lòng Xán Xán nhất thời có loại cảm giác hỗn loạn, lại nghĩ tới hôm nay đã nói câu nói kia, gương mặt không nhịn được có chút hồng.

“Ta…”

Hắn nói không nên lời, mới đánh vỡ cục diện bế tắc lại một lần nữa lâm vào trầm mặc.

Ánh đèn từ phía sau hắn chiếu xuống, đưa cái bóng thật dài kéo đến dưới chân nàng, Xán Xán ngẩn người nhìn xuống cái bóng này.

Một lúc lâu, Triệu Noãn Noãn mở miệng, “Ngươi…” hắn sẽ nói cái gì?

“Ăn cơm chưa?”

Xán Xán thất thần gật đầu, rồi lại lập tức lắc đầu.

Nói về một ngày hôm nay trừ một chút điểm tâm sáng, nàng còn chưa có ăn cái gì, vậy mà không có một chút cảm giác đói bụng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »