Hai Ta Kết Hôn Sao

Lượt đọc: 3307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 142

❊ ❊ ❊

Suốt một tuần lễ, thái độ Triệu Noãn Noãn ôn hoà như cũ, chậm lụt nhưXán Xán rốt cục cũng phát hiện có cái gì đó không đúng. Mặc dù TriệuNoãn Noãn thỉnh thoảng có kỳ sinh lý, nhưng cho tới bây giờ cũng là nàng làm nũng, gây náo loạn, nhưng lúc này, thật giống như hắn có chuyện gì.

Ai nói lòng của nữ nhân như kim dưới đáy biển, tâm Triệu NoãnNoãn mới thật là đoán không ra, nghĩ tới nghĩ lui thật lâu, Xán Xánquyết định hỏi cho ra lẽ.

Sau bữa cơm chiều.

Xán Xán đưa tay gõ cửa thư phòng.

Rất nhanh thanh âm Triệu Noãn Noãn sau cách cửa truyền đến, “Mời vào.”

Nàng chậm rãi đẩy cửa ra, chỉ thấy Triệu Noãn Noãn đang đứng tựa tạicửa sổ, mặt hướng ra ngoài cửa sổ, một trận gió thổi qua, mang theo thái dương hắn tỏa sáng.

“Noãn Noãn ca…” Nàng tiểu tâm dực dực từ phía sau gọi một tiếng.

Bóng lưng Triệu Noãn Noãn thẳng thẳng, không quay đầu lại, cũng khônglên tiếng, trong nháy mắt khí ở bốn phía bị ép xuống thấp.

Trong lòng Xán Xán bỗng nhiên có chút nín thở, mấy ngày qua, không biếtlà tại sao gọi Triệu Noãn Noãn thì hắn luôn là rất ít đáp lại, cho dùđáp, ánh mắt cũng thật là lãnh đạm. Hai người quen biết nhiều năm nhưvậy, lần đầu tiên nàng có xa lạ cảm giác, cảm giác này vô cùng hỏng bét.

“Noãn Noãn ca, ngươi giận ta có phải hay không?” Nàng luônkhông học được thói quanh co lòng vòng, trong lòng nghĩ sao nói vậy.

Mặt Triệu Noãn Noãn đang nhìn bên ngoài bỗng nhiên xẹt qua một tia kinh ngạc, rồi sau đó khóe miệng nổi lên vẻ cười khổ.

Thì ra, tâm tình của hắn rõ ràng đến vậy, ngay cả nha đầu này cũng nhìn ra. Không nghĩ tới mình sống hai mươi tám năm, cũng một hồi ấu trĩ.

Hắn không xoay người, cuối cùng trả lời một câu, “Không có chuyện gì, ngươi đừng đoán mò.”

Nói nhảm! Xán Xán nổi giận, đến nhìn cũng không nguyện liếc nhìn nàngmột cái, còn nói không giận nàng đâu. Nam nhân này nói cũng không đượctự nhiên !”Vậy tại sao gần đây ngươi không để ý tới ta?”

TriệuNoãn Noãn cũng không trả lời…ngay, lặng yên trong chốc lát mới chậm rãinói, “Bởi vì gần đây… Tương đối bận.” Đúng vậy, kiên trì lâu như vậy,tim của hắn rốt cục đã hơi mệt.

“Ngươi nói láo!” Xán Xán rốt cục không nhịn được hô lên.

Thân ảnh dựa cửa sổ cứng lại, một lúc lâu sau, chậm rãi xoay người,“Làm sao ngươi biết ta lừa ngươi?” Ngoài cửa sổ một chút ánh sáng cònlóe lên, thư phòng không mở đèn, mặt của hắn bị vùi vào trong bóng tối,hoa mai di động, nhìn không rõ lắm.

“Bởi vì…” Xán Xán cắn cắn đôi môi, trong lòng có chút chột dạ, “Ngươi trước kia không phải như thế…”

“Trước kia như thế nào?”

“Chính là…” Sẽ không lờ đi nàng, sẽ không giận nàng, sẽ tha thứ chonàng bất kể chuyện gì, cho dù mọi người đều chán ghét nhưng hắn luôn ởbên cạnh nàng. Nhưng bây giờ thì sao? Lần đầu tiên nàng có cảm giác bịvứt bỏ.

Dĩ nhiên những lời này, nàng nói không nên lời, “Chính là ngươi biết nấu cơm cho ta ăn.”

Trên trán Triệu Noãn Noãn đeo một mảnh hắc tuyến dài hẹp, “Cũng chỉ có như vậy?”

“Ách…” Xán Xán oai cái đầu vừa nghĩ một lát, “Ngươi còn … Mang ta đi chạy bộ sáng sớm!”

Mặt Triệu Noãn Noãn càng ngày càng đen, mắt đần ra, chưa từng thấy đần như vậy !

Xán Xán giật mình, nàng nói sai cái gì sao? Tại sao hắn lại muốn sinhkhí? Không được! Tiện thể vuốt mông ngựa, vội vàng bổ sung một câu, “Dùsao chính là ngươi đối với ta rất tốt, tốt đến mức ta kể không hết!”

Hô! Một câu nói xong, len lén liếc về phía Triệu Noãn Noãn một cái, quả nhiên sắc mặt đã hòa hoãn.

Tô Xán Xán, coi như ngươi có chút lương tâm!

“Vậy ngươi cho ta biết tại sao ta đối xử tốt với ngươi như vậy?”

Vấn đề này Xán Xán không hề nghĩ ngợi lâu bật thốt lên, “Sao ngươi lạihỏi vậy, bởi vì ngươi là Noãn Noãn ca của ta nha!” Nói xong, tự tin nhìn Triệu Noãn Noãn, lúc này đáp đúng sao?

Lặng yên…

Vì sao trông hắn có vẻ như đang tức giận vậy?

“Tô Xán Xán, ngươi quả thật là kẻ ngu ngốc nhất.”

Choáng!

Nói nàng đần còn chưa tính, lại còn muốn cộng thêm từ ngốc này nữa, cũng quá không nể mặt mũi nàng nữa? Xán Xán buồn bực.

“Sặx sao nói ta đần?” Chẳng qua là hơi chậm chạp một chút xíu thôi mà!

Triệu Noãn Noãn không chút khách khí liếc nàng một cái, “Bởi vì ngươi vốn là đần mà!”

O (╯□╰ )o

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »